More than four decades after national reunification, the Truong Sa (Spratly) archipelago has been changing day-by-day. Those who have helped beautify the islands and islets are also those who firmly defend Vietnam’s sovereignty over them.
Truong Sa archipelago consists of 21 islands and islets and is home to 33 navy units. Recognising the importance of the archipelago and the DK1 rigs on the southern continental shelf, over the years the Party, State, and people have joined hands to make them stronger. In addition to military units, Truong Sa now boasts schools, medical stations, cultural houses, memorials, pagodas, and green spaces.
Amid an ocean of difficulties and despite being far from the mainland, navy sailors continue to safeguard Vietnam’s sacred national sovereignty over seas and islands so that Truong Sa is forever a place for Vietnamese fishermen, helping to maintain peace for all./.
In addition to ensuring maritime safety in the surrounding territorial waters, lighthouses on islands of Truong Sa (Spratly) archipelago in Truong Sa district of the south central province of Khanh Hoa, have also affirmed Vietnam’s sovereignty over seas and islands.
The lighthouse on Da Tay B Reef (Photo: VNA)
In addition to ensuring maritime safety in the surrounding territorial waters, lighthouses on islands of Truong Sa (Spratly) archipelago in Truong Sa district of the south central province of Khanh Hoa, have also affirmed Vietnam’s sovereignty over seas and islands.
There are currently nine lighthouses on Truong Sa archipelago’s islands, namely Son Ca, Nam Yet, Sinh Ton, Da Lat, Da Tay, An Bang, Song Tu Tay, Tien Nu and Truong Sa Lon.
Managed and operated by the East Sea and Islands Maritime Safety Company, the lighthouses are considered as “sovereignty markers” and diligently shine every night to assist and guide ships passing through the area.
The lighthouse on Song Tu Tay was the first to be built in Truong Sa archipelago in 1993.
An aerial view of Truong Sa Lon Island (Photo: VNA)
According to Lieutenant Colonel Nguyen Xuan Truong, Vice Commander and Chief of Staff of Song Tu Tay island, the lighthouse has helped to ensure safe movements of vessels, asserted Vietnam’s sovereignty over seas and islands and made it easier for rescue and search activities at sea.
Meanwhile, the lighthouse on Son Ca island was put into operation in August 2010. Head of the Son Ca lighthouse Tran Van Chien said that the lighthouse operates from 5:30pm to 5:30am on the next day.
In any circumstance, the lighthouse is not permitted to stop working as it is not only a guiding point for vessels in the surrounding waters but also the light of national sovereignty at sea, he said.
A lighthouse on an island in Truong Sa archipelago (Photo: VNA)
The lighthouses use electricity sourced from solar power and automatically turn on when it is dark, but there are standby power generators to ensure the lighthouses’ operations in any circumstance, especially in prolonged storms or rains. The checking and maintenance of equipment of the lighthouses are conducted regularly.
The lighthouses are not allowed to stop working – this is an order from the hearts of officials and staff at the lighthouses and naval soldiers on duty at sea and on islands.
Head of the lighthouse on Sinh Ton island Bui Van Son, who has 20 years of experience and 10 years working in lighthouses in Truong Sa island district, said that despite poor working and living conditions on the islands, he has managed to complete his missions with love and responsibility for Vietnam’s sovereignty over its sky, seas and islands.
Lieutenant Colonel Nguyen Nhu Tuyen, Political Commissar of Son Ca island, said that officials and staff of the Son Ca lighthouse have actively engaged in drills on island protection, contributing to strengthening the combat readiness of the island.
The lighthouse operators in Truong Sa archipelago have worked hard day and night, devoting their youth to ensure that the lighthouses never stop working./.
The 19th ASEAN-China Senior Officials’ Meeting (SOM) on the implementation of the Declaration on the Conduct of Parties in the East Sea (DOC) was held in China’s Chongqing city on June 7, in the framework of the special ASEAN-China Foreign Ministers’ Meeting.
The 19th ASEAN-China Senior Officials’ Meeting (SOM) on the implementation of the Declaration on the Conduct of Parties in the East Sea (DOC) was held in China’s Chongqing city on June 7, in the framework of the special ASEAN-China Foreign Ministers’ Meeting.
It was the first meeting of senior officials since the 18th SOM DOC in Vietnam’s Da Lat city in October 2019.
Addressing the meeting, Deputy Foreign Minister Nguyen Quoc Dung said that although the maintenance of peace, stability and security in the East Sea is a shared interest of ASEAN and China, there are still unilateral actions taking place that violate the legitimate rights of coastal states, escalating tensions, eroding trust, and going against the joint efforts of both sides.
He called on all parties to seriously implement the DOC and reach agreements in a spirit of goodwill, abide by international law and the UN Convention on the Law of the Sea (UNCLOS) 1982, and create a favourable environment for negotiations and the building of a substantial and effective Code of Conduct in the East Sea (COC) suitable with international law and UNCLOS that receives widespread support.
Participants agreed that despite the impact of COVID-19, ASEAN and China have worked hard to implement cooperation activities within the framework of DOC implementation, including those on protecting the maritime environment and ensuring the humanitarian and equal treatment of fishermen.
They expressed concern over complicated developments in the East Sea recently, including unilateral moves that go against international law, erode trust, escalate tensions, and harm the cooperation process in implementing DOC and negotiations for the COC.
The officials continued to affirm the significance of maintaining peace and stability as well as respecting aviation and maritime freedom, security, and safety, and settling disputes in the East Sea through peaceful measures in line with international law and UNCLOS.
ASEAN and China pledged to continue implementing the DOC in a serious, friendly, and full and effective manner.
The officials agreed to speed up negotiations over the COC and to direct the Joint Working Group to soon resume talks in suitable formats. They also reaffirmed their hope of reaching a legally-binding and effective COC that is in accordance with international law and the UNCLOS 1982./.
Preserving and developing the traditional friendship and the comprehensive strategic cooperative partnership with China is the top priority in the foreign policy of the Vietnamese Party and Government, Prime Minister Pham Minh Chinh affirmed on June 4.
Prime Minister Pham Minh Chinh in the online talks with Chinese Premier Li Keqiang (Photo: VNA)
Preserving and developing the traditional friendship and the comprehensive strategic cooperative partnership with China is the top priority in the foreign policy of the Vietnamese Party and Government, Prime Minister Pham Minh Chinh affirmed on June 4.
During his online talks with Chinese Premier Li Keqiang, Chinh informed Li about outcomes of the 13th National Party Congress as well as the foreign policy of Vietnam.
The Vietnamese Party and Government have also viewed enhancing and developing the bilateral relationship in a healthy and effective manner as an important factor to stability and development in each country, thus contributing to peace, cooperation and development in the region and the world at large, he said.
Chinh congratulated the Communist Party of China on the occasion of its upcoming 100th anniversary, and expressed his belief that Chinese people will reap greater achievements, significantly contributing to maintaining regional and global peace, stability, development and prosperity.
The leaders said the relations between the two Parties and countries have developed fruitfully in all areas on the basis of the time-honoured friendship and direct instructions of key leaders of the Parties and countries, notably Vietnam’s Party General Secretary Nguyen Phu Trong, and Party General Secretary and State President of China Xi Jinping, as well as efforts made by both sides.
They also shared the view on the significance of the traditional and friendly neighbourliness, the comprehensive strategic cooperative partnership, and measures to strengthen the ties in the time to come.
Accordingly, the two sides will maintain regular exchanges and meetings at all levels flexibly in the present context, improve the quality, efficiency and sustainability of cooperation in economy, trade and investment, share experience in COVID-19 combat and socio-economic development, and closely coordinate at regional and international mechanisms.
They exchanged invitations to visit their respective countries at a suitable time when the pandemic is put under control.
The leaders also agreed on the need to take measures to deal with Vietnam’s trade deficit, increase the import of Vietnamese agro-forestry-fishery products, particularly such fruits as lychee, mango, dragon fruit and longan that are in the harvest season.
The supply and production chains between the two countries and in the world should not be disrupted, they said, adding that cooperation projects, including the Cat Linh-Ha Dong metro line, should be sped up.
They suggested intensifying collaboration in the pandemic fight, and seeking suitable, effective solutions so that China can help Vietnam roll out its vaccine strategy.
Both emphasised the significance of fishery cooperation in the Gulf of Tonkin, and pushing ahead with the signing of an agreement on establishing a hotline to deal with emerging incidents.
Regarding sea-related issues, Chinh suggested joint efforts in maintaining peace and stability, and satisfactorily handling issues at sea in the spirit of the common perceptions at the high level and respect for law, including the 1982 United Nations Convention on the Law of the Sea (1982 UNCLOS).
The two sides should control differences and heed interests, legal and legitimate rights as well as situation of each other to settle the East Sea issue, he said, calling for joint efforts with ASEAN to accelerate the building of an effective and substantive Code of Conduct in the East Sea (COC).
For his part, Li congratulated the Communist Party of Vietnam (CPV) on the success of its 13th National Congress, and achievements Vietnam has recorded in socio-economic development, and the pandemic fight.
The Chinese Party, State Council and people attach importance to the relations with Vietnam, and stand ready to deepen the friendly neighbourliness, bringing pragmatic interests to peoples of the two countries.
China will also enhance cooperation with and support to Vietnam in COVID-19 prevention and control, and take into consideration Vietnam’s suggestions for cooperation in economy, trade and investment, he said.
He affirmed that China wishes to step up negotiation mechanisms at sea and work together with ASEAN to soon reach the COC./.
Deputy Minister of Foreign Affairs Pham Quang Hieu has described the 1982 UNCLOS as a “Constitution” of the ocean, as it has created a legal framework for the settlement of maritime challenges in the region, including emerging ones.
Deputy Minister of Foreign Affairs Pham Quang Hieu speaks at the workshop. (Photo: VNA)
Deputy Minister of Foreign Affairs Pham Quang Hieu has described the 1982 UNCLOS as a “Constitution” of the ocean, as it has created a legal framework for the settlement of maritime challenges in the region, including emerging ones.
Speaking at the third ASEAN Regional Forum (ARF) workshop on implementing UNCLOS and other international instruments to address emerging maritime issues on June 1, the official stressed that all disputes in the East Sea must be addressed by peaceful measures in accordance with international law, including the 1982 United Nations Convention on the Law of the Sea (1982 UNCLOS).
Cooperation with goodwill and on the basis of the convention would contribute to enhancing trust between parties and promoting peace, security and prosperity in the region, he continued.
The event was jointly held by the Vietnamese Ministry of Foreign Affairs and its Indian, Australian, and Canadian counterparts, and the EU.
The two-day workshop, in both online and in-person forms, formed part of activities implementing the Hanoi Plan of Action II for the 2020-2025 period, and the ARF Ministerial Statement on Enhancing Cooperation among Maritime Law Enforcement Agencies, initiated by Vietnam and adopted in 2016.
It brought together about 200 delegates from 27 ARF countries, and representatives from regional and international organisations, diplomatic missions, ministries and agencies.
The participants mulled over cooperation orientations to address challenges to maritime management in the region, on the basis of the UNCLOS and relevant international documents.
As co-chairs of the workshop, the Canadian and Australian ambassadors to Vietnam also shared the view on the role and value of the convention.
Canadian Ambassador Deborah Paul expressed support for efforts by countries in managing and handling disputes by peaceful measures and in line with international law.
The delegates called on countries to join hands in protecting the marine environment and life, managing fisheries sustainably as well as in search and rescue operations.
In the present context, it is necessary to study the possibility of a regional document on humanitarian treatment towards fishermen in accordance with international law and regional characteristics, the workshop heard.
They are expected to look at cooperation in preventing the degradation of the marine environment and biodiversity, illegal, unreported and unregulated (IUU) fishing, and plastic waste at sea on June 2.
Enhancing collaboration in ensuring navigation security and safety in the region, including cooperation between law enforcement forces at sea, will also be tabled for discussion on the day./.
Of the many myths that surround the history of the South China Sea/West Philippines Sea, one of the hardest to dispel is the idea that during the Second World War, the Western allies promised the disputed Paracel and Spratly Islands to China. This myth keeps appearing in public discussions despite the lack of evidence to support it. Even the Chinese ambassador to the Philippines, Huang Xilian, has been misled into repeating it.
In July 2020, Ambassador Huang told the Manila Times that, “China recovered and resumed the exercise of sovereignty over Nansha Islands after war according to the Cairo Declaration, Potsdam Proclamation and other post-war instruments.” The ambassador was using the word ‘Nansha’ as the Chinese name for the Spratly Islands, known in the Philippines as the Kalayaan Island Group. Perhaps unknowingly, he was talking nonsense.
The Cairo Declaration was a short text published on 1 December 1943 following a series of meetings between the US President Franklin Roosevelt, British Prime Minister Winston Churchill, and Generalissimo Chiang Kai-shek of the Republic of China. The three leaders declared that, once the war was over, “Japan shall be stripped of all the islands in the Pacific which she has seized or occupied since the beginning of the first World War in 1914, and that all the territories Japan has stolen from the Chinese, such as Manchuria, Formosa, and The Pescadores, shall be restored to the Republic of China. Japan will also be expelled from all other territories which she has taken by violence and greed.”
The first thing to notice about the Cairo Declaration is that it makes no mention of the ‘Nansha’ or Spratly Islands, or the Paracels or Scarborough Shoal or any of the present-day disputed features. The only islands that are specifically named are Formosa (Taiwan) and the Pescadores (known in Chinese as the Penghu) which lie just west of Taiwan. Only these two sets of islands are promised to China, no others.
The following sentence of the Cairo Declaration says that Japanese forces will be expelled from all the other territories they have invaded but says nothing about which countries they will be returned to. This sentence covered the territories of Southeast Asia and the Pacific, from Burma to Papua New Guinea, that had been part of the British, French and Dutch empires before they were invaded by Japan. Those governments wanted to recover their colonies once Japan was defeated, but the United States disagreed. As a result, the text of the Cairo Declaration was vague. The leaders could agree that Japan should be expelled from them, but their future fate was left undecided.
There is more. The Nansha/Spratly Islands could not be counted as “territories Japan has stolen from the Chinese” because China had simply not claimed them in 1943. The historical evidence is clear. In 1943, the Republic of China’s (RoC) Ministry of Information published what it called the ‘China Handbook 1937–43’, a comprehensive guide to the country’s geography, history, politics, and economics. On its opening page it stated that “the territory of the Republic of China extends from [the Sajan Mountains in the north] . . . to Triton Island of the Paracel Group.”
In other words, in 1943 China only claimed the Paracel Islands in the northern part of the South China Sea, not the Spratlys or Scarborough Shoal. Two editions of the China Handbook were published that year; the first in Calcutta in July and the second in New York in November. Both carried the same text.
It was not until June 1947, well after the Second World War was finished, that the Chinese government agreed that it would claim the Spratly/Nansha/Kalayaan islands. Even then, the 1947 edition of the same China Handbook was cautious. It stated that “the southernmost . . . boundaries [of China] remain to be settled . . . and the sovereignty of the Tuansha Islands on the south are contested among China, the Commonwealth of Philippines and Indochina”.
At this time, Chinese sources referred to the Spratlys as “Tuansha.” The name Nansha – southern sands – was it this time used to refer to the Macclesfield Bank, further north, because that was previously the southernmost area known to China. It was only in 1947 that the name ‘Nansha’ was moved further south.
In short, it is clear that none of the delegations at the Cairo Conference could have intended the phrase “territories Japan has stolen from the Chinese” to include the Spratlys or Scarborough Shoal. They were simply not regarded as Chinese at that time by anyone. The situation is slightly more complex when it comes to the Paracel Islands. France had made a formal claim to the Paracels in 1931 as the colonial power in Indochina (based on much older claims by its colony Annam). As a result, it was not clear whether Japan had stolen these islands from the Chinese or the French, so their status was left vague.
The 1945 Potsdam Declaration makes no mention of the islands of the South China Sea at all. The text agreed by Roosevelt’s successor President Harry Truman, along with Churchill and Chiang, merely states that “The terms of the Cairo Declaration shall be carried out and Japanese sovereignty shall be limited to the islands of Honshu, Hokkaido, Kyushu, Shikoku and such minor islands as we determine.” It says nothing about which territories shall be returned to Chinese control.
The same is true of the 1951 San Francisco Peace Treaty. Article 2 merely says that “Japan renounces all right, title and claim to the Spratly Islands and to the Paracel Islands”. A similar phrase appears in the 1952 Treaty of Taipei between Japan and the Republic of China. Neither says anything about which country the islands rightfully belong to. The question was simply left open.
The historical evidence is clear. There is nothing in any of these documents that promise the islands of the South China Sea – other than Taiwan and the Pescadores – to China. It is a great shame that so many people who claim to be knowledgeable about the subject continue to perpetuate the myths that they do./.
Dr. Bill Hayton
The author of “The South China Sea: the struggle for power in Asia”
Combined logistics planning by the French Navy, Japan Maritime Self-Defense Force (JMSDF) and the U.S. Navy culminated in ships from each country exercising its ability to sustain each other at sea.
Throughout May, the French Navy’s Jeanne d’Arc amphibious task group conducted replenishments-at-sea with the U.S. Navy and JMSDF in separate events that the three countries planned together.
The continued importance of interchangeable logistics for all three nations and the support of multinational planners coordinating replenishments are increasing the reach, speed and reliability of each of these partners’ sustainability.
On May 19, the fleet replenishment oiler USNS Big Horn (T-AO 198) conducted a replenishment-at-sea with the French Navy amphibious assault ship FS Tonnerre (L 9014) in the Philippine Sea. Earlier this month, on May 4, the JMSDF replenishment ship JS Masyuu (AOE 425) conducted a replenishment-at-sea with the French Navy frigate FS Surcouf (F 711) also in the Philippine Sea.
“Replenishment at sea (RAS) is a maneuver of special interest for our Navy assets operating in the Indo-Pacific,” said French Navy Rear Adm. Jean-Mathieu Rey, Joint Commander French Armed Forces, in Asia-Pacific.
“First, it highlights the excellent level of tactical interoperability between partners, as RAS is a complex maritime operation, requiring perfect seamanship training and technical coordination. Then, it allows our respective naval forces to operate durably at sea, without the constraint of replenishment port visits. Today, in the specific context of the current pandemic, whereas access to some harbor is denied to our Navy ship, this capacity is of first importance.”
U.S. Navy Rear Adm. Joey Tynch, commander of Logistics Group Western Pacific (COMLOG WESTPAC) / Task Force (CTF) 73, who oversees the Navy’s regional logistic and maintenance missions, believes working together with friends, partners, and allies is an important investment in these relationships.
USNS Big Horn (T-AO 198) conducts an underway replenishment with FS Tonnerre (L 9014) while FS Surcouf (F711) follows. (French Navy)
“In a time of need, we can surge the material, the ships, the aircraft,” said Tynch. “But what we can’t surge – is trust.”
Tactical interoperability built on trust is strengthened through allied representatives who work closely with Tynch’s logistics staff.
French Navy Cmdr. Jérémy Bachelier and JMSDF Lt. Cmdr. Yoko Ukegawa, played a critical role ensuring the interchangeability of sustainment operations between the French Navy, JMSDF and U.S. Navy ships.
Ukegawa, the JMSDF liaison officer at COMLOG WESTPAC / CTF 73, works side-by-side with the U.S. combat logistics officers, making the seamless scheduling of underway replenishments a more efficient process. The combined coordination also improves the common understanding of tactics and procedures, and effective communication during operations.
“I coordinated on the planning of RAS by closely working together with the representatives from partner navies,” said Ukegawa. “Although the items to be coordinated were very wide-ranging and complex, but thanks to my like-minded partners, the mission was accomplished successfully.”
Vị thế biển đảo miền Bắc trong con mắt vua Nguyễn
Triều Nguyễn không chọn miền Bắc là nơi đóng đô, nhưng miền Bắc là nơi đóng đô của rất nhiều triều đại phong kiến nước ta trước kia. Biển đảo miền Bắc không phải làm phên giậu trực tiếp bảo vệ kinh thành Huế, nhưng không vì thế mà nó mất đi ý nghĩa về vị thế quan trọng quốc phòng dưới triều Nguyễn.
Là một nước nông nghiệp, nhưng ý thức về biển đã có từ rất sớm trong con người Việt. Rất nhiều nền văn hóa cổ đã được phát hiện và chứng minh rằng con người Việt biết đến biển từ rất sớm như các nền văn hóa Quỳnh Văn, Bàu Tró, Sa Huỳnh… Trong một bài viết, tác giả Nguyễn Văn Kim có viết “từ khởi nguyên, biển đã là môi trường sống, là bộ phận hợp thành, góp phần tạo dựng, định diện bản sắc văn hóa và tư duy của người Việt”([1]). Trong cuốn Biển với người Việt cổ, các tác giả nhấn mạnh về vai trò của biển đối với người Việt chúng ta rằng: “Biển giữ vai trò rất quan trọng từ thời kỳ đã qua đến thời hiện tại đối với sự tồn tại và phát triển của dân tộc ta“([2]).Điều đó càng cho thấy người Việt chúng ta rất quan tâm đến biển đảo. Biển đảo là nơi cung cấp bao nguồn lợi cho con người, các loại thực phẩm tôm, cá, mực và các loại hải sản khác. Đồng thời, trong quá trình phát triển đi lên biển đảo còn là một con đường giao thông quan trọng cho các nước trên thế giới giao lưu với nhau thông qua con đường thương nghiệp trên biển. Hơn thế nữa, biển đảo cũng chính là nơi án ngự con đường biên giới quốc gia trên biển, nên ý nghĩa lại càng được đề cao trong quá trình bảo vệ xây dựng đất nước, vương triều. Triều Nguyễn cũng không nằm ngoài ngoại lệ đó, những vị vua đầu triều Nguyễn rất quan tâm tới biển đảo cả nước nói chung và biển đảo miền Bắc nói riêng. Ở trong từng thời kỳ trị vị của mình, những người đứng đầu triều Nguyễn đều có cách ứng xử hợp lý với biển và luôn xem trọng biển đảo “thời Gia Long – Minh Mạng đã xây dựng cơ cấu tổ chức và hoạt động của các cơ quan tuần kiểm (tuần tra kiểm soát), dọc bờ biển và ngoài khơi, các đội Hoàng Sa, Trường Sa, Bắc Hải… được nhà nước giao nhiệm vụ khai thác quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa ở giữa biển Đông thuộc lãnh thổ Việt Nam”([3]). Biển đảo miền Bắc có những giao lưu sớm với bên ngoài, hơn nữa biển đảo miền Bắc là một vị thế rất quan trọng, một trong những nơi có vịnh, cảng thuộc vào loại quan trọng nhất nước ta. “Trên lãnh thổ của Tổ quốc ta, ở hai khu vực Đông Bắc và Tây Nam có hai vịnh biển giữ vị thế địa – kinh tế, địa – chiến lược hết sức quan trọng. Nếu như vịnh Bắc Bộ sớm có nhiều mối quan hệ gắn bó mật thiết với diễn tiến lịch sử, văn hóa, kinh tế của các quốc gia khu vực Đông Bắc Á”([4]). Các vị vua đầu triều Nguyễn luôn đề cao, ý thức về những vùng đất xa xôi của đất nước. Biển đảo là một phần tất yếu trong đó “Minh Mệnh đã tăng cường xác lập chủ quyền Việt Nam ở các hải đảo, vùng biển và miền biên giới xa xôi”([5]). Biển đảo miền Bắc là nơi án ngữ con đường biên giới trên biển với thế lực phong kiến phương Bắc, nên ý nghĩa của nó lại càng được xem trọng trong bảo vệ vương triều Nguyễn. Đồng thời, lúc này với những thay đổi của thế giới, các nước tư bản phương Tây đang tìm kiếm thị trường và thuộc địa đối với các nước phương Đông trong đó có Việt Nam
Hoạt động bảo vệ biển đảo miền Bắc là bảo vệ vững chắc một phần lãnh thổ của cả nước. Các vị vua đầu triều Nguyễn ý thức rất cao về bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ. Biển đảo lại là nơi rất được chú ý, với ý thức về biển đảo rất rõ ràng và đúng đắn của các vị vua đầu triều Nguyễn.
Tuần tra kiểm soát biển đảo
Tuần tra kiểm soát biển đảo là một hoạt động được tiến hành thường xuyên dưới triều Nguyễn. Triều Nguyễn đã đưa ra nhiều biện pháp, chính sách và tiến hành những hoạt động tuần phòng, kiểm soát trên biển đảo cả nước nói chung và vùng biển miền Bắc nói riêng, vua Minh Mệnh năm thứ 18 [1837] Dụ bộ Binh rằng“Bờ biển nước ta rất dài, việc tuần phòng biển rất là quan trọng”([6]).
Từ khi vua Gia Long lên ngôi, ông đã cho tổ chức việc tuần tra, nhằm giúp tăng cường phòng chống hải tặc, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ trên biển đảo. Trong cuốn Việt Nam sử lược, khi nhận xét về việc tuần tra biển đảo của vua Gia Long, tác giả Trần Trọng Kim viết: “Nước Việt Nam ta có nhiều bể cần phải giữ gìn, bởi vậy vua Thế tổ lưu tâm về việc chỉnh đốn binh quyền”([7]) và tác giả viết tiếp “Nhà vua lại làm ra một thứ thuyền lớn ngoài bọc đồng, để đi lại tuần phòng ở miền bể”([8]). Tuần tra kiểm soát biển đảo là một hoạt động rất quan trọng, biển đảo là cửa ngõ duy nhất ở thời kỳ này mà có thể giao lưu với các nước phương Tây. Và đồng thời đây cũng là cửa ngõ cần phải quan tâm chốt giữ chống lại các mối đe dọa từ biển vào. Dưới thời các vua Gia Long và Minh Mệnh, chủ quyền biển đảo là việc được hai vua hết sức coi trọng không riêng gì biển đảo miền Trung mà biển đảo miền Bắc cũng được triều Nguyễn cho thấy sự quan tâm đúng mức. “Vua Gia Long và Minh Mạng đã nhận thức rất rõ về vị thế của biển và mối lo ngại hải tặc tấn công, nên ngoài việc bố phòng cẩn mật tại bờ biển thì công tác tuần tra và kiểm soát vùng biển được các vua Nguyễn cũng ban hành nhiều chính sách cụ thể. Tuần tra là hoạt động quan trọng trong việc bảo vệ, thực thi chủ quyền vùng biển. Cái lợi của tuần tra mặt biển được vua Minh Mạng chỉ rõ đi tuần phòng ven biển một là để thao luyện cách lái thuyền cho quen thuộc dòng nước, hai là để tập đánh dưới nước, biết rõ đường biển, khiến cho bọn giặc biển nghe tin không dám gây sự. Đó là một việc được ba điều lợi. Một trong những cái lợi trực tiếp của tuần tra chính là bảo vệ an toàn việc vận chuyển sản vật và vật liệu ở các địa phương về kinh đô bằng đường biển”([9]). Nhằm tăng cường hiệu quả cho công tác tuần phòng thì phải am hiểu về vùng biển đảo bao gồm cả sức gió, con nước và những chỗ nông cạn của vùng biển… nhằm trang bị những kiến thức tốt nhất cho những người làm công tác tuần phòng biển đảo. Vua Gia Long đã “lệnh cho Bộ Công biên tập cuốn “Hải trình tập nghiệm sách” trên cơ sở tra tập các sách. Nội dung bao gồm bốn mục là “Tóm tắt về mưa gió”, “Những điều kiêng kỵ khi chạy tàu thuyền”, “những điều kiêng kỵ khi đóng tàu thuyền”, và Tập nghiệm những việc đã qua, tập trung những tai nạn tàu thuyền lại và lệnh cho các nơi ven biển vẽ bản đồ của biển trong vùng hải phận của mình, cùng phát cho thủy quân và những người có liên quan học tập”([10]). Ngoài ra, triều Nguyễn cho đo đạc các cửa bể ven biển cũng như tìm hiểu hết những chỗ nào có đá ngầm, bãi cát ngầm… Triều Nguyễn còn cho vẽ bản đồ để cho việc tàu thuyền qua lại tránh va phải, dễ dàng cho việc đi lại. “Vậy truyền chỉ cho các quan địa phương ra lệnh cho các viên coi đồn cửa bể trong hạt, bắt đầu từ năm nay phàm những cửa biển sở tại, rộng, hẹp, nông sâu thế nào phải xem xét đo đạc cho tường tận hơn những cửa ven biển gần bờ, nếu có đống đá, ghềnh đá, bãi cát nông, bãi cát ngầm, mà thuyền bè cần phải tránh, đều phải chua rõ là cách với bờ bao nhiêu trượng, thước; nếu cách bờ xa, khó xem xét đo đạc, cũng phải ước lược xem xa gần mấy dặm, đi bộ mấy giờ mấy khắc thì vào đến bờ, và ở chỗ ấy trông lên núi trên bờ xem hình nó lớn hay nhỏ, hình giống cái gì, nhất nhất phải biên kê hết cả ra, để cho dễ nhận. Hằng năm cứ vào khoảng tháng 6 tháng 7 tiếp giáp nhau, sở tại gửi bản biên kê đó đến Bộ Công để lục giao cho thuỷ quân và các thành trấn lưu chiểu. Việc đó cốt để cho sự đi biển được thuận lợi; nếu làm sai thì những viên đóng giữ các đồn cửa bể tức thì bị chiểu luật nặng trị tội. Rồi lại chuẩn cho Bộ Công tư đi các địa phương chiếu theo hải phận trong hạt, vẽ thành bản đồ nộp bộ để căn cứ xét dùng”([11]).
Bản đồ Việt Nam thời Nguyễn vẽ khoảng năm 1838, đã vẽ Hoàng Sa, Vạn lý Trường Sa thuộc lãnh thổ Việt Nam, phía ngoài các đảo ven bờ miền Trung Việt Nam
Các vua đầu Nguyễn không quên nhiệm vụ tuần phòng biển đảo và luôn đề cao xem trọng việc này. Minh Mệnh vị vua thứ hai của triều Nguyễn, ông rất quan tâm đến việc bảo vệ an ninh lãnh thổ biển đảo, ông đã tổ chức nhiều đội tuần tra kiểm soát nhằm bảo vệ an ninh biển đảo. Đây cũng là việc làm bảo đảm an toàn cho các thuyền buôn yên tâm đi lại trên biển. Việc làm này nhằm phát triển hàng hải trên biển “21 năm trị vì của vua Minh Mệnh cũng có thể coi là đỉnh cao của nền hàng hải thuyền buồm và công cuộc xây dựng hải quân thời cổ đại Việt Nam. Ông ra sức đẩy mạnh sự nghiệp hàng hải của chính phủ Việt Nam, khuyến khích đóng các loại tàu thuyền bền chắc, xây dựng thủy quân vững mạnh, hết sức quan tâm nền an ninh cõi biển và phòng thủ biển. Ông đã ban bố các quy chế như “tuần dương chương trình”, “tuần thuyền quy thức”, v.v… nhằm mục đích chống cướp biển, trạm dương và giữ gìn an ninh cho các loại tàu thuyền hoạt động ven biển”([12]).
Biển đảo miền Bắc tuy không phải trực tiếp làm cửa chắn cho kinh đô Huế, song đây cũng là vùng biển đảo hết sức quan trọng. Ở đây bao gồm rất nhiều đầu mối giao thông cùng với ý nghĩa chính trị của nó không kém so với biển đảo ở những nơi khác trong nước. Hơn nữa, ở đây có địa hình tương đối phức tạp, hiểm trở với hàng trăm đảo lớn nhỏ khác nhau nên việc kiểm soát không phải là một vấn đề đơn giản “sự phân bố các đảo ở biển Việt Nam không đều, ven bờ vịnh Bắc Bộ có số lượng hơn 2.300 đảo với diện tích khoảng 800km2, ven bờ miền Trung có khoảng 250 đảo, với diện tích khoảng 170km2, ven bờ biển Nam Bộ có số lượng hơn 200 đảo với diện tích 679km2”([13]). Để cho thấy được tầm quan trọng không kém của biển đảo miền Bắc, vua triều Nguyễn luôn chỉ dụ ngoài những quan sở tại miền Bắc thực hiện tuần phòng, bảo vệ biển đảo phải hết mình ra thì còn chỉ thị cho những biền binh nơi khác phải thường xuyên đến Bắc Thành để đồn trú. Năm Minh Mệnh thứ 4 [1823] “Sai hơn 270 biền binh cơ Ngũ thủy của Thủy quân ngồi 42 chiếc thuyền hiệu Ô Lê, theo chưởng cơ Nguyễn Văn Hạnh đi Bắc Thành thay nhau đồn trú”([14]). Hơn nữa biển đảo miền Bắc là cửa ngăn các thế lực bành trướng và quấy rối từ phương Bắc, nên việc tuần phòng, bảo vệ lại càng không được lơ là. Năm Minh Mệnh thứ 10 [1829], ban Dụ rằng: “Từ Quảng Trị trở ra Bắc, từ Quảng Nam trở vào Nam, đều nhanh chóng phái 3, 4 thuyền binh, theo hạt đi tuần xét. Mỗi khi gặp thuyền dị dạng nước Thanh, hoặc trong thuyền hiện có súng ống, khí giới cho đến đồ vật hàng năm bị cướp bóc, và tình hình đáng ngờ, nguyên do phức tạp, thì lập tức giải về thành trấn ấy. Một mặt tâu lên, một mặt xét rõ, xử tội nặng thêm bực, tâu lên”([15]). Ngoài ra trong Dụ còn chỉ rõ rằng, những người làm việc tuần tra thì phải nghiêm minh, không được viện cớ mà hạch sách, quấy rối thuyền buôn “Những thuyền binh được phái đi, cũng nên hết lòng dạy bảo nghiêm ngặt, không được nhân việc mượn cớ quấy rối thuyền buôn. Khi việc bị phát giác, thì quan địa phương ấy cũng khó lòng chối được lỗi nặng ấy”([16]). Bên cạnh đó, những người làm tuần tra lỡ có tai nạn như gió bão đánh chìm tàu thuyền thì họ cũng được triều đình quan tâm cấp tiền tuất và một số đặc ân cho gia đình của những người bị nạn “Định lệ cấp tuất cho quan và binh lính bị nạn bão. Phàm người bị bão không kể còn mất, cai đội được cấp tiền 30 quan, phó đội 20 quan, đội trưởng 15 quan, binh lính 10 quan, đều cấp cho gia đình”([17]). Đây là một việc làm rất cần thiết vừa làm bớt đi những đau buồn cho người thân của quan quân, vừa là để triều đình ghi nhớ công ơn của họ đóng góp cũng vừa là để khích lệ những người tiếp tục công việc bảo vệ đất nước gắng sức. Năm Minh Mệnh thứ 11 [1830], ban Dụ rằng “Các địa phương bờ biển từ Quảng Bình trở ra Bắc, từ nay về sau hàng năm từ tháng 3 bắt đầu, đến tháng 7 thì thôi, hai lần liệu phái thuyền binh tới những hạt nơi có các đảo mà thuyền giặc có thể neo đậu được, kiểm soát hết thảy. Nếu có thuyền dị dạng của người Thanh ngầm đậu, tình trạng đáng ngờ, thì lập tức bắt giải về quan địa phương ấy để tra xét tâu lên”([18]). Việc tuần tra kiểm soát biển đảo cả nước nói chung và miền Bắc nói riêng dưới triều Nguyễn thường giao cho quân đội chính quy, ở những địa phương gần biển thì lại cho quyền chủ động. Năm Minh Mệnh thứ 15 [1834], ban Dụ rằng: “Các Tổng đốc, Tuần phủ, Bố chánh, Án sát ở các địa phương ven biển, đều nên xét các đảo ở hải phận trong hạt hiện có dân cư, thì điều sức cho dân ở đấy đem thuyền đánh cá nhanh chóng sửa chữa, cho được nhanh nhẹn. Nơi dân số nhiều thì làm 3 chiếc, dân số ít thì làm 2 chiếc. Mỗi chiếc có thể ngồi được trên, dưới 20 người. Về phí tổn sửa chữa hết bao nhiêu, thì Nhà nước cấp tiền. Lại liệu cấp cho giáo dài, súng trường, thuốc đạn, giao cho dân nơi ấy nhận lĩnh, để dùng đi tuần thám. Khi gặp giặc biển, thì một mặt cùng nhau chống đánh, một mặt chạy báo, cho khỏi bị chậm trễ, không kịp việc”([19]). Do đặc thù vùng biển rộng nên việc quan sát bằng mắt thường không thể nhìn xa và chính xác được vì vậy để trang bị cho việc tuần phòng được hiệu quả và thuận lợi hơn, các thuyền binh tuần tiễn đều được cấp kính thiên lý. Năm Minh Mệnh thứ 10 [1829], ban Chỉ dụ rằng: “vùng biển mông mênh, chỉ có kính thiên lý có thể trông xa được, vậy cho trích ra 3 chiếc, giao cho một tên thị vệ, do đường trạm chạy từ Nghệ An trở ra Bắc, chuyển tới các thuyền binh ấy chia cấp, để phòng khi nhìn xem tình hình giặc biển, khi việc xong lại đem về nộp”([20]).
Tuần phòng nhằm giúp cho việc trừ bọn cướp biển và những thế lực chống đối khác, tạo điều kiện cho việc giao thương đi lại trên biển của thương lái và người dân cũng như việc quan binh được thuận lợi hơn. Ngoài những tháng quy định phải đi tuần tiễu định kỳ thì triều Nguyễn còn cho tổ chức tuần tra vào những tháng trong năm mà việc đi lại của thương lái cũng như người dân nhiều hơn, nhằm ngăn chặn được nạn cướp biển diễn ra. Năm Minh Mệnh thứ 16 [1835], ban Dụ rằng: “cho từ nay về sau, mỗi khi mùa hè đến kỳ vận tải, thì do đề đốc Thừa Thiên liệu đem thuyền binh thuộc phủ và đôn đốc biền binh ở đồn biển cùng ra biển, căn cứ theo hải phận qua lại tuần thám bảo vệ. Nếu kỳ nào đoàn thuyền đi vận tải nhiều, thì cho tư bộ trích thêm thuyền binh, cùng đi do thám”([21]). Công việc tuần tra kiểm soát biển đảo trước hết là để giữ vững biên giới quốc gia, khẳng định được vị thế của mình. Hơn nữa kiểm soát biển đảo đem lại sự an tâm cho người dân để họ có thể ra khơi đánh cá, buôn bán, tạo sự an ninh ổn định thu hút thương lái các nước đến với nước ta.
Bản đồ Việt Nam trong cuốn Từ điển La tinh – Việt Nam của giám mục Jean Louis Taberd xuất bản năm 1838 vẽ một phần của Paracel hay Cát Vàng (Paracel seu Cát Vàng) vào khu vực quần đảo Hoàng Sa hiện nay
Triều Nguyễn đã tổ chức tuần tra biển đảo không chỉ dựa vào sức mạnh của quân đội triều đình, mà triều Nguyễn còn biết huy động sức mạnh từ nhân dân, Minh Mệnh năm thứ 16 [1835], Dụ rằng: “các tỉnh có hải phận, đều đóng 2, 3 chiếc thuyền nhanh nhẹ và sai nhân dân các đảo sửa chữa thuyền đánh cá, liệu cấp khí giới để đi tuần thám”, “các quan địa phương ở ven biển liệu trích lính ở tỉnh, chia ngồi vào thuyền nhanh ra biển đi tuần thám và thông sức cho nhân dân sở tại hết lòng đề phòng do thám. Nếu gặp thuyền giặc, thì lập tức hợp sức đánh dẹp”([22]). Những vị vua đầu triều Nguyễn đã tổ chức, kết hợp được việc tuần thám giữa quân đội và nhân dân. Điều này, không những mang lại hiệu quả cao mà ngoài ra còn giúp giáo dục cho nhân dân thấy được tầm quan trọng của biển đảo đối với cuộc sống con người Việt như thế nào. Hơn nữa giáo dục cho họ thấy ý nghĩa địa chiến lược vùng biển đảo đối với an ninh quốc gia. Từ sự nhận thức đó mọi người sẽ cùng nhau ra khơi và cùng với triều đình kiểm soát biển đảo của mình.
Minh Mệnh là ông vua có ý thức rất rõ ràng về tầm quan trọng của biển đảo và ông đã cho tổ chức tuần phòng biển đảo tương đối hiệu quả. Luôn luôn đốc thúc việc tuần tra vùng biển đảo miền Bắc vì đây thường xuyên có cướp biển và các thế lực nổi lên làm thiệt hại không nhỏ cho triều đình cũng như người dân. Minh Mệnh năm thứ 7 [1826] “Vua sai bắt thêm 70 chiếc thuyền và 200 thủy thủ ở Hoài Đức và Quảng Yên theo quan quân chia phái đi tuần phòng mặt biển”([23]). Nhằm tránh sự nhầm lẫn trong việc nhận dạng địch và ta trong quá trình tuần phòng, bên cạnh trang bị kính thiên lý để nhìn xa hơn. Việc phát hiện mục tiêu vào ban đêm được triều Nguyễn quy định đặt lòng đèn các màu khác nhau cho các thuyền tuần thám và thuyền buôn, thuyền ngư dân, để từ đó dễ dàng nhận ra những tàu địch, đồng thời quy định việc khi phát hiện thuyền địch vào ban đêm thì phát tín hiệu để tổ chức vây bắt “lòng đèn ở thuyền ô đều viết to 2 chữ tên đồn biển, ban đêm treo lên làm hiệu. Ở hải phận đồn biển nào trong khi du tuần gặp giặc biển, hoặc quả là thuyền dị dạng, cần phải vây bắt, thì bắn 3 tiếng đại bác, ban đêm thì đốt 5 chiếc pháo thăng thiên làm hiệu. Thuyền ô liền tiến lên chặn bắt, thuyền nhanh nhẹ lập theo sự thuận tiện, tới báo cho quan địa phương làm bằng. Một mặt phái binh đuổi bắt, một mặt chuyển báo cho các đồn biển giáp giới điều lập tức khẩn cấp hội lại cùng đánh”([24]). Ở những vùng đảo hẻo lánh nơi ít người qua lại nhưng lại xung yếu thì triều Nguyễn vẫn tổ chức kiểm soát để vừa bảo vệ được chủ quyền biển đảo vừa là để làm căn cứ thuận tiện cho việc tiễu trừ giặc cướp và các lực lượng chống đối. Minh Mệnh năm thứ 17 [1836], tỉnh thần Quảng Yên tâu nói “Châu Vân Đồn trong tỉnh hạt thuộc phủ nha Hải Ninh kiêm lý, dân châu ấy dẫu chỉ có 2 xã, mà ở hẻo lánh trên hải đảo, giáp giới biển Trung Quốc, cách xa phủ lỵ hàng 2 ngày đường. Nay thổ lại mục có khuyết thì nên coi một loạt như các châu huyện khác trong thuộc hạt, không nên điều bổ, mà tên châu cũng không nên bỏ. Xin đặt là tổng Vân Hải, châu Vân Đồn, đặt 1 Cai tổng, khiến cho có sự thống thuộc chặt chẽ”([25]). Vua chuẩn y lời tâu.
Với việc chú trọng biển đảo cả nước nói chung và biển đảo miền Bắc nói riêng nên việc tuần phòng biển đảo ở những vua đầu triều Nguyễn luôn được tiến hành. Ngay khi năm đầu tiên lên ngôi vua, Thiệu Trị đã cho ban Dụ về công tác tuần tra biển đảo “một khoản đi tuần biển, trước đã Dụ cho tấn thủ các sở phía nam, phía bắc và các tỉnh phái cho thuyền binh qua lại tuần thám rồi”([26]). Những năm tiếp theo, dưới sự trị vì của mình, vua Thiệu Trị đều rất chú ý và quan tâm đến công tác tuần phòng vùng biển đảo. Thiệu Trị năm thứ hai [1842], nhà vua ban Dụ rằng “truyền chỉ cho từ Thừa Thiên đến Bình Thuận, và phía Bắc đến tỉnh Quảng Yên, cũng theo chương trình đó, nghiêm sức, cho các tấn thủ trong hạt, đều phái thuyền binh đi tuần biển, chiếu theo hải phận, làm việc cho đúng đắn, không được nói suông theo lối cũ, đợi đến thời tiết mưa lụt đều sẽ rút về”([27]). Những chính sách đưa ra cho việc tuần tra kiểm soát của các vị vua triều Nguyễn không chỉ là riêng cho một vùng biển đảo riêng lẻ nào cả, mà đó chính là chính sách cho tất cả vùng biển đảo nước ta, điều đó khẳng định rằng ở vùng biển đảo trong cả nước triều Nguyễn đều rất xem trọng như nhau. Biển đảo miền Bắc ở vị thế xa xôi so với kinh đô nên công tác tuần phòng lại càng được chú ý. Vì rằng kẻ thù sẽ lợi dụng sự xa cách của triều đình với vùng biển đảo này để tổ chức những hoạt động quấy phá và đánh cướp nhưng với công tác tuần tra kiểm soát của mình, triều Nguyễn đã hạn chế thấp nhất những thiệt hại xảy ra và kiểm soát tốt vùng biển đảo của mình. Các vua nối tiếp đều chú ý quan tâm đúng mức việc tuần tra kiểm soát vùng biển đảo, luôn xem đây là một bộ phận không thể tách rời khỏi lãnh thổ Việt.
Tự Đức là vị vua thứ tư lên nối ngôi của triều Nguyễn, ông cũng không nằm ngoài ngoại lệ đó. Với việc quan tâm đến vùng biển đảo cả nước nói chung và biển đảo miền Bắc nói riêng của cha ông trước để lại. Trước là để tạo sự bình an cho biển đảo, đưa lại sự giao thương thuận tiện, sau là khẳng định địa giới của mình hay nói đúng hơn là khẳng định chủ quyền biển đảo của mình. Ngay khi vừa mới lên ngôi năm đầu tiên [1848] vua Tự Đức đã ban Dụ về việc tuần phòng vùng biển đảo “nay khí trời quang tạnh, đường biển thuận tiện, chính là thời tiết thuyền buôn qua lại. Nên phái thuyền binh đi tuần thám, cho nghiêm vùng biển. Vậy cho phái 1 viên quản vệ quân thần cơ, 2 viên suất đội bộ binh, 80 tên biền binh, 2 viên biên suất đội thủy sư, 80 tên biền binh, 25 tên pháo thủ quân thần cơ, chia ngồi vào một chiếc thuyền Điền dương, 2 chiếc thuyền ô, chạy từ Thừa Thiên về đến phía nam đến Bình Thuận. Lại phái một viên quản vệ, một viên suất đội, 55 tên biền binh thủy sư, 2 viên suất đội, 55 tên biền binh của bộ binh, 18 tên pháo thủ quân thần cơ, chia vào ngồi 2 chiếc thuyền Thanh hải, một chiếc thuyền ô, chạy từ Thừa Thiên về phía bắc đến Quảng Yên. Tất cả đều nên sửa sang thuyền binh, nhận lĩnh khí giới, thuốc đạn, ống phun lửa, dụng cụ chiến đấu và kính thiên lý, đầy đủ. Cho đến tuần đầu tháng 2, từ cửa biển Thuận An nhân thuận gió, ra khơi. Phàm tất cả công việc tuần tra như thoi dệt, cốt môn cho giặc biển yên lặng”([28]). Ngay cả khi bị thực dân Pháp chiếm các tỉnh miền Nam, quan quân triều đình phải lo đối phó với thực dân Pháp thì triều Nguyễn vẫn chú ý đến công tác tuần thám kiểm soát vùng biển đảo, năm Tự Đức thứ 24 [1871], vua bảo rằng: “Hai hạt Hải Dương, Quảng Yên, vùng cửa biển sâu rộng, đường song tàu bè đi lại như mắc cửi, việc phòng giữ là rất sung yếu. Đã từng chuẩn cho lập đồn đặt súng, để cho nơi cửa ngõ của hai hạt ấy được nghiêm mật”([29])
Do đặc thù biển đảo xa xôi cùng với sự nguy hiểm khôn lường của người làm công tác tuần khám nên các vua luôn chú ý và quan tâm nhằm động viên kịp thời những người làm công tác tuần khám. Việc làm này sẽ tạo sự hưng phấn và chuyên tâm làm tốt công việc, Minh Mệnh năm thứ 17 [1836], ban Chỉ rằng: “các khoản bàn trong tập tâu, là do từ ý kiến muốn cho tuần phòng chu đáo. Nhưng theo lời bàn thì ngày đêm luôn luôn đi lại như dệt cửi trên mặt biển xông pha sóng gió, thật là đòi hỏi người ta làm điều rất khó, lòng trẫm thực là không nỡ. Nhưng bờ biển là nơi quan trọng, không thể không chú ý”([30]). Với việc hiểu những khó khăn mà người làm việc tuần thám, nhằm để động viên họ các vua Nguyễn đã cấp thêm lương bổng cho quan quân làm công tác tuần thám vùng biển đảo: “Những quan binh được phái đi đều được thưởng cho nửa tháng tiền lương. Còn như dự chi tiền lương lĩnh tiếp, đều cho theo lệ trước mà làm”([31]). Bên cạnh việc thưởng và rất quan tâm đến những người đi tuần thám thì triều Nguyễn còn thực hiện việc phạt rất phân minh nếu ai không làm tròn trách nhiệm của mình thì sẽ bị phạt đích đáng “nếu tuần thám bất lực, đến nỗi giặc biển lại được nhân sơ hở lén lút nổi lên thì phép nước rất nghiêm, dứt khoát không rộng tha được. Lại truyền Chỉ cho các địa phương từ Thừa Thiên trở về nam đến Bình Thuận, trở về phía bắc đến Quảng Yên, cũng chiếu theo chương trình, nghiêm sức cho các tấn thủ thuộc hạt và thuyền binh phái đi tuần biển, chiếu theo hải phận đi tuần thám. Không được nói suông cho xong việc, kẻo can lỗi không nhỏ”([32]).
Triều Nguyễn không còn tồn tại với thể chế chính trị ngày nay nữa, nhưng những bài học, những kinh nghiệm quý mà triều Nguyễn để lại thì còn tồn tại mãi. Hoạt động bảo vệ biển đảo miền Bắc nói riêng và hoạt động bảo vệ cả nước nói chung dưới triều Nguyễn là một bài học lớn cả những thành công cũng như thất bại mà chúng ta cần phải nghiên cứu thêm, rút ra những kinh nghiệm quý cho việc bảo vệ đất nước ngày nay.
ĐOÀN ANH THÁI
[1] Nguyễn Văn Kim (2011), “Từ huyền thoại về biển đến cơ tầng văn hóa biển nhận thức về biển, đảo trong nghiên cứu lịch sử văn hóa dân tộc”, NCLS, (9), Tr. 3.
[2] Viện Đông Nam Á (1996), Biển với người Việt cổ, Nxb Văn hóa – Thông tin, Tr. 3.
[3] Viện Đông Nam Á (1996), Biển với người Việt cổ, Sđd, Tr. 34.
[4] Nguyễn Văn Kim (2009), “Tính hệ thống và quy mô của Vân Đồn nhận thức về vai trò và vị thế của một thương cảng”, NCLS,(9), Tr. 3.
[5] Nguyễn Minh Tường (2007), “Vua Minh Mạng với tư tưởng củng cố nền thống nhất quốc gia”, Xưa nay, (286), Tr. 15.
[6] Quốc sử quán triều Nguyễn (2007), Đại Nam thực lục, Tập 5, bản dịch của viện sử học, tái bản lần thứ nhất, Nxb Giáo dục, Tr. 37.
[7] Trần Trọng Kim (2006), Việt Nam sử lược, Nxb Thuận Hóa, Huế, Tr. 440.
[8] Trần Trọng Kim (2006), Việt Nam sử lược, Sđd. Tr. 440.
[9] Nguyễn Phương Chi, Trần Hưu Hạnh (2011), “Chính sách bảo vệ vùng biển Đông Bắc Việt Nam của vua Gia Long và Minh Mạng”, NCLS, (9), Tr. 42 – 43.
[10] Nguyễn Phương Chi, Trần Hưu Hạnh (2011), “Chính sách bảo vệ vùng biển Đông Bắc Việt Nam của vua Gia Long và Minh Mạng”, Sđd, Tr. 42 – 43.
[11] Quốc sử quán triều Nguyễn (2007), Đại Nam thực lục, Tập 3, bản dịch của viện sử học, tái bản lần thứ nhất, Nxb Giáo dục, Tr. 165.
[12] Vu Hướng Đông (2008), “Ý thức về biển của vua Minh Mạng”, Xưa nay, (317), Tr. 55.
[13]Tìm hiểu về biển, đảo Việt Nam (2009), Nxb Quân đội nhân dân, Tr. 61.
[14] Quốc sử quán triều Nguyễn (2007), Đại Nam thực lục, Tập 2, bản dịch của viện sử học, tái bản lần thứ nhất, Nxb Giáo dục, Tr. 298.
[15] Nội các triều Nguyễn (2004), Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, Tập 5, Trần Huy Hàn – Nguyễn Thế Đạt dịch, Nxb Thuận Hóa, Huế, Tr. 425.
[16] Nội các triều Nguyễn (2004), Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, Tập 5, Sđd, Tr. 425.
[17] Quốc sử quán triều Nguyễn (2007), Đại Nam thực lục, Tập 1, bản dịch của viện sử học, tái bản lần thứ nhất, Nxb Giáo dục, Tr. 912.
[18] Nội các triều Nguyễn (2004), Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, Tập 5, Trần Huy Hàn – Nguyễn Thế Đạt dịch, Nxb Thuận Hóa, Huế, Tr. 426.
[19] Nội các triều Nguyễn (2004), Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, Tập 5, Sđd, Tr. 426.
[20] Nội các triều Nguyễn (2004), Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, Tập 5, Sđd, Tr. 425.
[21] Nội các triều Nguyễn (2004), Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, Tập 5, Sđd, Tr. 427.
[22] Nội các triều Nguyễn (2004), Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, Tập 5, Sđd. Tr. 427.
[23] Quốc sử quán triều Nguyễn (2007), Đại Nam thực lục, Tập 2, bản dịch của viện sử học, tái bản lần thứ nhất, Nxb Giáo dục, Tr. 494.
[24] Nội các triều Nguyễn (2004), Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, Tập 5, Trần Huy Hàn – Nguyễn Thế Đạt dịch, Nxb Thuận Hóa, Huế, Tr. 428.
[25] Quốc sử quán triều Nguyễn (2007), Đại Nam thực lục, Tập 4, bản dịch của viện sử học, tái bản lần thứ nhất, Nxb Giáo dục, Tr. 1065.
[26] Nội các triều Nguyễn (2004), Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, Tập 5, Trần Huy Hàn – Nguyễn Thế Đạt dịch, Nxb Thuận Hóa, Huế, Tr. 435.
[27] Nội các triều Nguyễn (2004), Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, Tập 5, Sđd, Tr. 436.
[28] Nội các triều Nguyễn (2004), Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, Tập 5, Sđd, Tr. 437- 438.
[29] Quốc sử quán triều Nguyễn (2007), Đại Nam thực lục, Tập 7, bản dịch của viện sử học, tái bản lần thứ nhất, Nxb Giáo dục, Tr. 1307.
[30] Nội các triều Nguyễn (2004), Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, Tập 5, Trần Huy Hàn – Nguyễn Thế Đạt dịch, Nxb Thuận Hóa, Huế, Tr. 429.
[31] Nội các triều Nguyễn (2004), Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, Tập 5, Sđd, Tr. 436.
[32] Nội các triều Nguyễn (2004), Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, Tập 5, Sđd, Tr. 438.
Tại sao các đảo và quần đảo vẫn hết sức quan trọng trong chiến lược quốc phòng ở Châu Á ngày nay? Các chuỗi đảo ở phía Tây Thái Bình Dương là đặc điểm địa lý hàng hải đóng vai trò hết sức quan trọng về mặt chiến lược vốn thay đổi theo thời gian. Các cường quốc khác nhau đã diễn giải, và lại tái diễn giải và tái định nghĩa lại giá trị của các chuỗi đảo này, về vai trò mà chúng có thể có trong tổng thể chiến lược quốc phòng quốc gia.
Các chiến lược gia Trung Quốc tiêu biểu như Đô đốc Lưu Hoa Thanh đã dành nhiều sự chú ý vào các chuỗi đảo Tây Thái Bình Dương từ giữa những năm 1980, nghiên cứu xem các chuỗi đảo này có thể giúp ích gì cho chiến lược hải dương của Trung Quốc. Tuy nhiên từ trước đó, các chiến lược gia từ Đức, Nhật Bản cho tới Mỹ cũng đã cố gắng cân nhắc và suy nghĩ tới vị thế địa chính trị của các chuỗi đảo trong cả thời bình lẫn thời chiến.
Nước Đức có lẽ là quốc gia đầu phân tích các giá trị chiến lược của các hòn đảo Thái Bình Dương. Giành được quần đảo Miriana và Carolina từ Tây Ban Nha sau chiến tranh Mỹ-Tây Ban Nha năm 1898. Theo thiếu tướng Karl Ernst Haushofer, “Vòng cung đảo gần bờ” mà ông đặt trong khu vực Thái Bình Dương-Ấn Độ Dương sẽ đóng vai trò như một “tấm màn bảo vệ” (protective veil) che chắn cho các cường quốc lục địa như Ấn Độ hay Trung Quốc.
Tới lượt Nhật Bản, vốn đã trở thành một cường quốc hải dương vào giai đoạn bước sang thế kỷ 20, đã có thể đánh bại hải quân Trung Quốc và chiếm giữ Đài Loan vào năm 1895. Sức mạnh hải quân gia tăng khiến Tokyo tập trung tìm hiểu giá trị chiến lược mà các đảo và quần đảo ở phía Tây Thái Bình Dương mang lại. Một lực lượng viễn chinh Nhật Bản trong Thế chiến thứ nhất đã giành quyền kiểm soát một số đảo trong quần đảo Micronesia từ tay Đế quốc Đức. Các đảo này không chỉ là những viên đá đầu tiên trong chiến lược hướng nam của Nhật lúc đó, tập trung vào khai thác tài nguyên kinh tế và khoáng sản của Đông Nam Á, mà còn đóng vai trò như một vùng đệm chiến lược. Kiểm soát quần đảo Micronesia (bao gồm các đảo Mariana, Marshall và Caroline bao gồm Palau) sẽ tạo nên một bức “hàng rào” ngăn chặn khả năng Mỹ có thể sử dụng các căn cứ của mình tại Guam hay Philippines để đe doạ Nhật Bản trong tương lai.
Lo lắng của Nhật Bản lặp lại chính lo lắng của Mỹ rằng Nhật Bản sẽ cố gắng kiểm soát một phần chuỗi đảo, vốn là một trong những nguyên nhân dẫn tới chiến tranh Mỹ-Tây Ban Nha. Vào những năm 1910-11, các chiến lược gia quân sự Mỹ nghi ngờ rằng một ngày nào đó Nhật Bản sẽ đe doạ đảo Guam và quần đảo Philippines. Thiếu tá Earl Hancock “Pete” Ellis thuộc lực lượng thuỷ quân lục chiến, một trong những chiến lược gia chiến tranh đổ bộ đầu tiên, đã chú ý tới các đảo do Nhật Bản chiếm hữu vào thời điểm đó và cho rằng đó là những “tiền đồn” cần thiết giúp Tokyo phong toả toàn bộ các tuyến đường biển qua Thái Bình Dương trên một khoảng cách trải dài 2.300 dặm. Qua đó, Ellis cho rằng hải quân Mỹ nên chiếm giữ các nhóm đảo này và thiết lập “các căn cứ tiền phương giúp duy trì hoạt động tác chiến xa hơn ở khu vực”. Ellis đặc biệt lưu tâm đến việc chiếm giữ đảo Guam.
Trong suốt chiến tranh Thái Bình Dương, như những gì mà Ellis đã tiên đoán, hải quân Mỹ đã phải cố gắng giữ vững những cụm đảo mà mình đã chiếm hữu và đồng thời xâm nhập vào các chuỗi đảo mà Nhật Bản đang kiểm soát. Đô đốc Earnest King tin rằng kiểm soát được Đài Loan “giúp Mỹ khép nút cổ chai khu vực Biển Đông trong suốt Thế chiến thứ hai, đe doạ các tuyến hàng hải quan trọng của Nhật Bản, cùng với đó là nguồn cung dầu mỏ và khoáng sản của Nhật”. Điều này đã phần nào định hình nên kết cục của cuộc chiến tranh liên đại dương này.
Chiến thắng trong chiến tranh Thái Bình Dương, các chiến lược gia của Mỹ bắt đầu phân tích giá trị chiến lược của các chuỗi đảo đặt trong bối cảnh Chiến tranh lạnh. Chính trong thời gian này các khái niệm chính thức có liên quan tới các “chuỗi đảo” được phát triển và định nghĩa một cách rõ ràng. Chiến lược của Washington xoay quanh nghiên cứu của Cơ quan Tham mưu hỗn hợp vào năm 1948 nhằm thiết lập một vành đai phòng thủ chạy từ quần đảo Aleutian, xuống Nhật Bản, qua Đài Loan và Philippines.
Tướng Douglas MacArthur đóng vai trò quan trọng trong việc định hình các đặc trưng địa chính trị quan trọng của các chuỗi đảo trong suốt thời kỳ đầu Chiến tranh lạnh. Ông cho rằng Mỹ cần phải thiết lập một “lực lượng tấn công” chạy dọc theo khu vực “đường chữ U” kéo dài từ quần đảo Aleutian, qua đảo Midway (hòn đảo đã từng nằm trong tay phát xít Nhật), qua sân bay quân sự Clark ở Philippines và đặc biệt là Okinawa”. MacArthur mô tả Đài Loan như một “tàu sân bay và căn cứ tàu ngầm không bao giờ chìm” nhằm phục vụ chiến lược tấn công của các lực lượng đồng minh tại Okinawa và Philippines.
Từ các chuỗi đảo chiến lược này, theo MacArthur, biên giới phía Tây của Mỹ đã được mở rộng ra khỏi bờ tây. Nước Mỹ đã có khả năng sử dụng sức mạnh không quân và hải quân để kiểm soát các cảng quan trọng của châu Á từ Vladivostok cho tới Singapore và ngăn chặn các hành động thù địch có thể lan rộng ra Thái Bình Dương.
Các chiến lược gia Trung Quốc thường tham khảo các quan điểm của Mỹ từ thế kỷ 20 để xây dựng nên chiến lược của riêng mình. Nhiều nguồn tham khảo Trung Quốc dẫn lại các tuyên bố từ thời Chiến tranh lạnh nói đến sự cần thiết phải thiết lập vành đai phòng thủ được đề xuất bởi MacArthur, Dean Acheson hay John Foster Dulles. Một học giả Trung Quốc khẳng định rằng Mỹ sáng tạo ra khái niệm chuỗi đảo chiến lược nhằm mục đích kiềm chế và ngăn chặn các nước xã hội chủ nghĩa khi đó là Liên Xô và Trung Quốc. Tư tưởng chiến lược của Trung Quốc hiện tại thì nhấn mạnh vào quan điểm của Mỹ thời kỳ đầu Chiến tranh lạnh. Các bài nghiên cứu quân sự của Trung Quốc cho rằng Mỹ thiết lập các chuỗi đảo nhằm mục tiêu hạn chế khả năng bành trướng sức mạnh hải quân cũng như khả năng tự do hoạt động của Trung Quốc khắp vùng phía Tây Thái Bình Dương. Điều này đe doạ trực tiếp tới an ninh hàng hải của Trung Quốc.
Bên cạnh đó, một số học giả Trung Quốc khác cho rằng các chuỗi đảo sẽ đóng vai trò là bàn đạp cho quân đội Mỹ thực hiện các chiến dịch quân sự tại những khu vực Trung Quốc đang đòi hỏi chủ quyền. Chuẩn đô đốc đã nghỉ hưu Zhang Zhaozhong nhận diện đảo Guam là một vị trí chiến lược để từ đó Mỹ có thể “ngay lập tức triển khai máy bay hoặc tàu ngầm với mục tiêu thiết lập trật tự trên chiến trường”.
Đối lập với các quan điểm trên, một số học giả Trung Quốc coi các chuỗi đảo là điểm mốc cho hoạt động tác chiến của quân đội Trung Quốc. Thông thường thì những ý kiến kiểu như vậy xuất hiện thường xuyên hơn ở các chiến lược gia hải quân. Đô đốc Lưu Hoa Thanh cho rằng trong tương lai gần, hầu hết các chiến dịch hải quân sẽ được tiến hành bên trong Chuỗi đảo thứ nhất, mà ông định nghĩa bao gồm Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, quần đảo Philippines và quần đảo Sunda lớn. Nhưng trong dài hạn, Lưu khẳng định rằng Trung Quốc phải chuẩn bị để tiến ra Chuỗi đảo thứ hai, bao gồm quần đảo Mariana, Guam và Palau. Truyền thông Trung Quốc thường xuyên nhấn mạnh quan điểm này. Đối với một số người, các chuỗi đảo đã trở thành cột mốc trong nỗ lực của hải quân Trung Quốc trở thành lực lượng hải quân biển xanh với khả năng triển khai sức mạnh ở cả thời bình và thời chiến.
Giá trị địa chính trị thực chất của các chuỗi đảo phía Tây Thái Bình Dương đã được thể hiện qua vô số các đánh giá chiến lược của nhiều cường quốc. Các loại vũ khí và người điều khiển, hỗ trợ đi kèm chỉ có thể phát huy năng lực tác chiến hiệu quả nếu được đặt tại các căn cứ phù hợp trên mặt đất. Từ các căn cứ như vậy, tác chiến sẽ hiệu quả, được duy trì tốt hơn với chi phí chấp nhận được. Tốc độ và cường độ của chiến tranh hiện đại đòi hỏi các lực lượng quân đội phải vượt qua được rào cản về khoảng cách (tyranny of distance). Triển khai các loại tài sản quân sự của quốc gia, hay ít nhất là duy trì sự hiện diện ở khu vực là một lựa chọn không thể thay thế. Cần phải lưu ý rằng, với một đại dương rộng lớn như Thái Bình Dương, chỉ có khoảng 20 hòn đảo có diện tích lớn hơn 10,000 cây số vuông. Ở phía nam Thái Bình Dương, tổng diện tích đất liền chỉ vào khoảng hơn 550,000 cây số vuông.
Sự phát triển mạnh mẽ của khoa học công nghệ hiện nay khiến cho giá trị chiến lược của các chuỗi đảo thay đổi nhanh chóng. Sự ra đời của các hệ thống vũ khí tầm xa hiện đại (như máy bay, tên lửa chống hạm, tên lửa đối đất, tàu ngầm tiến công thông thường) cũng như các hệ thống vũ khí phòng thủ (tên lửa phòng không tầm xa) đã thay đổi cục diện chiến lược. Các vũ khí mới này đã gia tăng một cách đáng kinh ngạc tầm bắn của các hệ thống phòng thủ bờ biển so với tàu chiến – một lợi thế mà Trung Quốc đang tận dụng có hệ thống.
Các hệ thống vũ khí mới này, đặt trong bối cảnh Trung Quốc ráo riết bồi đắp các đảo nhân tạo mới trên Biển Đông cho thấy rõ tầm quan trọng chiến lược của hệ thống chuỗi đảo dọc Tây Thái Bình Dương. Đây là một ví dụ chưa từng có trong lịch sử về việc một quốc gia cố gắng thay đổi thực tế địa lý bất lợi thành có lợi cho mình. Bắc Kinh đang thiết lập nên một chuỗi đảo mới nhằm “phủ đầu” các mối đe doạ tới chủ quyền của Trung Quốc. Có thể thấy rằng, các chiến lược gia Trung Quốc vẫn sẽ tiếp tục đặt các chuỗi đảo vào trọng tâm hoạch định của mình ở tương lai./.
Kinh tế Việt Nam nửa đầu năm 2021 tiếp tục đà phục hồi tốt tốt. Chuyên gia kinh tế Đức Daniel Müller- phụ trách khu vực ASEAN của Hiệp hội doanh nghiệp Đức tại châu Á – Thái Bình Dương (OAV) có những chia sẻ về vấn đề này.
Chuyên gia kinh tế Đức Daniel Müller- phụ trách khu vực ASEAN của OAV
Thưa ông, ông đánh giá thế nào về tình hình kinh tế Việt Nam 6 tháng đầu năm 2021 và triển vọng phát triển thời gian tới?
Tôi cho rằng sau sự suy giảm tăng trưởng năm 2020 xuống còn 2,9% do đại dịch COVID-19 (mức suy giảm tương đối thấp so với kinh tế toàn cầu), cho đến nay có thể thấy nền kinh tế Việt Nam đang phục hồi rất tích cực và năng động. Điều này được thể hiện rõ trong Quý 1/2021, đặc biệt là hoạt động ngoại thương, lĩnh vực vốn hết sức quan trọng đối với kinh tế Việt Nam. So với cùng kỳ năm 2020, giá trị hàng hóa xuất khẩu Quý 1/2021 đã tăng 22% và giá trị nhập khẩu tăng 26,3%. Trong 4 tháng đầu năm 2021, kim ngạch thương mại của Việt Nam đạt 206,5 tỷ USD, cao nhất trong vòng 10 năm qua, tăng 29,5% so với cùng kỳ năm trước.
Tuy nhiên xu hướng tăng trong Quý 1/2021 khó đạt mức độ tương tự Quý 1. Điều này trước hết là do làn sóng dịch COVID-19 hiện đang bùng phát trở lại tại Việt Nam mang đến những thách thức lớn cho quá trình phục hồi. Số lượng các trường hợp nhiễm bệnh mới gia tăng những ngày qua có thể dẫn đến việc mở cửa biên giới trở lại bị trì hoãn, điều này sẽ làm chậm sự phục hồi của ngành du lịch, gây tác động tiêu cực đến quá trình phát triển kinh tế nói chung. Ở thời điểm hiện tại, chưa rõ làn sóng bùng phát dịch do loại biến thể virus mới sẽ gây ra mức độ tác động thế nào tới Việt Nam, nhưng tôi cho rằng tăng trưởng kinh tế của Việt Nam trong năm 2021 có thể xấp xỉ mức trung bình những năm trước đại dịch.
Trong trung hạn, lĩnh vực công nghiệp vẫn tiếp tục là động lực tăng trưởng chính của nền kinh tế Việt Nam. Nếu tiếp tục mở rộng chính sách thu hút đầu tư trực tiếp nước ngoài và đẩy mạnh quá trình chuyển đổi số hóa nền kinh tế, Việt Nam có cơ hội tốt để tham gia nhiều hơn vào các chuỗi cung ứng quốc tế, ví dụ trong các ngành điện tử, máy tính và ô tô. Theo tôi, trong các ngành này, Việt Nam nên xây dựng một kế hoạch phát triển chiến lược, trong đó có sự kết nối tốt với các nhà đầu tư nước ngoài tiềm năng. Để đối phó với những thách thức dài hạn, chính phủ Việt Nam nên điều chỉnh mối quan hệ giữa nhà nước và các doanh nghiệp phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế hơn nữa. Thay vì phụ thuộc nhiều vào các tập đoàn kinh tế nhà nước, cơ chế thị trường nên đóng vai trò lớn hơn. Điều này là rất cần thiết, nhất là để đảm bảo cơ chế hợp tác đối tác công tư (PPP) đạt hiệu quả. Nếu không có hình thức hợp tác này, việc thực hiện nhiều dự án theo kế hoạch như các dự án xây dựng và mở rộng cơ sở hạ tầng, sẽ khó có thể thực hiện được.
Xin ông cho biếttình hình quan hệ kinh tế giữa Đức và Việt Nam trong nửa đầu năm 2021?
Bất chấp đại dịch COVID-19, mối quan hệ kinh tế giữa Đức – Việt vẫn phát triển tốt. Các kênh liên lạc giúp làm sâu sắc hơn quan hệ kinh tế Đức – Việt tiếp tục thực hiện tốt vai trò của mình. Hiệp định thương mại tự do giữa Liên minh châu Âu (EU) và Việt Nam (EVFTA) đóng vai trò quan trọng, là cơ hội tốt để thúc đẩy hợp tác kinh tế giữa các doanh nghiệp hai nước. Tháng 1/2021, Hiệp hội doanh nghiệp Đức tại châu Á – Thái Bình Dương của chúng tôi đã phối hợp với Bộ Kinh tế Đức và Bộ Công thương Việt Nam thành lập Ủy ban kinh tế chung Việt-Đức (JEC). JEC sẽ thường xuyên tổ chức các cuộc thảo luận, trong đó một nội dung quan trọng là tiến độ thực hiện hiệp định EVFTA.
Theo ông, Việt Nam cần làm gì để thúc đẩy thực thi Hiệp định EVFTA?
Theo tôi, bên cạnh việc tiếp tục thực hiện nhất quán quá trình công nghiệp hóa và cải cách chung, Việt Nam cũng cần đẩy mạnh thực hiện các biện pháp cụ thể, như tăng cường quảng bá thông tin về các lợi ích và điều kiện của EVFTA, nhất là đối với các doanh nghiệp có tiềm năng tham gia EVFTA. Các hiệp hội thương mại của Việt Nam cũng cần tăng cường thông tin cho doanh nghiệp thành viên của mình với cách thức phù hợp. Cũng cần chú ý hơn đến thế mạnh và thách thức của từng địa phương Việt Nam. Để minh họa các quy định bắt buộc và những lợi ích khi tham gia EVFTA, việc sử dụng một số doanh nghiệp Việt đã thành công làm ví dụ truyền cảm hứng sẽ rất hữu ích, giúp cộng đồng doanh nghiệp Việt Nam, đặc biệt là các doanh nghiệp vừa và nhỏ, có thêm kinh nghiệm và có thể tự xác định hướng đi cho mình. Ngoài ra, để khai thác tốt hơn tiềm năng to lớn của EVFTA, tôi nghĩ rằng cần thúc đẩy và cải thiện mối quan hệ hợp tác giữa các doanh nghiệp trong nước và nhà đầu tư nước ngoài. Những quan hệ đối tác này có thể giúp chuyển giao nhiều bí quyết công nghệ hơn nữa từ nước ngoài vào Việt Nam, qua đó nâng cao chất lượng sản phẩm của Việt Nam xuất khẩu sang châu Âu và Đức và làm cho các sản phẩm này hấp dẫn hơn, đáp ứng tốt hơn tiêu chuẩn cần thiết của EVFTA.
Xin ông cho biết những đánh giá của các nhà đầu tư Đức về thị trường Việt Nam?
Các nhà đầu tư Đức cho rằng cùng với Ấn Độ, Việt Nam tiếp tục được coi là thị trường tiềm năng thú vị nhất ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương. Điều này có thể thấy qua nhu cầu đặc biệt cao về thông tin kinh tế của Việt Nam và qua việc các sự kiện liên quan đến Việt Nam do hiệp hội OAV chúng tôi tổ chức nhận được sự quan tâm rất lớn của các doanh nghiệp Đức. Định hướng của các doanh nghiệp Đức về việc mở rộng hoạt động tại các nước châu Á ngoài Trung Quốc ngày càng tăng. Một trong những quốc gia được lợi từ xu hướng này chính là Việt Nam. Thời gian qua, nhiều doanh nghiệp Đức đang hoạt động tại Việt Nam đã tăng cường đầu tư mở rộng quy mô sản xuất tại đây. Theo tôi nghĩ, mục tiêu của các công ty này là tăng mạnh số lượng và cải thiện chất lượng sản phẩm, chẳng hạn như thông qua đầu tư mạnh cho quy trình số hóa. Đối với nhiều doanh nghiệp Đức, Việt Nam có tiềm năng trở thành một trung tâm sản xuất khu vực, hàng hóa được sản xuất tại đây có thể cung cấp cho toàn bộ thị trường ASEAN và cả khu vực Nam Á. Ngoài ra, nhiều doanh nghiệp khác của Đức đang tìm kiếm cơ hội đầu tư vào Việt Nam.
Ông đánh giá thế nào về triển vọng phê duyệt Hiệp định bảo hộđầu tư EU – Việt Nam (EVIPA) tại Quốc hội liên bang Đức và Quốc hội các nước châu Âu?
Tôi cho rằng phía Đức rất quan tâm đến hiệp định này sau Hiệp định EVFTA có hiệu lực. Các khoản đầu tư trực tiếp của Đức vào Việt Nam ngày càng tăng, do đó cần có các quy định hiệu quả về bảo hộ đầu tư và giải quyết tranh chấp về đầu tư. Tuy nhiên vì nhiều lý do khác nhau, việc phê chuẩn EVIPA tại các nước thành viên EU nhiều lần bị trì hoãn. Do đó, hiện chưa thể dự đoán chính xác khi nào EVIPA sẽ được Quốc hội Đức và quốc hội các thành viên EU khác phê chuẩn. Theo tôi, tình hình nội bộ và những cân nhắc chính trị trong ngắn hạn của các nước EU cũng có thể đóng một vai trò nào đó trong vấn đề này.
EU sẽ tăng cường hoạt động ngoại giao trong các vấn đề liên quan tới Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, triển khai nhiều nhân sự hơn và đẩy mạnh đầu tư vào khu vực, cũng như có thể tăng cường sự hiện diện an ninh lớn hơn.
“ASEAN sẽ là trọng tâm của Chiến lược Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương của EU”. Đó là tựa bài viết đăng trên báo The Straits Times ngày 12-5. Hai tác giả Vincent Piket – đại sứ EU tại Indonesia và Brunei và Igor Driesmans – đại sứ EU ở ASEAN, cho rằng khi EU thống nhất được chiến lược chung với khu vực này thì đó là những tin tức tốt lành cho ASEAN.
Nhiều quốc gia đã thể hiện quan điểm rõ cùng một số hành động để yêu cầu đảm bảo tự do hàng hải ở Biển Đông và tránh thái độ bắt nạt kiểu nước lớn – Ảnh: PACOM
Theo đó, chiến lược này đánh dấu bước tiến lớn của châu Âu trong sự can dự ngày càng sâu hơn vào khu vực đang trở thành trung tâm kinh tế và chiến lược của thế giới ngày nay.
Trước đó, vào ngày 19-4, Liên minh châu Âu (EU) đã công bố kế hoạch tăng cường sự hiện hiện tại khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương.
EU đồng thanh
Trong tuyên bố được đưa ra tại cuộc họp trực tuyến, ngoại trưởng các nước thành viên nêu rõ EU đã cân nhắc “nên củng cố trọng tâm chiến lược, sự hiện diện và các hành động ở Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương… trên cơ sở phát huy dân chủ, pháp quyền, nhân quyền và luật pháp quốc tế”. Các nhà ngoại giao khẳng định kế hoạch này không nhằm “chống Trung Quốc”.
Tuyên bố cũng cho biết các ngoại trưởng đã nhất trí sẽ nỗ lực hợp tác với “những đối tác cùng chung chí hướng” nhằm duy trì các quyền cơ bản trong khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương.
Kế hoạch này có thể đồng nghĩa với việc EU sẽ tăng cường hoạt động ngoại giao trong các vấn đề liên quan tới Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, triển khai nhiều nhân sự hơn và đẩy mạnh đầu tư vào khu vực, cũng như có thể tăng cường sự hiện diện an ninh lớn hơn.
Tuyên bố nêu rõ: “EU sẽ phát triển hơn nữa các mối quan hệ đối tác và củng cố sự đồng lòng với các đối tác chung chí hướng cùng các tổ chức liên quan trong vấn đề an ninh và quốc phòng. Điều này sẽ bao gồm việc ứng phó với những thách thức đối với an ninh quốc tế, trong đó có cả an ninh hàng hải”.
Dự kiến, EU sẽ công bố chiến lược chi tiết hơn vào tháng 9 tới.
Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương đang ngày càng đóng vai trò quan trọng trên bản đồ chính trị thế giới, khiến không chỉ Mỹ mà ngay cả EU cũng cần đưa ra cách tiếp cận mới cho mình.
Nhiều nước lớn trong EU đã thể hiện sự quan tâm tới khu vực này khi Pháp, Đức và Hà Lan là những nước tiên phong trong nỗ lực tăng cường quan hệ với các nước ở Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương như Ấn Độ, Nhật Bản và Úc.
Anh cũng “xoay trục”
Không chỉ có các nước trong EU, ngày 16-3 vừa qua, Anh, quốc gia đã rời EU, cũng công bố những thay đổi chiến lược quan trọng, trong đó tuyên bố “xoay trục” về “trung tâm địa chính trị” mới của thế giới là Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, thể hiện sự quan tâm ngày một lớn tới khu vực này.
Sách lược mới, dựa trên các đánh giá lớn nhất về chính sách quốc phòng và đối ngoại của London trong 30 năm qua, thể hiện quan điểm của chính quyền Thủ tướng Boris Johnson về một trật tự quốc tế dựa trên luật pháp và hợp tác, tự do thương mại.
Theo một số nhà bình luận, việc châu Âu ngày càng quan tâm đến khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương không chỉ đơn giản là vấn đề thể hiện vị thế hay sự khao khát những năm tháng hoàng kim đã qua của đế chế châu Âu.
Nếu có một sợi chỉ đỏ xuyên suốt các bình luận của Pháp, Đức và Anh về vấn đề này, thì đó chính là Trung Quốc, cụ thể là việc Trung Quốc phô trương sức mạnh nhằm khẳng định các tuyên bố chủ quyền của nước này đối với phần lớn Biển Đông, thách thức luật pháp quốc tế.
Tuy sức mạnh quân sự của các nước châu Âu không bằng Mỹ, song cũng không nên hoàn toàn gạt họ ra khỏi nỗ lực đối đầu với Trung Quốc. Họ có thể đóng góp nhiều tài sản chiến lược khác nhau.
Sức mạnh pháp quyền từ châu Âu
Chuyên gia Richard Javad Heydarian cho rằng việc châu Âu tham gia các vấn đề an ninh của châu Á khiến Trung Quốc khó có thể thúc đẩy lập luận rằng các tranh chấp trên biển trong khu vực chỉ là vấn đề song phương giữa nước này và các quốc gia có tuyên bố chủ quyền đối địch, và các bên tham gia ngoài khu vực nên đứng ngoài.
Những gì bộ ba của châu Âu gồm Pháp, Đức và Anh đã làm là kiềm chế Trung Quốc bằng cách nhắc lại tầm quan trọng trên hết của pháp quyền.
Hành động can dự vào khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương của các cường quốc châu Âu có thể có tác động lớn hơn nếu chúng giúp củng cố sức mạnh cho các quốc gia nhỏ hơn trong khu vực vốn đang tìm cách kiềm chế những hành động nguy hiểm của Trung Quốc. Hoạt động này có thể diễn ra dưới hai hình thức quan trọng và không tốn nhiều chi phí.
Chẳng hạn châu Âu có thể giúp nâng cao nhận thức lĩnh vực biển ở mức cơ bản và năng lực của các lực lượng bảo vệ bờ biển ở các quốc gia Đông Nam Á có tranh chấp trên biển Nam Trung Hoa như Philippines, Việt Nam, Malaysia và Indonesia.
Các nước này đang phải vật lộn khi đối đầu với đội tàu của lực lượng dân quân biển Trung Quốc hoạt động trên khắp biển Nam Trung Hoa. Phương thức này sẽ cho phép các quốc gia trong khu vực ngăn chặn hành vi xâm phạm của Trung Quốc mà không dẫn tới xung đột vũ trang và leo thang căng thẳng không mong muốn.
Các thỏa thuận chiến lược gần đây giữa EU và Việt Nam, cụ thể là Hiệp định khung về việc tham gia các hoạt động quản lý khủng hoảng của EU (FPA) tạo điều kiện cho hợp tác quốc phòng chặt chẽ, sẽ là bàn đạp cho hợp tác an ninh hàng hải sâu rộng hơn./.
Foreign investors maintained their trust in Vietnam despite countless difficulties last year and the country is viewed as a safe destination for development, a recent forum in Hanoi heard.
Foreign investors maintained their trust in Vietnam despite countless difficulties last year and the country is viewed as a safe destination for development, a recent forum in Hanoi heard.
The Ministry of Foreign Affairs and Vietnam Economic Times co-held the Connections for Development Forum 2021 held late last month, with the theme “Seizing New Opportunities for Localities and Businesses”.
Addressing the forum, Deputy Prime Minister Pham Binh Minh said that Vietnam is emerging as an attractive investment destination in Asia and its nation brand value is growing at the fastest rate in the world, rising nine places to 33rd in the top 100 nation brand rankings.
The FDI sector has become an important driver of Vietnam’s economic growth, with its contribution to GDP rising considerably, he noted.
As of December 2020, Vietnam had a total of 33,070 FDI projects worth over 384 billion USD, with 231.86 billion USD, or 60.4 percent of funds, disbursed.
Minh said registered and disbursed capital during 2016-2020 increased sharply compared to previous periods, adding that although 2020 was full of difficulties, investors maintained their trust in Vietnam’s market and investment climate and expanded their operations in the country.
Representing the business community, Chairman of the Vietnam Chamber of Commerce and Industry (VCCI) Vu Tien Loc said economic sectors in Vietnam have had their roles clearly defined by the Party and State.
On the basis of existing orientations and the legal foundation, FDI enterprises have a number of favourable conditions to operate effectively and contribute more to the development of localities and Vietnam’s economy, Loc said.
Representatives from the American Chamber of Commerce in Vietnam (AmCham), the British Chamber of Commerce Vietnam (BritCham), and the European Chamber of Commerce in Vietnam (EuroCham), shared a view that the country’s brand and stature in the international arena have improved considerably in recent years, which is an important prerequisite for cooperation between localities and investors and between foreign and domestic businesses.
Heads of the Korea Chamber of Business (KorCham) in Vietnam and the Japan External Trade Organisation (JETRO) in Hanoi also spoke highly of Vietnam, describing it as a safe destination for development.
They held that localities’ professionalism and transparency have been creating substantial momentum for investors to conduct and expand investments in large and hi-tech projects.
Minh said the Government will focus on four issues: firmly maintaining a stable socio-political environment, improving the quality and transparency of policies and laws, prioritising investment in infrastructure development, and reforming the business environment and administrative procedures, especially those relating to land and site clearance.
He emphasised that the Government welcomes foreign investors coming to conduct long-term business and actively contribute to the country’s development.
In the time ahead, the FDI sector will remain an important driving force helping to realise Vietnam’s aspirations for prosperity, he added./.
Like voters on the mainland, citizens and soldiers on the Truong Sa (Spratly) archipelago are eagerly awaiting the day when they can select their representatives in legislatures at all levels. All necessary preparations for the 15th National Assembly election have now been completed at islets, island communes, and Truong Sa township.
Ho Sinh, a fisherman from central Quang Ngai province, has had a 45-year attachment with the Truong Sa fishing grounds. As his boat is now plying the waters near Song Tu Tay island in Truong Sa archipelago, he and his shipmates have decided to dock on the island to cast their votes.
All preparations for the elections have been completed at islets, Sinh Ton and Song Tu island communes, and Truong Sa township in Truong Sa island district.
Among the voters are young soldiers casting ballots for the first time. They feel proud at being able to fulfil their voting rights on the Fatherland’s sacred islands.
With new resolve and momentum, people and soldiers on the islands of the Truong Sa archipelago are eagerly awaiting the country’s “great festival”. The election is even more meaningful when held on the Fatherland’s sacred seas.
The National Election Council has allowed the central province of Khanh Hoa to conduct early voting on May 16 in 20 constituencies on the islands of Truong Sa township and Sinh Ton and Song Tu Tay communes. In other parts of Truong Sa district, voting will be on the scheduled day, May 23.
Participating in this significant national event, people and soldiers on Truong Sa believe that their votes will help select representatives that will contribute to the cause of keeping the peace at sea and protecting national territorial integrity. Voters also hope that their aspirations and wishes will be given due attention and care from those who will be voted in as deputies./.VNA
The international community has voiced protest against China’s new moves in the East Sea, including its enforcement of a fishing ban that took effect on May 1 on the sea area covering part of the Gulf of Tonkin and Vietnam’s Hoang Sa (Paracel) archipelago and its continued deployment of ships to Bai Ba Dau (Whitsun Reef) in Vietnam’s Truong Sa (Spratly) archipelago.
Chinese ships in the East Sea (Photo: VNA)
The international community has voiced protest against China’s new moves in the East Sea, including its enforcement of a fishing ban that took effect on May 1 on the sea area covering part of the Gulf of Tonkin and Vietnam’s Hoang Sa (Paracel) archipelago and its continued deployment of ships to Bai Ba Dau (Whitsun Reef) in Vietnam’s Truong Sa (Spratly) archipelago.
The Philippines has sent two more diplomatic protests to China, saying that the continued swarming and threatening presence of the Chinese vessels creates an atmosphere of instability and is a blatant disregard of the commitments by China to promote peace and stability in the region.
In a resolution filed on April 26, 11 Filipino senators condemned China’s activities which they said caused tensions in the East Sea, affirming that the activities are a clear violation of the 1982 United Nations Convention on the Law of the Sea (UNCLOS) and the 2016 Hague tribunal ruling.
The resolution requested Beijing to respect the UNCLOS which serves as the Constitution for the oceans and is an international treaty codifying customary international law, and which does not regard the display of military might or strength as a valid means for appropriating or claiming maritime areas and resources.
Meanwhile, in the 2021 edition of the Diplomatic Bluebook released on April 27, the Japanese Government emphasized concerns over China’s military expansion and activities in the East China Sea and East Sea.
It said that China’s expansion of military capabilities that lack transparency and growing unilateral actions to change the status quo in Asian waters pose “strong concerns” in the region and to the international community.
Earlier, Japanese Prime Minister Suga Yoshihide and US President Joe Biden warned of China’s aggressive moves in the region. Speaking after their talks in the White House on April 17, Suga said “We oppose any attempt to change the status quo by force or coercion”.
The European Union also expressed concern regarding the presence of Chinese vessels in many areas in the East Sea.
In a statement coursed through the European External Action Service, the EU said that the presence of the Chinese vessels at Whitsun Reef is threatening peace and stability in the region.
“The EU supports the ASEAN-led process towards an effective, substantive and legally binding Code of Conduct, which should not prejudice the interests of third parties. The EU urges all parties to pursue sincere efforts towards its finalisation,” the statement added.
The EU also urged all parties to resolve disputes through peaceful means in accordance with international law, in particular UNCLOS, including its dispute settlement mechanisms.
Addressing the Raisina Dialogue in India on April 13, Secretary General of the North Atlantic Treaty Organization (NATO) Jens Stoltenberg stated that China’s more assertive moves were challenging the rules-based international order and hampering freedom of navigation in the East Sea.
Meanwhile, the website eurasiareview.com stressed in an article that China’s increasing incursions in the sea in defiance of global norms has heightened tensions in the region.
Speaking at the Vietnamese Foreign Ministry’s regular press conference on April 29, the ministry’s Deputy Spokesman Doan Khac Viet underlined Vietnam’s objection to China’s recent fishing ban.
Replying to a question about the report that the Chinese coast guard force declared the enforcement of the fishing ban on the sea area covering part of the Gulf of Tonkin and Vietnam’s Hoang Sa archipelago, the deputy spokesman reiterated that Vietnam has sufficient legal ground and historical evidence testifying to its sovereignty over Hoang Sa and Truong Sa archipelagos, as well as its legal rights towards sea areas identified in line with the 1982 UNCLOS.
Vietnam holds that measures to preserve creature resources need to be implemented in conformity with regulations of the 1982 UNCLOS and must not harm the sovereign right and jurisdiction at sea of other related states, according to Viet.
He stressed that Vietnam objects to and resolutely rejects this unilateral decision by the Chinese side, which has violated Vietnam’s sovereignty over Hoang Sa archipelago; infringed international law, including the 1982 UNCLOS; run counter to the spirit and wording of the Declaration on the Conduct of Parties in the East Sea (DOC); and gone against the agreement on basic principles guiding the settlement of sea-related issues between Vietnam and China.
He again declared that any act harming Vietnam’s sovereignty over Hoang Sa and Truong Sa archipelagos, as well as the country’s sovereignty, sovereign right, and jurisdiction over its sea areas is valueless and not recognised, and Vietnam resolutely objects to such acts./.VNA