Ông Lý Cường là thủ tướng đầu tiên của Trung Quốc không được thăng chức từ phó thủ tướng, kể từ năm 1976.
Ông Lý Cường, tân thủ tướng Trung Quốc.
Ông Lý Cường, hiện 63 tuổi, giữ chức Bí thư Thành ủy Thượng Hải kể từ năm 2017, đồng thời có vị trí trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị Trung Quốc.
Theo báo Independent, ông Lý Cường là thủ tướng đầu tiên của Trung Quốc không được thăng chức từ phó thủ tướng, kể từ năm 1976.
Từ năm 2004-2007, ông Lý Cường làm thư ký cho ông Tập Cận Bình – khi ấy nắm giữ chức vụ Bí thư Tỉnh ủy Chiết Giang. Chiết Giang được biết đến là trung tâm sản xuất theo hướng xuất khẩu và doanh nghiệp tư nhân.
Năm 2013, ông Lý Cường được cất nhắc làm tỉnh trưởng Chiết Giang, thời điểm ông Tập Cận Bình trở thành chủ tịch Trung Quốc. Vị trí này giúp ông Lý Cường chuẩn bị cho những vai trò và trọng trách lớn hơn.
Năm 2015, ông Lý Cường tháp tùng ông Tập Cận Bình tới Mỹ để gặp Tổng thống Barack Obama.
Tại Thượng Hải, uy tín của ông Lý Cường từng bị ảnh hưởng bởi lệnh phong tỏa COVID-19 kéo dài 2 tháng hồi đầu năm nay, gây tác động không nhỏ đến kinh tế. Quan chức này chịu trách nhiệm giám sát việc thực hiện chính sách “không COVID-19”.
Ông Lý Cường cũng được biết đến với vai trò thúc đẩy hội nhập kinh tế của khu vực đồng bằng sông Dương Tử và giám sát quá trình mở rộng khu vực thương mại tự do của Thượng Hải.
Có rất ít thông tin về ông Lý Cường cho đến khi Chủ tịch Tập Cận Bình đề cử ông làm ứng viên thủ tướng Trung Quốc ngày 11-3. Ông Lý Cường cũng được cho là chưa có nhiều kinh nghiệm chính trị và chưa từng kinh qua vị trí phó thủ tướng.
2023 is the first year to fully grasp the implementation of the Resolution of the 20th National Congress, the pivotal year of the 14th Socio-Economic Development Plan, and in the beginning stage of the process of building a socialist modernized power. This target, on the whole, still belongs to the early stages of Socialism.
On December 6, the Politburo of China held a meeting to analyse the economic perpective of 2023, emphasize: “promoting the economy to operate well in general, trying to strengthen the market’s confidence; implementing effective upgrade in quality and reasonable growth in quantity”, implementing and taking new steps to comprehensively build a socialist modernized nation; must better synchronize epidemic prevention and socio-economic development, optimize anti-epidemic measures, comprehensively deepen reform and opening-up. This is China’s motto of action in 2023. Xi Jinping made the request that “the epidemic must be prevented, the economy must be stable, development must be safe, the whole progress must be stable”. Xi emphasized that China would strengthen the capacity to fight epidemics at the grassroots level, strengthen research and application of drugs and vaccines, ensure good treatment for the masses… In 2023, China still placed the fight against the Covid epidemic in an important position, but there has been a more harmonious adjustment between anti-epidemic with restoration of economic development, limiting the negative impact of anti-epidemic on the economy.
Xi pointed out that in order to do well economic work in 2023, it is necessary to firmly grasp the “six synchronizations”: “Better synchronized between anti-epidemic and socio-economic development”, “between effectively improving economic quality and reasonable growth in quantity”, “between structural reforms on the supply side and expansion of domestic demand”, “between economic policies and other types of policies”, “between domestic circulation and international circulation”, “more synchronized between the short term and the long term.
In order to achieve the goal of economic work in 2023, strengthen the Party’s leadership over economy, China’s economy in 2023 will be operated around the “5 perseverance” proposed at Economic Conference of the Central Committee (December 15-16, 2022): persist in “development is the number one important task” of the Party; persist in the work of “forging ahead in stability”; persistently “improving the basic socialist economic system”; persistently “promoting high-level external opening”; persistently “promoting economic development to operate in the orbit of the rule of law”. The Conference pointed out that in 2023, under the premise of persistently putting the word “stable” first, China must continue to implement a positive financial policy and a stable monetary policy, increase the level of macroeconomic policy adjustment, strengthen policy adjustment and coordination of all kinds, form synergies to jointly promote high-quality development. The conference pointed out a number of important issues that need to be done well in economic work in 2023: Focusing on expanding domestic demand, speeding up the building of a modernized production system, and practically implementing “two unchanged” (non-wavering,consolidating and developing the public-owned economy, non-wavering, promoting, helping and guiding the development of the non-public-owned economy), increasing the attraction and use of foreign investment, preventing and promoting the development of the public-owned economy, effectively deal with major financial and economic risks. China still sets out the task of preventing systemic risks”, which means that China insists that this risks still exist.
Although the Economic Conference of Central Committee 2022 was confident about the advantages of the regime, the size of the domestic market, the increasingly modern finishing industry, etc., it still exudes caution and vigilance against potential threats. Risks, including systemic risks in the economic development process of 2023 and the following years, should be taken very cautiously, always taking the word “stable” as the most important target, seeking reasonable growth. This is a prominent feature of China’s economic situation in 2023.
Năm 2023 là năm đầu tiên quán triệt thực hiện Nghị quyết Đại hội 20, là năm bản lề của Quy hoạch phát triển kinh tế xã hội lần thứ 14, nằm trong giai đoạn khởi đầu của tiến trình xây dựng cường quốc xã hội chủ nghĩa hiện đại, về tổng thể vẫn thuộc vào giai đoạn đầu của Chủ nghĩa xã hội.
Ngày 6/12, Bộ Chính trị Trung Quốc họp, nghiên cứu kinh tế 2023, nhấn mạnh “Thúc đẩy kinh tế vận hành chuyển biến tốt về tổng thể, ra sức tăng cường lòng tin của thị trường; thực hiện “nâng cấp hữu hiệu về chất và tăng trưởng hợp lý về lượng”, triển khai và có bước đi mới xây dựng toàn diện quốc gia hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa; phải đồng bộ tốt hơn giữa chống dịch và phát triển kinh tế xã hội, tối ưu hóa các biện pháp chống dịch, đi sâu toàn diện cải cách mở cửa. Đây chính là phương châm hành động của Trung Quốc năm 2023. Tập Cận Bình đưa ra yêu cầu “dịch bệnh cần phòng chống, kinh tế phải giữ ổn, phát triển phải an toàn, trước sau vẫn “lấy chữ ổn làm đầu, cầu tiến trong ổn định”. Ông Tập nhấn mạnh, tăng cường năng lực chống dịch ở cơ sở, tăng cường nghiên cứu ứng dụng thuốc và vacine, bảo đảm tốt việc chữa bệnh cho quần chúng… Năm 2023, Trung Quốc vẫn đặt chống dịch Covid ở vị trí quan trọng hàng đầu nhưng đã có sự điều chỉnh theo hướng hài hòa hơn giữa chống dịch với khôi phục phát triển kinh tế, hạn chế tác động tiêu cực của chống dịch đối với kinh tế.
Ông Tập chỉ rõ, muốn làm tốt công tác kinh tế năm 2023, cần phải nắm chắc “6 đồng bộ”: “Đồng bộ tốt hơn giữa chống dịch và phát triển kinh tế xã hội”, “giữa nâng cao một cách hiệu quả kinh tế về chất và tăng trưởng hợp lý về lượng”, giữa cải cách mang tính kết cấu bên cung với mở rộng nội nhu”, “giữa chính sách kinh tế và các loại chính sách khác”, “giữa tuần hoàn trong nước và tuần hoàn quốc tế”, “đồng bộ hơn giữa trước mắt và
lâu dài”. Hoàn thành nhiệm vụ mục tiêu công tác kinh tế năm 2023, tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác kinh tế. Kinh tế Trung Quốc năm 2023 sẽ được vận hành xoay quanh “5 kiên trì” mà Hội nghị công tác kinh tế Trung ương (15-16/12/2022) đề ra: Kiên trì “phát triển là nhiệm vụ quan trọng số 1″ của Đảng; kiên trì công tác “cầu tiến lên trong ổn định”; kiên trì “hoàn thiện chế độ kinh tế cơ bản XHCN”; kiên trì “thúc đẩy mở cửa đối ngoại trình độ cao”; kiên trì “thúc đẩy kinh tế phát triển vậ hành trong quỹ đạo pháp trị”. Hội nghị chỉ rõ, năm 2023, dưới tiền đề kiên trì lấy chữ “ổn” làm đầu, tiếp tục thi hành chính sách tài chính tích cực và chính sách tiền tệ ổn định, gia tăng mức độ điều chỉnh chính sách vĩ mô, tăng cường điều chỉnh phối hợp chính sách các loại, hình thành sự hợp lực cùng thúc đẩy phát triển chất lượng cao. Hội nghị chỉ ra một số vấn đề trọng đại cần làm tốt trong công tác kinh tế năm 2023: Tập trung mở rộng nội nhu, đẩy nhanh xây dựng hệ thống sản nghiệp hiện đại hóa, thiết thực thực hiện “hai không dao động” (không dao động củng cố và phát triển kinh tế công hữu, không dao động cổ vũ, giúp đỡ, hướng dẫn kinh tế phi công hữu phát triển), tăng cường thu hút và sử dụng đầu tư nước ngoài, đề phòng và hóa giải hiệu quả các nguy cơ kinh tế tài chính lớn. Trung Quốc vẫn đề ra nhiệm vụ phòng chống những cơ mang tinh hệ thống”, nghĩa là Trung Quốc khẳng định nguy cơ này vẫn đang tồn tại.
Hội nghị kinh tế trung ương 2022 tuy tỏ ra tự tin về các ưu thế chế độ, quy mô thị trường nội địa, nền công nghiệp hoàn thiện ngày càng hiện đại… nhưng vẫn toát lên sự đề phòng, cảnh giác với các nguy cơ, kể cả những nguy cơ mang tinh hệ thống trong quá trình phát triển của kinh tế 2023 và những năm tiếp theo, nên bước đi rất thận trọng, luôn lấy chữ “ổn” làm đầu, tìm kiếm sự tăng trưởng hợp lý, tăng trưởng trong ổn định. Đây là đặc trưng nổi bật của tình hình kinh tế Trung Quốc năm 2023.
Sáng 12-3 tại Đà Nẵng, Ban liên lạc Bộ đội Trường Sa khu vực Quảng Nam, Đà Nẵng đã tổ chức lễ giỗ, cầu siêu cho vong linh 64 liệt sĩ hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ tại đảo Gạc Ma ngày 14-3-1988.
Bà Trần Thị Huệ – mẹ liệt sĩ Lê Thế – lần tìm tên con trong bảng ghi danh 64 liệt sĩ hy sinh tại Gạc Ma
Ông Nguyễn Văn Tấn – trưởng Ban liên lạc Bộ đội Trường Sa – cho biết lễ cầu siêu kết hợp giỗ chung là thông lệ nghĩa tình mà anh em đồng đội, thân nhân gia đình tổ chức hằng năm để tưởng nhớ những người lính đã ngã xuống tại Gạc Ma.
35 năm xảy ra vụ thảm sát Gạc Ma Năm nay ngoài lễ giỗ chung tại đình Nại Nam (Hòa Cường Bắc, Hải Châu, Đà Nẵng) sáng 12-3, còn có một lễ lớn khác được tổ chức vào 14-3 tới đây.
Tại Quảng Nam và Đà Nẵng trong giai đoạn 1988 đã có hàng chục thanh niên lên đường vào các đơn vị để ra làm nhiệm vụ tại Trường Sa. Ngày 14-3-1988, sau nhiều ngày đưa tàu quân sự khiêu khích, ngang ngược yêu cầu bộ đội ta rời các đảo chìm, tàu Trung Quốc đã nã đạn khiến 64 chiến sĩ hy sinh.
Đồng đội sửa soạn gian bàn thờ cho các liệt sĩ Gạc Ma sáng 12-3
Nhiều người sau đó bị bắt qua Trung Quốc làm tù binh và được trao trả về những năm 1991, sau các nỗ lực ngoại giao của Việt Nam.
Riêng tại Đà Nẵng có một phường mất một lúc 7 người con kiên trung, đó là phường Hòa Cường (nay tách thành Hòa Cường Nam, Hòa Cường Bắc thuộc quận Hải Châu, Đà Nẵng).
Gạc Ma là biểu tượng về ý chí bảo vệ Tổ quốc của người Việt Để ghi nhớ công ơn những người đã cầm súng và ngã xuống tại Gạc Ma, Đà Nẵng đã lấy đình Nại Nam làm nơi tưởng niệm, khắc bia vàng ghi tên các liệt sĩ quê Đà Nẵng, Quảng Nam.
Gia đình các liệt sĩ cũng luôn nhận được sự quan tâm, động viên đặc biệt. Đều đặn tháng 3, anh em cựu binh Trường Sa quyên góp để tổ chức lễ giỗ chung cho đồng đội, những buổi lễ này luôn diễn ra trong niềm xúc động nghẹn ngào.
“64 người con kiên cường anh dũng của Tổ quốc đã hy sinh và nằm lại ở Biển Đông cho đất nước mãi trường tồn.
Hôm nay chúng ta ngồi lại ở đây, trên mảnh đất Đà Nẵng nằm ngay bờ Biển Đông này để nhắc nhớ nhau về sự kiện lịch sử đau buồn nhưng cũng tràn ngập kiêu hùng.
Hoa đăng được thả trôi trên sông Hàn cầu siêu cho anh linh 64 liệt sĩ Gạc Ma
Sự nằm lại của các anh luôn gây thương nhớ khôn nguôi cho người ở lại và cũng nhắc nhở chúng ta về một vùng biển thiêng liêng. Nơi đó có thân xác các anh đang canh giữ, chưa thể trở về cùng gia đình.
Sự hy sinh đó cũng nhắc nhở thế hệ hôm nay, những người còn sống và ở lại không được giây phút nào lãng quên, không mất cảnh giác vì sự toàn vẹn lãnh thổ thiêng liêng” – ông Tấn nghẹn ngào đọc lời tưởng niệm sáng 12-3.
Sau lễ tưởng niệm, một chiếc thuyền giấy mang hình dáng con tàu HQ604 từng tham gia bảo vệ đảo Gạc Ma năm 1988 đã được đồng đội, người thân cung nghinh đưa ra giữa dòng sông Hàn để thả trôi về cửa biển.
Gần đây, Nga bắt đầu ném loại bom lượn UPAB-1500B dẫn đường bằng vệ tinh ở thành phố Avdiivka gây xôn xao dư luận. Liệu có phải là lần đầu tiên loại bom nặng 1,5 tấn có sức công phá khủng này được Nga sử dụng?
Bom lượn UPAB-1500B dẫn đường bằng vệ tinh của Nga đã được ném xuống thành phố Avdiivka của Ukraine.
Bài viết của bình luận viên quân sự trên trang tin Trung Quốc Guancha (Nhà quan sát) ngày 6/3 cho rằng, thực ra đây không phải lần đầu tiên loại bom này được Nga sử dụng, mà chỉ là số lượng sử dụng trước đây quá ít, sau đó số lượng số lần sử dụng gần đây đã tăng lên tương đối nhiều, số lượng mảnh vỡ để lại để phân tích cũng tăng lên, cuối cùng người ta xác định rằng nó đã được quân Nga sử dụng rộng rãi.
Trên thực tế, bom UPAB-1500B đã được đưa vào biên chế chiến đấu của Nga gần như cùng lúc với chiến đấu cơ Su-35 cách đây vài năm. Loại bom này về cơ bản chính là bom KAB-1500, được loại bỏ đầu dẫn đường laser hoặc hồng ngoại và thay thế bằng thiết bị thu tín hiệu của hệ thống dẫn đường vệ tinh Glonass, sau đó cải tạo phần cánh bom thành bộ cánh có thể gập lại.
Theo dữ liệu chính thức của hãng tin Sputnik vào thời điểm đó, bom UPAB-1500B được thả từ độ cao 15.000 mét, tầm bắn tối đa có thể đạt tới 50 km.
Không có nhiều điều để nói về loại bom này. Nó là thứ mà các nước lớn hiện nay đều có. Giá thành của bom lượn dẫn đường bằng vệ tinh thuộc loại rẻ nhất. Hiện nay, hệ thống dẫn đường vũ khí bằng vệ tinh là rẻ nhất. Chỉ cần có bộ thu tín hiệu vệ tinh là chế tạo được. Trong khi đó, bom dẫn đường bằng laser phải có các linh kiện quang học. Trong hệ thống công nghiệp hiện đại, giá thành của các linh kiện quang học bị xem là một thứ “nút cổ chai” và rất khó để tiếp tục giảm. Nếu muốn tăng độ phức tạp thì thêm đầu dẫn hồng ngoại ảnh nhiệt sẽ càng đắt hơn.
Nhưng so với dẫn đường bằng laser và hồng ngoại, dẫn đường vệ tinh là rẻ nhất, đương nhiên cũng có nhược điểm là khó đánh trúng mục tiêu di động.
Sau khi cất cánh, máy bay sử dụng hệ thống điều khiển hỏa lực để xác định tọa độ mục tiêu, nhập vào bom dẫn đường, sau đó sử dụng tín hiệu vệ tinh để xác định vị trí và phóng bom theo nguyên lý “phóng và quên” để quả bom bay lượn tới tọa độ đã xác định là xong.
Vì vậy, ở góc độ sử dụng, bom dẫn đường bằng vệ tinh cũng là đơn giản nhất, máy bay không cần ngắm mục tiêu, chỉ cần giữ máy bay ở trong tầm bắn là bom có thể tự điều chỉnh bay đến mục tiêu. Đối với bom lượn, phạm vi này rất lớn, gần như góc 60 độ hình quạt ở phía trước là ổn.
Tất nhiên, nếu mục tiêu cách xa máy bay, hệ thống quang điện và radar của máy bay không thể nhìn thấy mục tiêu, cũng có thể sử dụng người quan sát ở tiền duyên đo tọa độ GPS chính xác của mục tiêu; điều này không yêu cầu rắc rối như việc chiếu xạ laser.
Thậm chí có thể dùng bom tấn công trực tiếp các mục tiêu mà vệ tinh nhìn thấy – tất nhiên, điều này cần có sự phối hợp của các biện pháp khác, chẳng hạn như bản đồ kỹ thuật số chính xác của khu vực mục tiêu, nếu không thì ảnh vệ tinh không thể cung cấp độ cao chính xác của mục tiêu.
Đương nhiên loại bom này có thể bị đánh chặn, bởi vì nó không có động cơ, tốc độ bay tương đối thấp, pháo phòng không hiện đại thậm chí tên lửa đất đối không vác vai đều có thể đánh chặn nó.
Nhưng dù sao thì loại bom này rẻ tiền, đối với việc đánh chặn, nếu không có radar tiên tiến hoặc phương tiện quan sát hồng ngoại đối không, vấn đề lớn nhất trong đánh chặn là khả năng cảnh báo sớm không tốt, không biết bom sẽ bay từ đâu tới.
Trên thực tế, loại bom cũ KAB-1500 của Nga, cũng đã được Trung Quốc mua, khi tháo rời ra, thấy về cơ bản nó không sử dụng chip bán dẫn, chỉ sử dụng các mạch tích hợp (IC) được sản xuất tại Nga, kém xa các chip hiện đại.
Tuy nhiên, vì bom UPAB-1500B cần được dẫn đường bằng vệ tinh, nó không thể tiếp tục sử dụng các mạch IC kiểu cũ, cần phải có một số con chip tương đối tiên tiến, hiện đã có ảnh chụp mảnh xác loại bom này, tới đây các chuyên gia sẽ sớm phân tích nó. Người Mỹ chắc chắn sẽ phải phân tích nó để tìm hiểu xem những con chip tạo ra thứ này được mua từ nước lớn nào.
Ngoài khả năng tấn công từ bên ngoài khu vực phòng thủ, loại bom như UPAB-1500B có điều kiện ném khá rộng rãi, trên thực tế, điều quan trọng nhất là cho phép máy bay mang nó thực hiện các cuộc tấn công chính xác từ vùng trời an toàn hơn 5.000 mét, độ cao loại tên lửa NASAMS mà Ukraine sở hữu không bắn tới được, cho dù loại 9K37 Buk bắn được cao hơn, cũng cần có nhiều thời gian hơn để phản ứng và đối phó, hơn nữa với phạm vi phóng tới 50 km, về cơ bản có thể cho phép máy bay Nga thả bom trong tình thế an toàn.
Hiện tại, nguyên nhân chính khiến quân đội Nga chủ yếu sử dụng bom UPAB-1500B thay vì loại UPAB-500 nhẹ hơn trên chiến trường có lẽ là do… số lượng chip tương đối hạn chế, nên họ cần thiết phải sử dụng loại bom lớn nhất có thể để phát huy tối đa tác dụng?
Một điểm nữa, mặc dù UPAB-1500B có vẻ nặng 1.500 kg nhưng thực tế đầu nổ của nó nặng 1.000 kg, uy lực cũng đủ mạnh.
Trung Quốc cũng đã đưa vào trang bị một số lượng lớn bom dòng KAB-1500 mua cùng với máy bay Su-30 và Su-35, còn UPAB-1500B có hay không thì không rõ, nhưng được biết cũng có loại tương tự được sản xuất trong nước.
Bộ Ngoại giao Mỹ đã phát đi tín hiệu sẽ cho phép lãnh đạo Đài Loan Thái Anh Văn đến bang California để gặp Chủ tịch Hạ viện Kevin McCarthy.
Lãnh đạo Đài Loan Thái Anh Văn phát biểu tại cuộc họp báo ở Đài Bắc vào ngày 27.1.2023
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ Ned Price ngày 8.3 mô tả chuyến đi dự kiến của lãnh đạo Đài Loan Thái Anh Văn là “quá cảnh” chứ không phải là “chuyến thăm” Mỹ, theo AFP.
“Việc các quan chức cấp cao của Đài Loan đi qua Mỹ phù hợp với chính sách lâu dài của Mỹ và với mối quan hệ không chính thức và mạnh mẽ của chúng tôi với Đài Loan”, ông Price cho các phóng viên hay. Ông còn nói rằng bà Thái đã quá cảnh qua Mỹ 6 lần kể từ khi bà nhậm chức vào năm 2016.
Các lãnh đạo Đài Loan, bao gồm cả bà Thái Anh Văn, từng có những chuyến quá cảnh qua Mỹ trên đường đến thăm các quốc gia khác, thường là trong một hoặc hai ngày, dù chính phủ Mỹ hay tránh gặp các quan chức cấp cao của Đài Loan ở Washington D.C, theo Reuters.
Trước đó cùng ngày, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Mao Ninh tuyên bố Bắc Kinh “quan ngại sâu sắc” về kế hoạch “quá cảnh” qua Mỹ của bà Thái và đã yêu cầu Washington làm rõ, theo Reuters.
Trong khi đó, Chủ tịch Hạ viện Mỹ Kevin McCarthy hôm 7.3 đã xác nhận ông sẽ gặp bà Thái Anh Văn tại bang Califorina, theo AFP. Trước đó, Reuters dẫn một số nguồn tin tiết lộ ông McCarthy có kế hoạch gặp bà Thái ở Mỹ trong vài tuần tới.
Trong một tuyên bố ngắn gọn trả lời những câu hỏi của giới truyền thông về các chuyến thăm nước ngoài của bà Thái, Văn phòng lãnh đạo Đài Loan hôm 8.3 cho hay “việc sắp xếp quá cảnh” đã được thực hiện trong nhiều năm, nhưng không đề cập trực tiếp đến Mỹ, theo Reuters.
Trước đây, chúng ta từng phải suy đoán có khả năng Viettel đang phát triển UAV cảm tử, nhưng hiện tại đã có xác nhận rõ ràng về việc này, trong bài viết về hành trình phát triển UAV ở Việt Nam đăng trên tạp chí Viettel đã xác nhận về việc Viettel đang phát triển các loài UAV cảm tử cất hạ cánh thẳng đứng đa nhiệm. Hồi triển lãm Việt Nam Defence cuối năm ngoái chúng tôi cũng mong Viettel mang loại UAV cỡ lớn mang vũ khí cũng như UAV cảm tử và tên lửa VCM01.
Mẫu UAV trong triển lãm Quốc phòng quốc tế 2022.
Tuy nhiên, xem ra mặt hàng đặc biệt này chưa được phép công khai chính thức trước bàn dân thiên hạ vào lúc này, chúng vẫn chỉ được phép tồn tại một cách bán chính thức qua sách báo quân đội có đăng ảnh nhưng chẳng bao giờ nhắc tới. Tuy nhiên, dù nó là gì đi nữa cơ bản sản phẩm đó vẫn sẽ tuân theo một khái niệm cơ bản nguyên lý hoạt động chung của UAV cảm tử. UAV cảm tử hay còn gọi là UAV Kamikaze hay đạn thuần kích được xếp vào nhóm vũ khí hàng không. Dù gọi là gì, chúng đều dùng để chỉ một loại vũ khí có thể bay xung quanh mục tiêu chờ đợi và tấn công khi xác định được mục tiêu. Đạn tuần kích cung cấp khả năng phản ứng nhanh hơn trước các mục tiêu được che giấu hoặc ẩn nấp trong thời gian ngắn mà không cần đọc các nền tảng có giá trị cao như pháo binh xe tăng gần khu vực mục tiêu đồng thời cho phép nhóm mục tiêu một cách có chọn lọc hơn vì cuộc tấn công có thể hủy bỏ. Có thể nói, đạn tuần kích phù hợp với vị trí nằm giữa phân khúc tên lửa hành trình và máy bay chiến đấu không người lái UCAV khi nó chia sẻ đặc điểm của cả hai, chúng khác với tên lửa hành trình ở chỗ được thiết kế để lảng vảng trong một thời gian tương đối dài xung quanh vùng mục tiêu.
Cần biết rằng; tên lửa hành trình chẳng hạn như Tomahawk và Kalibr có tầm bay siêu xa, có một số tính năng điều khiển từ xa nhưng nhiệm vụ của chúng là tấn công chứ không phải là thu thập mục tiêu, tên lửa hành trình như tên gọi của chúng được tối ưu hóa cho chuyến bay tầm xa tốc độ trung bình không đổi. Chúng không thể lảng vảng ở tốc độ tiết kiệm nhiên liệu, còn nếu so với UCAV mặc dù UCAV cũng là một chiếc UAV nhưng mục đích chính của nó là dành cho hoạt động bay có thể thu hồi và tái sử dụng. Mặc dù nhiều UAV được thiết kế rõ ràng cho nhiệm vụ tuần tra chính xác nhưng chúng không được tối ưu cho nhiệm vụ tiến công thiếu camera nhìn phía trước và nhất là không phù hợp với đơn giá của việc sử dụng một lần.
Phải rõ ràng là UAV cảm tử sẽ cần có một cái giá rẻ hơn nhiều để chỉ cần sử dụng một lần một lần đánh đổi và thu lời, nếu như dùng các UAV trinh sát thông thường có giá từ vài trăm nghìn tới cả triệu đô la thật sự không khác nào ném tiền qua cửa sổ. Thật vậy, ví dụ điển hình là việc Nga sử dụng đạn tuần kích Shahed-136 của Iran tiến hành các chiến dịch tập kích thủ đô Kyiv của Ukraina thời gian qua trong sự bất lực của các hệ thống phòng không tiên tiến mà Nato chuyển giao. Uớc tính chi phí một quả đạn tên lửa Iris T mà Đức cung cấp có giá hơn 400.000 đô, trong khi một chiếc Shahed-136 có giá đâu đó khoảng 10 đến 20 ngàn đô. Hiện nay, các kênh của Ukraina tin rằng Nga chủ yếu dùng đạn tuần kích để không kích IS và các thành phố lớn chứ không phải là dùng số lượng lớn tên lửa hành trình vốn rất đắt tiền hay nói cách khác Nga đã thay đổi chiến thuật sử dụng sử dụng đạn tuần kích tiêu hao hệ thống phòng không của Ukraina trước khi phóng tên lửa hành trình tấn công các mục tiêu có giá trị cao, điều này đảm bảo hiệu quả của một cuộc tấn công tiết kiệm tên lửa hành trình đắt tiền trong khi làm tiêu hao rút cạn ví tiền đồng minh Nato của Ukraina.
Trường hợp của Việt Nam giải pháp mua đạn tuần kích không thiếu, nếu muốn Việt Nam có thể mua được ngay, chi phí không phải là lên tới hàng triệu đô một chiếc. Đạn tuần kích hiện có giá không đắt nếu so với tên lửa hành trình và cũng không thiếu quốc gia sẵn sàng bán cho Việt Nam, ví dụ nổi bật là bạn hàng Israel họ là một trong những bên đi đầu về công nghệ đạn tuần kích hiện nay với hàng loạt mẫu mã mà tại triển lãm Việt Nam Defence cuối năm ngoái họ giới thiệu đạn tuần kích Spyke Firefly nặng 3 cân có thể bay với tốc độ 60 km/h thời gian hoạt động 30 phút phù hợp để tác chiến đô thị, tấn công xe bọc thép, bộ binh trú ẩn trong công sự nhà cao tầng bằng đầu đạn nhỏ, hai mẫu đạn nổi tiếng nhất của họ là Harros dài 2,5m, tầm bay lên tới 1.000km, thời gian bay 9 tiếng, mang đầu đạn nặng 23 kg đã từng được ứng dụng thành công tại chiến trường Trung Á và Trung Đông.
Giải pháp từ Nga hiện nay đang sử dụng tương đối thành công đạn tuần kích laser đã có hình ảnh kèm video ghi lại việc laser được sử dụng để tiêu diệt các bệ phóng S-300, Bug-11, xe tăng T-64 địu pháo M777, pháo tự hành M109 … cũng như tàu hải quân Ukraie. Tuy nhiên, mua thì vẫn phải tốn chi phí đó là điều đương nhiên và dĩ nhiên, rẻ nhưng không có nghĩa có cái giá chỉ vài ngàn đô trở lại con số có thể lên tới cả trăm ngàn đô một bộ khí tài. Điều quan trọng trong tình huống chiến sự có sự can thiệp từ quốc tế việc Việt Nam thiếu hụt nguồn cung là điều phải được tính tới. Do đó, nền công nghiệp quốc phòng có khả năng tự chủ thì cần phải khuyến khích tốt nhất là nên như vậy đối với mặt hàng dân sự thì không nói, nhưng với quân sự, tự chủ vẫn là điều mà nhiều quốc gia hướng tới vì nó đem lại sự an tâm lớn trong tình huống bị bao vây cấm vận.
Đạn tuần kích hay UAV Cảm Tử chỉ là một trong những tham vọng to lớn của Viettel, cũng theo tạp chí nội bộ của Tổng công ty mục tiêu tới năm 2025 Viettel sẽ nghiên cứu các dòng UAV cỡ lớn mang vũ khí và tiến dần tới phát triển các dòng UAV thế hệ 4 sở hữu các công nghệ hiện đại nhất thế giới.
Đây là điều mà rất nhiều người trong chúng ta mong mỏi vào lúc này, chắc chắn là như vậy, ai mà chẳng mong ta sản xuất được các mẫu UAV tương đương các loại UAV tấn công nổi tiếng như Bayraktar TB2 của Thổ Nhĩ Kỳ, MQ-1 của Mỹ hay là cầu vồng CH4 của Trung Quốc. Thực ra, hồi năm ngoái Viettel đã và đang thực hiện ít nhất một dự án UAV cỡ lớn có khả năng triển khai vũ khí, mẫu UAV hai thân một động cơ cánh quạt đặt ở đuôi đã từng có video bay thử doanh nghiệp cũng như mang theo đạn tên lửa nhưng cho tới nay nó vẫn là bí ẩn về tên gọi cũng như tính năng, nhưng ở đây tôi đã thấy hứng thú với UAV thế hệ 4 mà Viettel hướng tới cũng như máy bay chiến đấu, xe tăng, tên lửa UAV cũng được phân ra làm nhiều thế hệ tới này có hơn 4 thế hệ đã ra đời.
Có thể tóm gọn như thế này thế hệ 1 là các loài UAV trong chiến tranh thế giới thứ hai và trong giai đoạn chiến tranh lạnh điều khiển từ xa bằng sóng vô tuyến. Thế hệ 2 từ năm 1986 trở đi là các loài UAV điều khiển tự động theo hệ thống định vị toàn cầu GPS. Thế hệ 3 từ năm 2010 trở lại đây là những loại UAV có thể hoạt động mà không có GPS và bị tác chiến điện tử mạnh cùng với đó là nhỏ hóa các vật tư linh kiện thiết bị đa nhiệm hơn.
Thế hệ 4 là thế UAV bầy đàn được trang bị các công nghệ trí tuệ nhân tạo mới xuất hiện từ năm 2015 trở lại đây số ít các nước đang phát triển nghiên cứu dòng sản phẩm này, trên thế hệ 4 là loại UAV tự vận hành tự trị hoàn toàn như dòng X47b của Mỹ. Tuy nhiên hiện tại phần lớn UAV trên thế giới trên mặt công nghệ đang ở thế hệ 2 hoặc 3, về xu hướng UAV bầy đàn đây là hướng phát triển có nhiều triển vọng tương lai hiện nay hướng này vẫn còn đang nghiên cứu thêm nhưng tự trung lại chúng sẽ phù hợp với các đòn tấn công bất ngờ và các vị trí mà đối phương không kịp phòng bị, chiến thuật này sẽ càng hiệu quả hơn nữa với công nghệ trí thông minh nhân tạo AL trong khi các đơn vị UAV trong bầy đàn sẽ tự biết phân công nhiệm vụ và chọn được mục tiêu có giá trị chiến thuật cao nhất.
Dĩ nhiên càng thông minh thì sẽ càng phức tạp đòi hỏi các nghiên cứu chuyên sâu về phần mềm điều khiển, đó sẽ là bài toán học búa nhưng đáng để thử thách với các kỹ sư trẻ đầy tài năng và nhiệt huyết của Viettel hãy chờ xem Viettel sẽ hoàn thành mục tiêu của mình như thế nào.
The Philippines this week said it continued to track dozens of armed Chinese fishing vessels around a disputed island in the South China Sea, part of Beijing’s “gray zone” efforts to assert sweeping claims in the energy-rich waters.
Chinese fishing boats anchored near Beijing-administered Subi Reef, part of the contested Spratly Islands in the South China Sea, as seen from the Philippine-held island of Thitu on April 21, 2017.
The now-common activity was documented over the weekend by the Philippine Coast Guard, which said 42 Chinese maritime militia vessels, accompanied by a “slowly loitering” naval and coast guard presence, were anchored neared the island of Thitu, which Manila calls Pag-asa and Beijing calls Zhongye.
Beijing asserts a “historic right” over the South China Sea and all of its associated features, but its ambitious maritime and territorial claims were dismissed in 2016 by an arbitral tribunal in The Hague for contravening the 1982 U.N. Convention on the Law of the Sea, of which China is a signatory. China’s leaders have rejected the verdict ever since, leading to tensions with the U.S., which has said it is committed to freedom of the seas.
The unmarked fishing boats, which remained within the 12-nautical-mile territorial sea of the Philippine-controlled island on Monday, were conducting “a form of harassment,” a Philippine official told the local press.
The true number of Chinese maritime militia—fishermen mercenaries who operate without clear identification—is unknown, and Beijing officially denies any affiliation with their actions, which in recent years have included confronting U.S. Navy warships in the South China Sea.
A 2021 report by the Asia Maritime Transparency Initiative (AMTI), under the Washington-based Center for Strategic and International Studies think tank, described the boats as “a force of vessels ostensibly engaged in commercial fishing but which in fact operate alongside Chinese law enforcement and military to achieve Chinese political objectives in disputed waters.”
“Since the completion of China’s artificial island outposts in 2016, militia boats have been deployed to the Spratlys in greater numbers and on a more constant basis than ever before,” the AMTI report said.
An airfield, buildings and structures on the artificial island built by China in Mischief Reef on October 25, 2022, in the Spratly Islands of the South China Sea. China has progressively asserted its claim of ownership over disputed islands in the waters by artificially increasing the size of islands under its control, creating new islands, and building ports, military outposts and airstrips. At least three islands are thought to have been fully militarized.
China’s preference is to keep territorial disputes at a bilateral level and it has taken issue with the U.S. multilateralization of regional sticking points including the long-running maritime territory dispute and its decades-long designs on Taiwan.
Since 2019, Washington has publicly reaffirmed that its mutual defense treaty with Manila—among its oldest allies in Asia—also covers attacks on Philippine forces in the South China Sea. However, the Chinese activity typically falls below the conflict threshold, in what is sometimes called the gray zone.
This includes last month’s run-in near the Manila-controlled Second Thomas Shoal, also part of the Spratlys, where a Chinese coast guard ship was filmed aiming a military-grader laser at a Philippine vessel, whose crew was said to have been temporarily blinded.
Thitu is the second largest of the naturally occurring Spratly Islands and the largest administered by the Philippines. China‘s claim to ownership also is nominally contested by Vietnam and Taiwan.
President Ferdinand Marcos Jr. of the Philippines summoned China’s ambassador and lodged diplomatic protests over the incident, which he said wasn’t enough to invoke the country’s defense pact with the United States.
Earlier in February, in response to rising regional tensions, Marcos Jr.’s government announced an agreement to expand U.S. military presence in the Philippines by granting access to nine locations across the country, including additional sites close to Taiwan.
China has just used artificial intelligence (AI) to simulate its island-building activities in the South China Sea, a move that if and when actualized could help to bolster its maritime claims in the hotly contested maritime region.
This month, South China Morning Post (SCMP) reported that a team from the Transportation Science and Engineering College, Civil Aviation University of China in Tianjin ran an AI simulation of the construction and operation of a logistics network in the South China Sea, which they say will boost China’s economic activity and claims in the disputed sea.
The simulation, which SCMP reports was published last month in the Chinese peer-reviewed Chinese journal Operations Research and Management Science, notes that this logistics network can cover 17 to 80 features in the Spratly and Paracel Islands.
The China-occupied Fiery Cross Reef in the South China Sea. Image: People’s Daily
The researchers also noted that “it has become a top priority to build a logistics network that can operate effectively and coordinate various modes of transport,” and “the construction of these transport facilities has laid very favorable basic conditions for the construction of a logistics network in the South China Sea,” the SCMP report said.
SCMP notes that the most extensive scenario involving 80 features would cost 20 billion yuan (US$2.9 billion) to build new harbors, warehouses and cargo ships and maintain regular flights between China and 20 island airports.
The report also mentioned that this logistics network would enable China to send personnel and equipment to any feature within six hours after a typhoon or other contingency.
However, SCMP notes some challenges emerged in the simulation, including defining variables such as site selection for the central transport hub, wharf construction size and timeframe, types of transport ships and aircraft, plotting transport routes and accounting for differences in cargo capacity.
Moreover, SCMP notes that the simulation only accounted for fixed-wing aircraft while an AI that can account for helicopters is still under development.
AI is set to play an outsized strategic role in China’s grand strategy, with corresponding applications in its “gray zone” strategy, which involves coercive actions short of full military conflict.
A May 2021 report by the National Bureau of Asian Research notes that AI, alongside other technologies such as algorithms, Big Data analytics and quantum computing, is an enabler for China’s military concepts such as algorithm confrontation, which holds that the side with the data advantage will prevail in a conflict.
In addition, the report notes that China’s future gray zone strategies will likely feature more emerging technologies such as AI and associated data-processing capabilities to enhance maritime intelligence, data collection and surveillance.
Hall says that China has developed a prototype AI-enabled diplomatic system, which is now used to lighten the load for policymakers managing its Belt and Road Initiative (BRI), with AI being used to process large amounts of data and provide policy recommendations.
Such technology, Hall notes, gives China’s policymakers a huge advantage in the efficiency and accuracy of their judgments and can be applied to other spheres such as the South China Sea disputes.
Indeed, China may already be exploiting the advantages afforded by AI in its gray zone strategy for the South China Sea disputes, which blurs the distinction between civilian and military applications of force to achieve political and diplomatic objectives.
Benjamin Noon and Christopher Bassler note in a January 2022 article for the Jewish Policy Center that with AI taking a more significant role in decision-making, China’s strategists think that future warfare will turn into an arms race over who can produce computers with the quickest computing capacity, with wartime commanders having supercomputers surpassing the decision-making capabilities of their operators.
A fleet of Chinese ships in a ‘gray zone’ tactics versus the Philippines in the South China Sea. Photo: AFP / National Task Force-West Philippine Sea
Noon and Bassler suggest that China’s strategists see future warfare akin to a video game. The operational commander’s state of mind is the decisive point of conflict, emphasizing psychological warfare. Thus, they note, China’s goal is to outsmart the enemy and reduce its will to resist.
Along those lines, Gregory Poling notes in a January 2020 article for War on the Rocks that China’s primary strategy in the South China Sea is not to fight a war with the US, but to use gray zone paramilitary pressure to force Southeast Asian states into abandoning their maritime claims using its island bases, hundreds of militia ships and large fleet of Coast Guard ships.
Lực lượng Phòng vệ Mặt đất của Nhật Bản đã bắt đầu chuyển các phương tiện, bao gồm cả phương tiện được sử dụng để phóng tên lửa, đến doanh trại mới trên đảo Ishigaki.
Cụ thể, xe bọc thép hạng nhẹ và một số loại khí tài khác thuộc Lực lượng Phòng vệ Mặt đất của Nhật Bản (GSDF) đã được dỡ xuống tại cảng Ishigaki từ cuối tháng trước và bắt đầu rời cảng để đến doanh trại mới vào sáng nay 5.3, theo Đài NHK.
Các cảnh sát Nhật đã đẩy lùi những thành viên của một nhóm cư dân chặn lối vào cảng để phản đối việc triển khai khí tài quân sự của Lực lượng Phòng vệ Nhật trên đảo Ishigaki.
Theo đó, những phương tiện trên đã không đi qua khu trung tâm của đảo Ishigaki và hơn 100 phương tiện được cho là đã vào doanh trại mới trong hôm nay. Tuy nhiên, tên lửa và đạn dược khác đã không được nhìn thấy vào doanh trại mới. GSDF có kế hoạch bố trí khoảng 570 thành viên, bao gồm cả các thành viên đơn vị tên lửa, và triển khai khoảng 200 phương tiện tới doanh trại mới.
GSDF cho hay họ thiết lập doanh trại trên đảo Ishigaki để tăng cường phòng thủ cho các đảo phía tây nam của Nhật Bản. Đảo Ishigaki nằm cách quần đảo tranh chấp giữa Nhật và Trung Quốc Senkaku/Điếu Ngư ở biển Hoa Đông khoảng 170 km.
Trung Quốc, Đài Loan đều phản đối Nhật đổi tên khu vực hành chính có đảo Senkaku/Điếu Ngư
GSDF cũng đã xây doanh trại với mục đích tương tự trên hai đảo gần đó là Yonaguni và Miyako, lần lượt cách quần đảo Senkaku/Điếu Ngư khoảng 150 và 210 km.
Trung Quốc hiện là nước có số lượng quân nhân đông nhất thế giới. Thế nhưng ngân sách quốc phòng của Trung Quốc chỉ bằng khoảng 1/4 so với Mỹ.
Sau khi Trung Quốc công bố ngân sách quốc phòng cho năm 2023 thì báo chí thế giới nhất loạt thông tin và cho rằng dây là con số kỷ lục. Đằng sau con số này là gì? Liệu nó có ẩn chứa thông điệp gì trong cuộc chạy đua vũ trang?
Thật ra con số 1,55 nghìn tỷ nhân dân tệ (tương đương 224 tỷ USD) chưa phải là con số cuối cùng trong chiến lược hiện đại hóa quân đội Trung Quốc. Tháng 3 năm ngoái nhiều tờ báo loan tin Trung Quốc tăng ngân sách quốc phòng lên mức kỉ lục. Và kỉ lục ấy tiếp tục bị phá vỡ. Tính đến thời điểm này là năm thứ tám nước này liên tục tăng chi tiêu quốc phòng ở mức một con số.
Thủ tướng Lý Khắc Cường trước khi “hạ cánh” vẫn cố vớt vát, rằng chúng tôi tăng ngân sách quốc phòng là bởi vì “có những nỗ lực đang gia tăng từ bên ngoài nhằm kiềm chế Trung Quốc”. Địa chỉ mà ông Lý gọi “bên ngoài” đích thị là Mỹ và phương Tây, bởi không có quốc gia nào mấy năm nay không đổ tiền của cho việc mua sắm, hiện đại hóa vũ khí, khí tài của quân đội.
Nói sát vào việc, ông Lý cho biết: “Các lực lượng vũ trang cần gia tăng huấn luyện quân sự và sẵn sàng chiến đấu trên mọi mặt, phát triển hướng dẫn chiến lược quân sự mới, đặt nhiều nỗ lực hơn vào huấn luyện quân sự trong điều kiện chiến trường và có những nỗ lực phối hợp tốt để tăng cường công tác quân đội ở mọi hướng và mọi mặt”.
“Hướng” nào và “mặt” nào vậy? Ai cũng hiểu Trung Quốc hiện có những thách thức, những bất ổn ngày càng gia tăng liên quan đến vấn đề Đài Loan và Biển Đông. Tháng 8 năm 2022, Trung Quốc đã có cuộc diễn tập quân sự lớn gần Đài Loan nhằm phản đối chuyến thăm của Chủ tịch Hạ viện Mỹ Nancy Pelosi tới Đài Loan – “đứa con bất trị” của Đại lục.
Thông tin từ quân đội Trung Quốc cho hay: với số lượng quân nhân đứng đầu thế giới, họ đang phát triển mạnh mẽ các loại vũ khí quân sự mới, bao gồm tàu sân bay và chiến đấu cơ tàng hình. Thế nhưng, chi tiêu quốc phòng hiện vẫn thấp so với GDP. Bắc Kinh thường phản pháo trước “dư luận xấu” khi cho rằng một số quốc gia phương Tây đã làm méo mó hình ảnh Trung Quốc khi xuyên tạc nước này là mối đe doạ hoà bình thế giới (!). Và rằng, hiện đại hóa quân đội, Trung Quốc chỉ hướng tới một mục đích duy nhất là phòng thủ, nâng cao khả năng sẵn sàng chiến đấu.
Theo các nguồn tin từ quân đội Trung Quốc, dù có tăng ngân sách quốc phòng thì cũng chưa thấm tháp gì so với Mỹ. Bởi ngân sách quốc phòng năm 2023 của Mỹ rất lớn, lên tới 858 tỷ USD, trong đó có khoản chi khổng lồ để mua các vũ khí, tàu chiến và máy bay, hỗ trợ Đài Loan và Ukraine. Tính ra, ngân sách quốc phòng trung bình hằng năm của Mỹ chiếm hơn 40% tổng số ngân sách của thế giới, nhiều hơn cả 15 quốc gia đứng ở vị trí sau Mỹ cộng lại.
Không chỉ Mỹ, Nhật Bản cũng là quốc gia châu Á tăng mạnh chi tiêu quốc phòng. Nước này vừa thông báo kế họach tăng chi tiêu quốc phòng lớn nhất kể từ sau chiến tranh thế giới thứ II với ước tính 43.000 tỉ yên (khoảng 320 tỉ USD) cho 5 năm tới.
Nhưng đó là thông tin từ phía Trung Quốc. Còn theo các nhà bình luận quốc tế, vấn đề chi tiêu quốc phòng của nước này tăng mạnh, vượt xa dự báo tăng trưởng kinh tế cho thấy, họ đã lường trước sẽ phải đối mặt với áp lực lớn hơn trong môi trường an ninh tiềm ẩn, bao gồm cả những tình huống bất ngờ. Không ngoại trừ trường hợp xảy ra chiến tranh nóng, liên quan đến vũ khí hạt nhân.
Trung Quốc luôn khẳng định, theo đuổi chính sách quốc phòng phòng thủ, dù có đầu tư chi tiêu quốc phòng cao bao nhiêu, các lực lượng vũ trang được hiện đại hoá ra sao, thì nước này cũng “không bao giờ theo đuổi bá quyền, bành trướng và gây ảnh hưởng hòa bình thế giới” (!).
Dù phòng thủ hay tấn công, dù là Mỹ hay Trung Quốc, việc gia tăng ngân sách cho quốc phòng là điều không nên khuyến khích, nếu không muốn dùng từ mạnh mẽ hơn là lên án. Nếu ngân sách ấy được tăng thêm cho phát triển kinh tế, giáo dục, khoa học công nghệ, chống biến đổi khí hậu mới thật là đáng khích lệ.
Có cầu ắt có cung. Túi tiền mua tên lửa, máy bay, tàu chiến hiện đại càng lớn thì kẻ lái súng càng béo bở, nguy cơ chiến tranh càng cao. Nó đe dọa hòa bình, an ninh thế giới, trái với các Nghị quyết của Liên hợp quốc, đi ngược lại nguyện vọng của nhân dân tiến bộ trên thế giới.
Việc cắt đứt liên lạc của Quần đảo Mã Tổ có thể là một cuộc tập dượt để chuẩn bị cho cuộc xâm lược sau này.
Trong lúc người Mỹ còn mải nhìn lên bầu trời sau sự cố khinh khí cầu do thám, Trung Quốc đã nhanh chóng hành động trên biển. Hồi đầu tháng 2, các tàu Trung Quốc đã “vô hiệu hóa” hai tuyến cáp quang biển vốn cung cấp kết nối Internet cho Quần đảo Mã Tổ của Đài Loan, một quần đảo nhỏ chỉ cách bờ biển Trung Quốc 10 hải lý. Giờ đây, cư dân trên quần đảo đành phải sử dụng Internet với kết nối chậm đi đáng kể và chờ đến khi cáp quang được sửa chữa. Hoạt động này trông như một hành vi quấy rối có chủ đích của Bắc Kinh – hoặc một cuộc tập dượt trước khi cắt đứt kết nối của toàn bộ Đài Loan.
Ngày 2/2, một tàu đánh cá Trung Quốc trong lúc đến gần Quần đảo Mã Tổ đã làm đứt một trong hai dây cáp nối quần đảo với Đài Loan. Sáu ngày hôm sau, một tàu vận tải của Trung Quốc tiếp tục làm đứt tuyến cáp thứ hai. Phát biểu ngay sau khi tuyến cáp thứ hai bị cắt, Ông Bá Tông (Wong Po-tsung), phó chủ tịch Ủy ban Truyền thông Quốc gia Đài Loan, nói với các phóng viên rằng không có dấu hiệu nào cho thấy các sự cố trên là cố ý. Việc cáp quang biển bị hư hỏng không phải là hiếm – nhưng việc mất hai tuyến cáp liên tiếp hoặc là sự cố cực kỳ đáng tiếc, hoặc không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Dù là vì lý do gì, cư dân Quần đảo Mã Tổ hiện chỉ có thể truy cập Internet theo cách rất thô sơ: Nhà cung cấp viễn thông thương mại của quần đảo, Chunghwa Telecom (CHT), đã thiết lập các trạm Wi-Fi miễn phí tại các cửa hàng CHT trên đảo, đồng thời sử dụng hệ thống vi sóng dự phòng dành cho điện thoại và thông tin liên lạc nhà nước.
Khoảng 12.700 cư dân của Quần đảo Mã Tổ sẽ phải sống mà không có Internet trong nhiều tuần nữa; một tàu sửa chữa cáp sẽ đến sớm nhất vào ngày 20/4 và việc sửa chữa sẽ cần thêm thời gian. Người dân ở đây đã có kinh nghiệm sống chung với cáp quang biển bị hư hỏng. CHT báo cáo rằng các tuyến cáp đã bị hư hỏng năm lần vào năm 2021, và thêm bốn lần vào năm ngoái, dù không có lần nào nghiêm trọng như lần này. Trong những khoảng thời gian kết nối Internet bị chậm đi như vậy, “sẽ mất hơn 10 phút để gửi một tin nhắn văn bản và thậm chí lâu hơn để gửi một bức ảnh,” Lý Vấn (Lii Wen), người đứng đầu Đảng Dân Tiến (DPP) cầm quyền ở Quần đảo Mã Tổ, tiết lộ với tờ Thời báo Đài Bắc, và nói thêm rằng “hệ thống đặt phòng khách sạn và dịch vụ hậu cần không thể hoạt động bình thường, chưa kể đến việc xem các nội dung và phim ảnh trên mạng xã hội.”
Với việc cả hai dây cáp bị đứt, thì dù Internet chỉ chậm tương đối, cuộc sống thường nhật vẫn sẽ bị gián đoạn. Bắc Kinh đang theo dõi xem cư dân quần đảo giải quyết khó khăn này như thế nào – và họ xoay sở ra sao để duy trì liên lạc với Đài Loan. Quân đội Trung Quốc cũng luôn theo dõi sát sao khu vực mà họ cho là “nổi loạn.” Các hòn đảo ngoài khơi Đài Loan luôn là gót chân Achilles của người Trung Quốc. Năm 1958, Trung Quốc nã pháo vào Quần đảo Mã Tổ và đảo Kim Môn lân cận. Mùa hè năm ngoái, Hải quân thuộc Quân đội Giải phóng Nhân dân đã tiến hành các cuộc tập trận lớn gần quần đảo, với mục đích chính thức là đáp trả chuyến thăm Đài Loan của Chủ tịch Hạ viện Mỹ lúc đó là Nancy Pelosi. Tuy nhiên, quy mô lớn và sự phối hợp hiệu quả đã cho thấy những cuộc tập trận này phải được lên kế hoạch từ lâu.
Thật vậy, điều đáng chú ý là tần suất các tàu Trung Quốc làm hư hại cáp ngầm dưới biển kết nối với các đảo Đài Loan trong những năm gần đây. Việc này cần được quan tâm, vì chẳng có bí ẩn nào về vị trí của 380 tuyến cáp ngầm dưới biển của Đài Loan. Ngược lại, người ta còn công bố bản đồ chi tiết vị trí của chúng, để đảm bảo rằng các tàu đánh cá không vô tình làm chúng hư hỏng trong khi kéo lưới. Nhìn chung, cách làm này khá hiệu quả: Ủy ban Bảo vệ Cáp Quốc tế báo cáo rằng mỗi năm có từ 100 đến 200 trường hợp cáp quang bị hư hỏng và chỉ 50-100 trong số các sự cố đó liên quan đến tàu đánh cá; các vụ việc còn lại là do xây dựng công trình và các hoạt động khác. Nói cách khác, các sự cố liên quan đến tuyến cáp nối với Quần đảo Mã Tổ đang xảy ra nhiều bất thường.
Hơn nữa, cho đến nay, các vụ đứt cáp chủ yếu có liên quan đến các tàu cát Trung Quốc đậu ngoài khơi các đảo của Đài Loan. Các dây cáp dưới biển có đường kính 17-21 mm (gần bằng kích thước của vòi tưới cây trong vườn), phải là người cực kỳ xui xẻo mới có thể vô tình làm hỏng chúng thường xuyên như các tàu Trung Quốc đang làm – chứ đừng nói đến việc có thể liên tiếp làm đứt hai tuyến cáp chỉ trong vài ngày.
Tàu hút cát Trung Quốc đậu ở vùng biển Đài Loan và lấy cát của Đài Loan là ví dụ điển hình của chiến lược vùng xám: Đó không phải là một cuộc tấn công quân sự, nhưng cũng không phải là không có gì. Thật vậy, mỗi khi chúng xuất hiện, các tàu tuần dương Đài Loan phải đến tận nơi và yêu cầu chúng rời đi (dù phía Đài Loan không thể chắc chắn những vị khách không mời sẽ chịu rút lui nhanh chóng). Mỗi lần như vậy, các tàu cát đều gây hại cho động vật biển hoang dã lẫn đáy biển. Và bởi vì chúng thường làm hư hỏng các dây cáp dưới biển trong quá trình này, nên chúng cũng gây hại cho khả năng hoạt động và liên lạc của Quần đảo Mã Tổ với Đài Loan và toàn thế giới.
Vì các tuyến cáp ngầm này đều có vị trí được công bố công khai, nên mức độ thường xuyên và tổn hại lớn mà tàu Trung Quốc gây ra cho Quần đảo Mã Tổ không giống như thiệt hại do tai nạn – mà giống như hành vi quấy rối Đài Loan. Sau sự cố gần đây nhất, DPP đã cáo buộc Trung Quốc cố tình làm hỏng các tuyến cáp do tần suất chúng bị đứt. Các sự cố này thậm chí có thể là một cuộc tập trận chuẩn bị cho việc cắt đứt liên lạc của toàn bộ Đài Loan. Hiện có 15 tuyến cáp ngầm dưới biển kết nối hòn đảo với hệ thống viễn thông toàn cầu.
CHT hiện có kế hoạch đảm bảo chí ít là một phần khả năng kết nối Internet của Quần đảo Mã Tổ, bằng cách lắp đặt một tuyến cáp khác và lần này nó sẽ được chôn sâu dưới đáy biển. Tuy nhiên, tuyến cáp sẽ chỉ được đưa vào sử dụng vào năm 2025. Trong thời gian chờ đợi, CHT đang gánh chịu chi phí cho hệ thống Internet dự phòng và họ cũng miễn phí Internet cho cư dân trên đảo. Khi tàu sửa chữa đến, việc sửa chữa hai tuyến cáp sẽ tiêu tốn từ 660.000 USD đến 1,3 triệu USD.
Gây ra tổn thất ở mức độ này cũng là một phần của chiến lược vùng xám. Nếu một công ty bị tổn thất do xâm lược địa chính trị, công ty bảo hiểm của họ có thể không bồi thường: Cuộc tấn công mạng NotPetya của Nga đã dẫn đến các vụ kiện lớn giữa các công ty đa quốc gia và công ty bảo hiểm của họ. Dù cuộc thảo luận giữa CHT với công ty bảo hiểm của mình đương nhiên được giữ bí mật, nhưng cả hai sẽ phải thống nhất về việc liệu đứt cáp là thiệt hại do tai nạn, hay hành động gây thiệt hại do chính phủ nước khác khởi xướng nhằm làm suy yếu Đài Loan. Dù câu trả lời có thế nào, CHT hoặc công ty bảo hiểm của họ sẽ phải trả tiền cho những thiệt hại lặp đi lặp lại vượt xa mức thông thường đối với cáp biển. Điều gì xảy ra nếu CHT ngừng cung cấp kết nối đến Quần đảo Mã Tổ với lý do việc sửa chữa cáp liên tục khiến tình hình trở nên quá khó khăn và đắt đỏ? Như tôi đã trình bày trong nhiều bài viết, nguy cơ đối đầu địa chính trị đang khiến nhiều hoạt động kinh doanh toàn cầu không thể được bảo hiểm.
Ngoài ra, còn một vấn đề khác mà CHT, Đài Loan, và thực sự là mọi quốc gia phải đối mặt: tình trạng thiếu tàu cáp. Lý do CHT phải đợi đến cuối tháng 4 hoặc muộn hơn mới bắt đầu sửa chữa cáp bị đứt là vì chỉ có sẵn khoảng 60 tàu cáp. Cũng may là những con tàu với vẻ ngoài cũ kỹ này vẫn còn tồn tại, bởi nếu không có chúng thì Internet sẽ không hoạt động. Tuy nhiên, vấn đề không chỉ là có quá ít tàu cáp, mà chúng còn cũ. Theo báo cáo của Dan Swinhoe cho Tạp chí DCD, không có tàu cáp mới nào được đưa vào sử dụng từ năm 2004 đến năm 2010, và chỉ có năm tàu mới trong giai đoạn 2011-2020. “Chỉ có 8 trong số 60 tàu cáp là hoạt động dưới 18 năm, hầu hết đã hoạt động từ 20 đến 30 năm. Có 19 tàu hoạt động trên 30 năm và một tàu thậm chí đã hoạt động tận 50 năm,” Swinhoe lưu ý. Giống như các tuyến cáp biển trên thế giới, các tàu cáp thuộc sở hữu tư nhân, và cho đến nay, thị trường dường như không quan tâm đến việc cải thiện chất lượng tàu. Đây có thể là cơ hội để các chính phủ – đặc biệt là các cường quốc hải quân thống trị thế giới như Mỹ – vào cuộc. Ngoài ra, các nhà khai thác cáp, không chỉ bao gồm các công ty viễn thông mà còn cả những gã khổng lồ công nghệ như Google, có lẽ nên trang bị đội tàu cáp của riêng họ.
Trong tương lai, nhiều cáp ngầm hơn sẽ được chôn sâu dưới đáy biển để đảm bảo chúng ít bị hư hại hơn – nhưng điều đó cũng phụ thuộc vào 60 tàu cáp hiện có. Nếu các tàu đánh cá và tàu chở hàng của Trung Quốc cố tình làm hư hỏng hoặc cắt đứt 15 dây cáp biển nối Đài Loan với phần còn lại của thế giới, thì họ sẽ có nhiều cơ hội trong tương lai gần. Thật vậy, với sự phụ thuộc của thế giới vào các tuyến cáp này, và số lượng ít ỏi các con tàu có thể bảo dưỡng chúng, tương lai gần mang đến những “viễn cảnh hấp dẫn” cho bất kỳ quốc gia nào sẵn sàng tạo ra thêm một vài “tai nạn” trên biển.
Phá hoại cáp biển có thể trở thành phương tiện thực hiện “phong tỏa” của thời đại chúng ta – và khác với việc phong tỏa của các thế hệ trước, phong tỏa thời nay có thể được tiến hành bí mật. Không có gì ngạc nhiên khi các nhà khai thác viễn thông khác đang nghiên cứu chiến lược hoạt động dự phòng của CHT, bởi vì họ cũng có thể bị buộc phải triển khai các biện pháp như vậy, ở Đài Loan và nhiều nơi khác. Hãy hy vọng có nhiều quốc gia học tập phản ứng của Đài Loan. Ứng phó với một cuộc phong tỏa tàn khốc nhưng vô hình có thể trở thành một trong những thách thức ngoại giao gai góc nhất mà các chính phủ phương Tây phải đối mặt.
Elisabeth Braw là chuyên gia bình luận của Foreign Policy và là thành viên của Viện Doanh nghiệp Mỹ, nơi bà tập trung vào việc đối phó với những thách thức an ninh quốc gia đang nổi lên, chẳng hạn như các mối đe dọa hỗn hợp và vùng xám. Bà cũng là thành viên của Ủy ban Phòng bị Quốc gia của Anh.
Philippines đã phát hiện hàng chục tàu Trung Quốc xung quanh đảo Thị Tứ thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam ở Biển Đông.
Reuters dẫn lại thông báo của tuần duyên Philippines ngày 4.3 cho biết lực lượng này đã phát hiện một tàu hải quân Trung Quốc, một tàu hải cảnh Trung Quốc cùng hàng chục tàu dân quân xung quanh đảo Thị Tứ ở Biển Đông. Đây là hòn đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam nhưng đang bị Philippines chiếm đóng trái phép.
Theo đó, 42 tàu được cho là tàu dân quân Trung Quốc đã được phát hiện gần đảo Thị Tứ. Trong lúc đó, một tàu của Hải quân Trung Quốc và tàu hải cảnh Trung Quốc cũng “lảng vảng” ở vùng biển xung quanh. Đại sứ quán Trung Quốc ở Manila không phản ứng trước thông tin này.
Hiện lực lượng Philippines có khoảng 400 người trên đảo Thị Tứ, bao gồm nhân viên quân sự và lực lượng thực thi pháp luật.
Các tàu dân quân Trung Quốc gần đảo Thị Tứ thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam nhưng đang bị Philippines chiếm đóng trái phép ngày 4.3.
Các chuyên gia nhận định đội tàu đánh cá và hải cảnh Trung Quốc có vai trò trung tâm trong tham vọng của Bắc Kinh ở Biển Đông. Các tàu này liên tục duy trì sự hiện diện, làm phức tạp các hoạt động đánh bắt cá và khai thác năng lượng của các quốc gia ven biển khác.
Tổng thống Ferdinand Marcos Jr. của Philippines 2 tuần trước đã tuyên bố nước này “sẽ không mất dù chỉ 1 cm” lãnh thổ trong bối cảnh Đông Nam Á phản đối “các hoạt động hung hăng” của Trung Quốc trên biển.
“Sự hiện diện trái phép liên tục của Trung Quốc rõ ràng không phù hợp với quyền đi lại vô hại của tàu thuyền và một sự vi phạm trắng trợn đối với sự toàn vẹn lãnh thổ của Philippines”, lực lượng tuần duyên Philippines tuyên bố.
Vào tháng trước, ông Marcos Jr. đã triệu tập đại sứ Trung Quốc tại Philippines để phản đối cường độ và tần suất các hành động của Trung Quốc ở Biển Đông.
Philippines đã gửi 77 công hàm phản đối các hoạt động của Trung Quốc trên biển. Trong đó, một công hàm nêu ra rằng tàu BRP Malapascua của lực lượng tuần duyên Philippines đã bị tàu hải cảnh Trung Quốc mang số hiệu 5205 chiếu laser trong vụ việc xảy ra vào chiều 6.2 trên Biển Đông.
Đáp lại, Bộ Ngoại giao Trung Quốc nói rằng lực lượng hải cảnh của nước này đã hành động theo luật. Trong cuộc họp báo thường kỳ ngày 15.2, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Uông Văn Bân nói cáo buộc của phía Philippines “không phản ánh sự thật”. Ông khẳng định tàu tuần duyên Philippines đã “xâm phạm” vùng biển và lực lượng hải cảnh Trung Quốc “buộc phải đáp trả theo luật pháp và cảnh báo tàu này rời khỏi khu vực”.
Hơn 7.000 quân nhân hiện đang tham gia cuộc tập trận quân sự lớn nhất của Pháp trong nhiều thập kỷ, được đặt tên là Orion 23 và dự kiến kết thúc vào tháng 5.
Ngoài binh sĩ Pháp, lực lượng Mỹ – Anh – Tây Ban Nha cũng tham gia các cuộc diễn tập mô phỏng hoạt động nhảy dù và đổ bộ dọc theo bờ biển Địa Trung Hải.
Cuộc tập trận đang diễn ra ở Vùng Occitanie (Pháp), sau đó sẽ chuyển địa điểm đến vùng Nouvelle Aquitaine và Brittany.
Chỉ huy cuộc tập trận, Nicolas Le Nen, gọi đây là sự trở lại của các hoạt động quân sự lớn trên lãnh thổ Pháp.
Cuộc tập trận gồm 4 giai đoạn, trong đó giai đoạn 4 – quan trọng nhất – dự kiến sẽ có một “cuộc đối đầu” lớn trên không và trên bộ giữa Pháp với một đối thủ giả định.
Theo một tờ báo của Pháp, quân đội nước này đã huy động tàu sân bay Charles de Gaulle cùng hơn 1.000 phương tiện quân sự cho “cuộc tập trận mô phỏng quy mô lớn chưa từng có”.
Một tờ báo khác của Pháp trích dẫn nguồn quân sự giấu tên nói rằng mục tiêu của Orion 23 là “cho thấy khả năng của Pháp trong việc trở thành quốc gia đầu tiên bước vào chiến trường, đồng thời dẫn đầu một liên minh quốc tế”. Cuộc tập trận diễn ra trong bối cảnh Pháp đang nỗ lực tăng cường sức mạnh quân sự. Cuối tháng 1, Tổng thống Pháp Emmanuel Macron hé lộ kế hoạch chi tiết về việc thúc đẩy lực lượng vũ trang, điều mà ông cho là cần thiết để đối phó với các mối đe dọa hiện tại.
Theo ông Macron, ngân sách quốc phòng bảy năm tới sẽ tăng từ 295 tỷ euro lên 413 tỷ euro.
Cuộc tập trận Hổ mang vàng đã khai mạc tại Thái Lan với sự tham gia của 30 nước và sự tham gia của số lượng binh sĩ Mỹ nhiều nhất trong 10 năm.
Cuộc tập trận Hổ mang vàng đã chính thức khởi động tại tỉnh Rayong miền nam Thái Lan ngày 28.2. Theo tờ Bangkok Post, đây là cuộc tập trận quốc tế lớn nhất trên lục địa châu Á, diễn ra từ ngày 28.2 – 10.3. Một số nội dung trong khuôn khổ cuộc tập trận đã diễn ra nhưng ngày 28.2 chính thức diễn ra các nội dung chủ chốt. Cuộc tập trận thường niên này diễn ra trong hơn 4 thập niên qua nhưng đây là lần đầu tiên khôi phục quy mô đầy đủ sau đại dịch Covid-19.
Năm nay, có tổng cộng 30 nước tham gia, trong đó nước chủ nhà Thái Lan có 3.000 binh sĩ. Hơn 7.000 binh sĩ của các nước khác cũng tham gia tập trận. Mỹ có đến hơn 6.000 binh sĩ tham gia, số lượng lớn nhất trong 10 năm qua.
Đại sứ Mỹ tại Thái Lan Robert Godec cho biết đô đốc John Aquilino, tư lệnh Bộ Chỉ huy Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương của Mỹ, cũng tham gia cuộc tập trận, cho thấy dấu hiệu khôi phục mối quan hệ an ninh giữa hai nước.
Mỹ đã chỉ trích cuộc chính biến hồi năm 2014 tại Thái Lan và giảm số lượng binh sĩ tham gia Hổ mang vàng những năm sau đó, theo Bloomberg.
Tuy nhiên, việc Mỹ tăng cường hiện diện trong cuộc tập trận lần này được coi là bước chuyển lớn, cho thấy Washington đang tìm cách cân bằng lại giá trị và lợi ích địa chính trị với sự trỗi dậy của Trung Quốc, theo nhận định của tiến sĩ Paul Chambers, cố vấn các vấn đề quốc tế tại Đại học Naresuan (Thái Lan).
Thái Lan dưới thời Thủ tướng Prayuth Chan-ocha đã xích lại gần Trung Quốc về hợp tác thương mại. Trung Quốc cũng đang là nguồn đầu tư nước ngoài hằng năm lớn nhất của Thái Lan và du khách Trung Quốc chiếm phần lớn trong ngành du lịch xứ chùa vàng.
Trung Quốc đã cử 25 binh sĩ tham gia nội dung diễn tập cứu trợ nhân đạo và giảm trừ thảm họa, diễn ra từ hôm 24.2 tại Rayong với 8 nước khác, theo Bộ Quốc phòng Trung Quốc.
Đá Gạc Ma là một rạn san hô thuộc cụm Sinh Tồn ở quần đảo Trường Sa của Việt Nam và hiện đang bị Trung Quốc chiếm đóng vào bồi đắp trái phép. Bãi đá này nằm gần sát 2 thực thể hiện đang được lực lượng hải quân Việt Nam đóng giữ, là đá Côlin cách khoảng 3,2 km về phía Đông Nam và đá Len Đao cách khoảng 10km về phía Tây. Đá Gạc Ma có chiều dài lớn nhất khoảng 4,5 km, chiều rộng lớn nhất khoảng 2,2 km, có diện tích khoảng 8 km², chìm dưới nước, khi thủy triều xuống thì nó như một vệt đá trải dài giữa biển.
Tàu HQ-604 rời đất liền ra Trường Sa làm nhiệm vụ, chỉ 3 ngày trước cuộc chiến đấu bảo vệ chủ quyền và bị tàu địch bắn chìm tại đá Gạc Ma, ngày 14/3/1988.
Gạc Ma – ký ức bi tráng về tinh thần quyết tử để bảo vệ chủ quyền biển đảo
Gạc Ma là nơi diễn ra cuộc thảm sát Gạc Ma năm 1988, khiến 64 binh sĩ Việt Nam không vũ khí hy sinh dưới họng súng quân Trung Quốc. Đầu tháng 3 năm 1988, hải quân Việt Nam dự đoán Trung Quốc có thể chiếm thêm một số bãi cạn xung quanh cụm đảo Sinh Tồn, Nam Yết và khu vực phía Đông kinh tuyến 115, trong đó Gạc Ma giữ vị trí quan trọng, nên đã đưa lực lượng ra để đóng giữ. Khoảng 9h ngày 13 tháng 3 năm 1988, tàu vận tải HQ 604, tàu vận tải HQ505 xuất phát từ đảo Đá Lớn tiến về Gạc Ma và Côlin khi hai tàu của Việt Nam thả neo được 30 phút, tàu hộ vệ Trung Quốc từ đá Huy Gơ chạy về phía Gạc Ma áp sát tàu HQ604 dùng loa gọi sang khiêu khích, chạy quanh đảo Gạc Ma uy hiếp. Binh sĩ tàu 604 và 605 của Việt Nam đã động viên nhau giữ vững, không mắc mưu lính Trung Quốc. 21h cùng ngày, hải quân Việt Nam khẩn trương thả xuồng máy, xuồng nhôm chuyển vật liệu làm nhà lên đảo ngay trong đêm. Đến khoảng 2 giờ sáng ngày 14 tháng 3, khi thủy triều xuống, công binh Việt Nam chuyển vật liệu từ tàu HQ604 lên đảo Gạc Ma, tiếp đó bí mật đổ bộ cắm cờ Việt Nam và triển khai 4 tổ bảo vệ đảo…
Khoảng 5h30 quân Trung Quốc tiếp tục xuất hiện trên 3 tàu hộ vệ trang bị pháo 100mm, sát tàu vận tải của Việt Nam. 6h Trung Quốc thả ba thuyền nhôm và khoảng hơn 50 quân được trang bị súng AK đổ bộ lên đảo để giật quốc kỳ của Việt Nam. Để tránh bị xung đột vũ trang, công binh Việt Nam đã dùng cuốc, xẻng và gạch đá để giao tranh giành lại quốc kỳ. Sau đó lính Trung Quốc đã nổ cùng bắn vào bộ đội ta khiến thiếu ý Trần Văn Phương tử vong. Dù bị đối phương uy hiếp, nổ súng tấn công, bộ đội Việt Nam vẫn kiên cường đấu tranh bảo vệ. Nhận thấy các tàu của Việt Nam chỉ là tàu vận tải trang bị pháo cỡ nhỏ, top lính Trung Quốc đã rút về tàu, hai tàu hộ vệ của Trung Quốc lập tức khai hỏa, hỏa lực gồm trọng liên 12,7mm, pháo 37mm, pháo 76,2 mm và pháo 100mm, dàn ống phóng rocket-12 nòng, bắn vào tàu HQ604 và cả công binh của Việt Nam trên đảo. Sau loạt đạn, gần như toàn bộ công binh của Việt Nam trên đảo hi sinh. Sau đó, tàu Trung Quốc đã quay sang bắn các tàu vận tải HQ505 bên đảo Côlin và tàu vận tải HQ605 bên đảo Len Đao. Sau đợt pháo kích Hải quân Trung Quốc cho các xuồng đổ bộ về phía tàu HQ604. Bộ đội Việt Nam trên tàu sử dụng các loại súng như là AK,mRPD, B40, B41 đánh trả quyết liệt khiến nhiều lính Trung Quốc thương vong buộc đối phương phải bỏ xuồng nhảy xuống biển bơi về tàu rồi tiếp tục nã pháo cho tới khi tàu HQ604 của Việt Nam bị thủng nhiều lỗ và chìm dần xuống biển. Trời sáng rõ, quân Trung Quốc mới rút khỏi đá Gạc Ma. Trưa ngày 14 tháng 3 máy bay của Việt Nam bay trên bầu trời đá Gạc Ma nhưng tàu Trung Quốc đã đi khỏi.
Sau đó, tức ngày 16 tháng 3 năm 1988, Trung Quốc đã đưa quân chiếm đá Gạc Ma và vẫn kiểm soát rạn san hô cho đến ngày nay. Trong sự kiện này, Trung Quốc đã vu khống rằng Việt Nam đã nổ súng trước. Nhưng năm 2012 chính Trung Quốc đã công bố một thước phim ghi hình diễn biến đã xảy ra ở đá Gạc Ma cho thấy một sự thật khác với những tuyên bố 24 năm trước của họ. Trong thước phim này điều dễ nhìn nhận thấy nhất là từ đầu đến cuối chỉ có duy nhất một bên nổ súng là Trung Quốc.
Quá trình xây dựng đá Gạc Ma trở thành đảo nổi như hiện nay
Ngay sau khi chiếm đóng trái phép bãi đá Gạc Ma, Trung Quốc đã cho xây dựng căn cứ gồm 3 kết cấu hình bát giác nằm trên cọc gỗ. Đầu năm 1989, họ đã hoàn thiện lô cốt xi măng cao 2 tầng và củng cố dần thành nhà bê tông 4 tầng với tầng chắn sóng, tháp canh và các thiết bị thông tin liên lạc. Giai đoạn từ năm 2004 đến năm 2006, họ tiếp tục xây dựng thêm một số công trình trái phép. Tuy nhiên cho tới năm 2011, kết cấu hình chữ nhật đã không còn nữa có thể là do Trung Quốc đã tháo dỡ để chuẩn bị cho đợt bồi đắp quy mô lớn vào năm 2013.
Từ tháng 7 năm 2013, lực lượng kỹ thuật hải quân và tập đoàn xây dựng giao thông Trung Quốc đã ồ ạt đưa phương tiện xuống Trường Sa để xây dựng căn cứ biến bẩy bãi đá mà họ chiếm đóng trái phép trong đó có cả đá Gạc Ma, thành đảo nhân tạo. Hiện tại phía Trung Quốc đã tôn tạo xây dựng trên diện tích hơn 13hecta ở đá Gạc Ma nhiều công trình sơn màu trắng nổi bật dễ nhận dạng khi cách xa hơn mười hải lý, bao gồm tòa nhà trung tâm kiên cố cao từ 26 đến 27m gồm 8 tầng, 4 góc nhà được bố trí các lỗ châu mai và có đường dẫn cho xe cơ giới lên thẳng tầng 2, trên nóc nhà tầng 5, 6, 7, 8 tại các đài quan sát được thiết kế dạng hình bậc thang được bố trí hai radar hàng hải, hai ăng ten parabol và một thiết bị đảm bảo bay cùng một số thiết bị thông tin liên lạc khác. Tầng 6 của tòa nhà là Club radar điều khiển hỏa lực hệ thống kính ngắm quang học hiện đại và trên sân thượng của tất cả các tầng đều được trang bị một loạt các bệ pháo từ 30mm cho đến 76mm với lính trực canh 24/24 sẵn sàng khai hỏa… Hiện nay thì phía Trung Quốc đã hoàn tất và đưa vào sử dụng một bãi đáp trực thăng ở một trạm không lưu ở phía Bắc đảo; một cầu cảng ở phía Tây Bắc với chiều dài khoảng 80m; một bến nghiêng rộng khoảng 30m phục vụ việc đổ bộ cho các loại xe vận tải xe bánh xích từ tàu vận tải.
Với việc chiếm đóng trái phép Gạc Ma, Trung Quốc muốn có một pháo đài ở trung tâm Biển Đông, tạo thế gọng kìm tam giác từ Hải Nam xuống Hoàng Sa và Gạc Ma để khống chế Biển Đông, một bước đi cụ thể dã tâm hiện thực hóa đường lưỡi bò trên Biển Đông.
Quân đội Ukraine đã cho nổ một con đập gần thành phố chiến lược Bakhmut để làm chậm đà tấn công của lực lượng Nga và buộc dân thường rời khỏi thành phố bị bao vây.
Bakhmut trở thành một nơi bị hủy diệt sau nhiều tháng giao tranh khốc liệt.
Đài Sputnik dẫn nguồn từ một cố vấn của lãnh đạo Donetsk do Nga bổ nhiệm cho biết vào tối 25/2 (theo giờ địa phương): “Con đập bị nổ và dòng nước chảy về phía Bakhmut. Họ có thể đang cố gắng ngăn chặn cuộc tấn công của chúng tôi. Có lẽ họ muốn tìm cách cắt đứt các đơn vị tấn công của chúng tôi từ phía sau để làm chậm việc cung cấp đạn dược”, ông Igor Kimakovsky nói với Sputnik.
Ông cho rằng động thái này cũng có thể có nghĩa là người Ukraine đang chuẩn bị việc từ bỏ thành phố chiến lược này cho lực lượng Nga và đang trở nên “tuyệt vọng”.
“Họ yêu cầu dân thường sơ tán… Mục tiêu của họ là khiến điều kiện sống không thể chịu đựng được”, vị cố vấn trên nói thêm.
Liên quan đến tình hình Bakhmut, Bộ Tổng tham mưu Các lực lượng vũ trang Ukraine cho biết, Nga đã điều động các binh sĩ thuộc Lữ đoàn đặc nhiệm Akhmat của Chechnya tới tham chiến tại nước này.
Trong một thông cáo được đưa ra hôm 24/2, Bộ Tổng tham mưu Các lực lượng vũ trang Ukraine xác nhận quân đội Nga đã điều động 200 binh sĩ thuộc Lữ đoàn đặc nhiệm Akhmat của Cộng hòa Chechnya tới chi viện cho mặt trận Bakhmut.
“Việc điều động binh sĩ tiếp tục được diễn ra tại Cộng hòa Chechnya của Nga. Khoảng 200 binh sĩ thuộc Trung đoàn đặc nhiệm Akhmat đã được huy động đến tiếp viện cho mặt trận Bakhmut từ hôm 23/2”, thông cáo trên viết.
Trung đoàn đặc nhiệm Akhmat là một đơn vị thiện chiến và dày dặn kinh nghiệm trong biên chế của lực lượng vũ trang Chechnya. Tại miền Đông Ukraine, nhiều lính đặc nhiệm thuộc trung đoàn này đã được điều động đến chiến đấu bên cạnh quân đội Nga.
Trước đó, hôm 20/2, lãnh đạo Cộng hòa Chechnya Ramzan Kadyrov tuyên bố các đặc nhiệm thuộc đơn vị Akhmat của nước này đã phối hợp cùng các binh sĩ thuộc Quân đoàn 2 của quân đội Nga trong chiến dịch giành một cao điểm chiến lược gần khu định cư Belogorovka ở tỉnh Lugansk, miền Đông Ukraine.
Kể từ khi Nga bắt đầu chiến dịch quân sự đặc biệt tại Ukraine, ông Kadyrov được biết đến là một trong những người ủng hộ nhiệt thành nhất của Tổng thống Vladimir Putin.
Ngoài việc gửi binh sĩ của lực lượng vũ trang Chechnya đến tham chiến trực tiếp tại Ukraine cùng quân đội chính quy Nga, ông Kadyrov còn tích cực đăng đàn chỉ trích và thậm chí đe dọa các nước phương Tây là đồng minh của chính quyền của Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky.
Trò chơi trận giả của trẻ con có từ hàng thế kỷ nay và nó ngày càng hiện đại, từ súng bẹ chuối đến súng bắn quả đay, nay thì có súng bắn đạn sơn áp lực mạnh như thật. Đấy là chuyện trò chơi. Còn trên bầu trời Biển Đông là chơi thật mà như… trận giả.
Trước hết xin kể chuyện chơi trận giả dịp Tết này ở Việt Nam. Người ta đã chế ra loại súng bắn đạn sơn. Súng này được làm bằng hợp kim nhôm, nặng khoảng 3kg. Phần đuôi súng gắn một bình chứa CO2 để tạo lực nén khi bắn, tầm bắn xa tới gần 300m… Loại súng trò chơi này sẽ cho người chơi cảm giác như đang bắn súng thật.
Còn đây là chuyện máy bay vờn nhau, doạ nhau thật mà như giả. Chẳng là, hôm 24/2, máy bay chiến đấu J-11 của quân đội Trung Quốc được trang bị 4 tên lửa không đối không đã ép sát máy bay tuần tra P-8 của Hải quân Mỹ ở khu vực Biển Đông. Khoảng cách giữa hai máy bay chỉ khoảng 500 feet (150 mét). Nơi máy bay của quân đội hai nước ép sát nhau trên vùng trời cách quần đảo Hoàng Sa khoảng 30 hải lý.
Theo tường thuật của phóng viên Hãng CNN có mặt trên máy bay tuần tra Mỹ: Trạm mặt đất từ phía Trung Quốc đã chĩa loa về phía máy bay P-8 của Mỹ: “A lô, A lô! Đây là không quân Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Hoa. Các bạn đang tiến vào vùng trời của Trung Quốc. Đề nghị giữ khoảng cách an toàn, nếu không chúng tôi sẽ can thiệp !”.
Hai chiếc máy bay tưởng đâm sầm vào nhau, phóng viên CNN kể rằng, họ nhìn thấy phi công Trung Quốc trong khoang lái ngoái đầu nhìn. Lúc này phía Mỹ cũng phát loa: “Máy bay chiến đấu của quân đội Trung Quốc! Đây là máy bay P-8A của Hải quân Mỹ… Tôi thấy các bạn ở bên cánh trái. Tôi sẽ tiếp tục đi về hướng tây. Tôi đề nghị các bạn làm tương tự. Hết!”.
Máy bay Trung Quốc không trả lời. Nó tiếp tục bay theo máy bay Mỹ thêm 15 phút nữa trước khi bỏ đi.
Xin thưa rằng “trò chơi trận giả” giữa máy bay Mỹ và Trung Quốc ở Biển Đông xảy ra như cơm bữa. Tháng 12/2022, Mỹ thông báo, chiến đấu cơ của Trung Quốc đã bay ở cự ly cực gần (khoảng 20 feet) tưởng như lao thẳng vào máy bay trinh thám của Mỹ. Không quân Trung Quốc cáo buộc máy bay Mỹ chuyển lái đột ngột để “dọa” họ.
Sau nhiều lần đe dọa, Bắc Kinh hiện chưa hồi đáp yêu cầu từ phía Mỹ về những thảo luận liên quan đến những vụ chạm trán quân sự hết sức nguy hiểm. Cả hai bên đều tố nhau gây mất ổn định và hoà bình trong khu vực.
Quá quen thuộc với trò chơi mạo hiểm, một sĩ quan quân đội Mỹ thản nhiên nói rằng: “Đối với tôi, dường như đây là một buổi chiều thứ sáu bình thường ở Biển Đông”.
Câu chuyện trò chơi trận giả được ông Hồ Tích Tiến – Cựu Tổng biên tập Thời báo Hoàn Cầu– viết bài đăng trên Weibo hôm 26/2, cho rằng: “Mặc dù quân đội Mỹ cho phép nhà báo truyền thông nước này ngồi trên máy bay trinh sát P-8A để theo dõi và “quấy rối” quần đảo Tây Sa của Trung Quốc (tức quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam – ND), nhưng phóng viên CNN cũng rất “đắc ý”, muốn mô tả việc Mỹ phô diễn vũ lực ở Biển Đông là tự do hàng hải, cho thế giới thấy quân đội Mỹ đang theo vểnh đuôi lên cao”…
“Nhưng chính phóng viên CNN đã tình cờ ghi lại được phản ứng đối đầu kiên quyết, chuyên nghiệp và kịp thời của Quân đội Trung Quốc. PLA là một đội quân thiện chiến mới có thể hành động mau lẹ và chính xác như thế”.
Hồ Tích Tiến đe nẹt: “Hai bên, ai là người nắm giữ công lý và ai là tên cướp biển gây rắc rối? Mặc dù đoạn phim được cung cấp bởi CNN, nhưng cả thế giới đều hiểu rõ. Bọn cướp biển sẽ phải bị trừng trị!Trung Quốc sẽ không bao giờ rút lui khỏi đây. Mỹ đang chơi trò bá chủ ở đây và sẽ đối mặt với những rủi ro mà không oán trách ai được.”
Xem ra ông Cựu Tổng biên tập họ Hồ cũng không thể nói rõ được gì hơn sau khi tiếp nhận nguồn tin lạnh lùng của CNN. Thế nghĩa là tới đây những cuộc trận giả sẽ tiếp tục diễn ra. Máy bay Trung Quốc có thể đem theo nhiều hơn số tên lửa không đối không nhưng sẽ chẳng bao giờ dám dùng đến.
Hai bên sẽ vẫn “thân ái” chĩa loa vào nhau và gọi nhau là “các bạn”. Trận giả trong một cuộc chiến thật cũng chỉ là động thái nắn gân nhau. Nếu không có tham vọng độc chiếm Biển Đông thì chả có ai dỗi hơi mà ném tiền vào những trò như thế.