Author Archives: Le Hoang

Mỹ nâng Tariff – Lợi & Hại?

Từ thời Trump đến Biden, rồi quay lại Trump, xu hướng nâng thuế nhập khẩu, đặc biệt với Trung Quốc và các nền kinh tế có thặng dư thương mại với Mỹ, không còn là chính sách tạm thời mà đã thành xu thế dài hạn.

Chiến tranh thương mại Mỹ – Trung Quốc chính thức nổ ra từ ngày 22/3/2018. Nguồn: internet

1. Vì sao Mỹ liên tục nâng thuế?

do, Mỹ đang cố:

* Bảo vệ ngành sản xuất nội địa (reshoring & nearshoring)

* Giảm phụ thuộc chuỗi cung ứng từ TQ

* Tránh thất thoát việc làm ra nước ngoài

* Sử dụng thuế như công cụ địa – chính trị và đòn bẩy thương mại.

Lợi & Hại:

Lợi:

* Tạm thời bảo vệ sản xuất nội địa

* Áp lực tái đàm phán các FTA có lợi hơn cho Mỹ

* Gây sức ép lên TQ, đối thủ cạnh tranh chiến lược của Mỹ

Hại:

* Đẩy giá tiêu dùng tăng (lạm phát)

* Tăng chi phí đầu vào cho các doanh nghiệp Mỹ

* Làm chậm đổi mới công nghệ do thiếu cạnh tranh

* Dễ tạo cơn sóng trả đũa thuế từ các nước khác, làm tổn thương thương mại toàn cầu

2. Việt Nam sẽ chịu mức thuế ra sao?

Việt Nam đã ký được thỏa thuận thuế quan với Mỹ từ đầu tháng 7/2025 (trước nhiều nước ASEAN và Châu Á khác), một lợi thế lớn.

Tuy nhiên, Mỹ vẫn sẽ:

* Giữ mức thuế thấp hơn so với TQ (do không phải đối thủ chiến lược, tạo sự cân bằng thương mại hơn)

* Cao hơn với các đồng minh thân cận như Nhật, Hàn, EU (vì VN không thuộc khối an ninh quân sự của Mỹ)

* VN buộc phải cạnh tranh trực tiếp với Mexico cùng các nước Nam Mỹ và Ấn Độ trong chuỗi cung ứng – nơi Mỹ muốn dịch chuyển sản xuất và cung ứng đến gần hơn

Dự đoán: Mỹ sẽ áp mức thuế “thỏa hiệp” với Việt Nam, thấp hơn trung bình khu vực ASEAN (trừ Singapore), nhưng vẫn giữ dư địa gây áp lực nếu VN quá nghiêng TQ.

3. Việt Nam nên đi chiến lược “Cây Tre” ra sao?

Trong thế giới đang tái định hình theo logic “liên minh mở” và “chuỗi cung ứng phân mảnh”, Việt Nam cần một chiến lược 4 trụ vững vàng:

a. Với Mỹ

* Duy trì đối thoại chiến lược cấp cao thường xuyên

* Đưa ra cam kết chuyển đổi xanh, bảo vệ sở hữu trí tuệ

* Tránh gian lận xuất xứ (trung chuyển hàng Trung+)

* Chủ động trong các hiệp định thương mại như IPEF

b. Với Trung Quốc

* Tách biệt rõ kinh tế và an ninh

* Tận dụng thị trường tiêu dùng, du lịch và nguyên vật liệu của Trung+

* Không và không bao giờ rơi vào bẫy “vùng lệ thuộc công nghệ” Trung+

* Giữ kênh ngoại giao mềm dẻo về Biển Đông

c. Với BRICS+ và thế giới đang phát triển

* Tận dụng quan hệ tốt đẹp truyền thống (Nga, Ấn, Nam Phi, Brazil)

* Tham gia các sáng kiến hạ tầng, tài chính mới (BRICS bank, AIIB)

* Tránh rơi vào cuộc chơi chọn phe giữa BRICS và G7

d. Với phần còn lại của thế giới (EU, Nhật, Úc, Hàn…)

* Làm sâu sắc hơn, triển khai hiệu quả các FTA đã ký (EVFTA, CPTPP, UKVFTA)

* Thu hút đầu tư công nghệ cao và năng lượng tái tạo

* Gắn kết qua giáo dục, đào tạo, chuyển giao công nghệ

Tóm lại: Trong một thế giới đang phân cực và tái cấu trúc mạnh mẽ, Việt Nam không nên chọn bên, mà luôn luôn phải chọn lợi ích dài hạn.

Việt Nam cần tư duy chiến lược như một quốc gia bán đảo, biết gió thổi hướng nào, nhưng luôn giữ chắc tay lái đã được định hướng (dĩ bất biến, ứng vạn biến).

Trong cơn sóng lớn toàn cầu hóa đang bị chặn đứng hiện tại và có thể là vài chục năm tới, Việt Nam cần chọn chiến lược đúng đắn và hợp lý cho mình: Không Chọn Bên, Mà Chọn Lợi Ích Lâu Dài Có Lợi Cho Các Bên Tham Gia

Tuấn Mai SG

BDN

Loading

Views: 6

Lộ diện máy bay “Quái vật biển Bột Hải” của TQ

Trung Quốc được cho là đang phát triển máy bay “Quái vật biển Bột Hải” có sự kết hợp các tính năng của máy bay, tàu thủy và tàu đệm khí.

Trang War Zone ngày 6/7 đăng tải hình ảnh được cho là toàn cảnh máy bay hiệu ứng cánh với mặt đất (WIG) của Trung Quốc, hay còn được gọi là “Quái vật biển Bột Hải”.

Máy bay này được phát hiện lần đầu tiên vào tuần trước bởi chuyên gia phân tích chiến tranh tàu ngầm H.I. Sutton cùng bài viết liên quan đăng tải trên Naval News ngày 30/6.

Ban đầu máy bay này lộ diện trong một bức ảnh với phần mũi bị che khuất. Trong bức ảnh đó, máy bay được chụp khi đang đậu trên một bến cảng nằm ở biển Bột Hải, vùng cực Tây Bắc của Hoàng Hải. Các bức ảnh mới cho thấy máy bay có hình dạng đuôi chữ T và hai bộ ổn định thẳng đứng, cùng với sải cánh tương đối ngắn và đuôi lớn.

“Quái vật biển Bột Hải” có sự kết hợp các tính năng của máy bay, tàu thủy và tàu đệm khí. Đây là loại máy bay 4 động cơ được thiết kế để bay ở độ cao cực thấp để tránh radar, lướt trên mặt nước, chủ yếu để vận chuyển quân nhân.

Tuy nhiên, Trung Quốc vẫn chưa chính thức thừa nhận sự tồn tại của phương tiện này, hay tên chính thức và nhà sản xuất của nó vẫn chưa được biết, mặc dù thường được gọi là “Quái vật biển Bột Hải”.

Theo các nhà phân tích, máy bay bí ẩn đang được Trung Quốc thử nghiệm này có kích thước xấp xỉ loại thủy phi cơ mới AG600 của nước này vốn được thiết kế cho nhiệm vụ tiếp tế, tìm kiếm cứu nạn và các hoạt động khác.

Vì là máy bay chứ không phải tàu, nó không dễ bị tổn thương bởi mìn, tàu ngầm hay các mối đe dọa khác thường tồn tại ngay cả ở vùng biển tưởng chừng ít rủi ro.

Tuy nhiên, theo trang tin War Zone, đây không phải là khí tài có thể sống sót lâu dài trong môi trường giao tranh khốc liệt. Máy bay được cho là phù hợp với nhiệm vụ cung cấp hậu cần. Các nhiệm vụ kiểm soát biển và săn tàu ngầm cũng khả thi.

BDN

Loading

Views: 12

Tàu sân bay Mỹ cập cảng Philippines

Tàu sân bay USS George Washington của Mỹ đã cập cảng Manila, Philippines vào ngày 3/7. Hoạt động này diễn ra vài ngày sau khi hai tàu sân bay Trung Quốc kết thúc tập trận ở Thái Bình Dương.

Ngày 3/7, tàu sân bay USS George Washington của Mỹ cùng tàu tuần dương USS Robert Smalls (CG-62) và tàu khu trục USS Shoup (DDG-86) đã ghé thăm cảng Manila của Philippines.

Đại diện phát ngôn của tàu, Trung tá Mark Langford, trong một tuyên bố cho biết, Hải quân Mỹ cùng các đồng minh và đối tác cam kết duy trì một Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương tự do và rộng mở.

Quan chức này nói thêm rằng, “những hoạt động này thể hiện cam kết về sự ổn định trong khu vực, một cam kết mà chúng tôi duy trì trong suốt nhiều năm”, đồng thời nhấn mạnh Philippines là “đồng minh lâu năm và quan trọng”.

Được biết, sự hiện diện của tàu sân bay Mỹ diễn ra vài ngày sau khi Trung Quốc thông báo hai tàu sân bay Sơn Đông và Liêu Ninh kết thúc cuộc tập trận quân sự ở vùng biển Thái Bình Dương.

Trước đó, vào hồi tháng 5, Mỹ cũng đã điều tàu tuần duyên và máy bay tuần tra biển tham gia cuộc tập trận chung ở Biển Đông với lực lượng tuần duyên cùng hải quân và không quân Philippines.

USS George Washington (CVN-73) là một tàu sân bay lớp Nimitz, chạy bằng năng lượng hạt nhân, thuộc biên chế của Hải quân Mỹ.

Tàu có chiều dài 333m, chiều rộng 78m và có tải trọng lên đến 99 tấn. USS George Washington có thể chứa khoảng 6.250 thành viên, 90 máy bay và trực thăng, tăng cường đáng kể khả năng tiến hành các hoạt động trên không, trên biển và triển khai lực lượng của Mỹ.

BDN

Loading

Views: 1

TQ bác bỏ thông tin muốn xây căn cứ quân sự ở Nam Thái Bình Dương

Đại sứ quán Trung Quốc ở Fiji hôm 3.7 bác bỏ thông tin cho rằng Bắc Kinh muốn xây dựng căn cứ quân sự hoặc mở rộng tầm ảnh hưởng ở khu vực các đảo quốc Thái Bình Dương.

Đại sứ quán Trung Quốc ở Fiji khẳng định Bắc Kinh không tìm cách sở hữu căn cứ quân sự ở Nam Thái Bình Dương, thêm rằng các khoản viện trợ cho những quốc đảo ở đây được thực hiện theo tinh thần “không ràng buộc về mặt chính trị”.

“Những tuyên bố cho rằng Trung Quốc đang muốn thiết lập căn cứ quân sự ở Thái Bình Dương là không đúng sự thật”, Reuters hôm nay 4.7 dẫn lời người phát ngôn của Đại sứ quán Trung Quốc.

Trước đó ngày 2.7, Thủ tướng Fiji Sitiveni Rabuka cho hay các quốc đảo Thái Bình Dương đang nỗ lực ứng phó với một Trung Quốc ngày càng gia tăng ảnh hưởng. Nhà lãnh đạo cảnh báo Fiji không hoan nghênh việc Bắc Kinh thiết lập sự hiện diện quân sự ở khu vực.

“Nếu họ muốn đến, ai sẽ hoan nghênh đây? Không phải Fiji”, Thủ tướng Rabuka phát biểu tại Canberra trong chuyến thăm Úc, thêm rằng phía Trung Quốc cũng hiểu rõ quan điểm của Fiji.

Ông Rabuka cho biết Fiji có hợp tác phát triển với Trung Quốc, nhưng bác bỏ khả năng Bắc Kinh thiết lập căn cứ quân sự ở khu vực. Theo ông, trong bất kỳ trường hợp nào, Trung Quốc không cần phải xây căn cứ để thể hiện sức mạnh tại khu vực.

Thủ tướng Fiji dẫn ví dụ Trung Quốc thử nghiệm tên lửa đạn đạo liên lục địa bay qua Fiji hồi tháng 9 năm ngoái. Toàn bộ hành trình từ Trung Quốc đến điểm rơi xuống vùng biển quốc tế ở Thái Bình Dương là 11.000 km.

“Nếu họ có thể nhắm chính xác vào không gian trống, họ hoàn toàn có thể nhắm chính xác vào khu vực có người”, ông Rabuka phát biểu tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia ở Canberra.

Mỹ quan ngại rằng Trung Quốc muốn thiết lập chỗ đứng quân sự tại các đảo quốc Thái Bình Dương sau khi Bắc Kinh muốn tham gia tái phát triển một căn cứ hải quân ở Papua New Guinea và một căn cứ quân sự ở Fiji. Úc đã thắng thầu cả hai dự án này sau đó. Năm 2022, Trung Quốc ký thỏa thuận an ninh với Quần đảo Solomon.

Tính đến thời điểm hiện tại, Trung Quốc đã thiết lập sự hiện diện của cảnh sát tại Quần đảo Solomon, Kiribati và Vanuatu.

BDN

Loading

Views: 10

TQ chế máy bay không người lại nhỏ như con…ruồi

Trung Quốc vừa khiến giới công nghệ quân sự thế giới bất ngờ khi công bố một loại máy bay không người lái siêu nhỏ nặng chỉ 0,3 gram, nhưng sở hữu khả năng trinh sát, tấn công và tác chiến bầy đàn mạnh mẽ.

Chiến trường vi mô – thiết bị cấp độ nano ra đời

Trong một cuộc thử nghiệm mô phỏng thực chiến được thực hiện vào rạng sáng, một nhóm UAV siêu nhỏ mô phỏng hình dạng con muỗi đã vượt qua lớp phòng thủ dày đặc tại một cơ sở hạt nhân. Chúng nhẹ nhàng lướt qua anten radar đang xoay, né tránh tia quét hồng ngoại, rồi đột nhập vào phòng điều khiển trung tâm và truyền hình ảnh trực tiếp về trung tâm chỉ huy cách đó 200 km. Điều đáng nói, hệ thống phòng thủ không hề phát hiện ra bất kỳ điều gì bất thường.

Theo giới thiệu của Đại học Khoa học Quốc phòng Trung Quốc – nơi phát triển thiết bị này – đây là thành tựu công nghệ chưa từng có tiền lệ: một UAV mô phỏng sinh học có trọng lượng chỉ 0,3 gram, dài 2 cm, sải cánh 3 cm, nặng đúng 0,3 gram. Khung xương “muỗi” làm bằng sợi carbon nano, mảnh hơn tóc người 50 lần, khớp hợp kim titan siêu nhỏ, vẫn ổn định dù rung với tần suất cao.

Bảy mô-đun cốt lõi trong một sinh vật “muỗi nhân tạo” này bao gồm: Hệ thống bay mô phỏng sinh học, cánh đập 500 lần/giây; độ ồn < 25 decibel (nhỏ hơn tiếng thì thầm); có thể lơ lửng ổn định trong gió cấp 8; cảm biến lượng tử: Phát hiện chính xác nguồn nhiệt cơ thể người ở khoảng cách 30 cm; Pin siêu nhỏ năng lượng cao: Pin film thể rắn hoạt động liên tục 30 phút, có thể sạc qua laser trong 20 giây để bay tiếp 15 phút…

Tất cả được tích hợp trong không gian chỉ bằng móng tay nhờ công nghệ quang khắc và chiếu chùm điện tử ở độ chính xác 50 nanomet. Hệ thống cơ điện vi mô (MEMS) tích hợp cảm biến, bộ xử lý và module truyền thông thành một khối – như tác phẩm điêu khắc siêu nhỏ.

Khi “muỗi máy” trà trộn vào đàn muỗi thật, mắt thường và radar đều không thể phân biệt – khái niệm “tàng hình” trên chiến trường bị phủ nhận hoàn toàn.

Sức mạnh vi mô

Theo truyền thông Trung Quốc, giá trị quân sự của “muỗi UAV” không chỉ ở kích thước, mà còn ở việc nó mở ra một không gian tác chiến hoàn toàn mới – “chiến trường vi mô” mà các hệ thống phòng thủ truyền thống hoàn toàn bất lực.

Sự tham dự của nó bắt đầu cuộc “cách mạng” về trinh sát: UAV truyền thống bị phát hiện tới 78%, nhưng “muỗi UAV” với khả năng ngụy trang sinh học có thể trà trộn vào muỗi thật để trinh sát. Theo số liệu diễn tập năm 2023 của quân đội nước ngoài, trong môi trường phức tạp, tỷ lệ thành công của UAV cỡ siêu nhỏ lên tới 92%.

Thiết bị này được trang bị cảm biến lượng tử hồng ngoại, có khả năng nhận diện nguồn nhiệt cơ thể người ở khoảng cách 30 cm, kết hợp với các cảm biến siêu nhỏ để thực hiện trinh sát đa mô hình như tạo ảnh nhiệt hồng ngoại, nhận dạng giọng nói theo âm sắc. Nhờ những khả năng này, thiết bị có thể thực hiện nhiệm vụ thâm nhập tại các khu vực nhạy cảm cao như cơ sở hạt nhân, len lỏi qua khe cửa hoặc đường ống để tiếp cận không gian bên trong được bảo vệ nghiêm ngặt.

Sự xuất hiện của chế độ tác chiến theo “bầy đàn” càng làm đảo lộn các quy tắc chiến trường. Nhờ hệ thống AI “bộ não bầy đàn”, 50 chiếc UAV có thể tự động hình thành đội hình chỉ trong 5 giây và xây dựng mô hình 3D có độ chính xác cao cho khu vực có kích thước bằng một sân bóng đá trong vòng 3 phút. Thuật toán trí tuệ tập thể giúp chúng có khả năng ra quyết định phân tán; khi tín hiệu GPS bị gây nhiễu, bầy UAV vẫn có thể định vị thông qua nhận dạng địa hình và định vị lẫn nhau để tiếp tục nhiệm vụ, hiện thực hóa hình thức tác chiến phi tập trung.

Ngoài chức năng trinh sát, dòng UAV này còn được trang bị khả năng tấn công theo mô-đun. Thông qua việc tích hợp các thiết bị nổ cỡ nano hoặc hệ thống phát tán chế phẩm sinh học, nó có thể thực hiện các đòn tấn công chính xác vào thiết bị điện tử trọng yếu và trung tâm chỉ huy. Mô hình tác chiến kết hợp giữa “bầy đàn + siêu nhỏ” này sẽ tạo ra bước nhảy vọt về năng lực cảm nhận tình hình chiến trường và khả năng tấn công chính xác.

Lưỡng dụng quân, dân sự: Sứ mệnh kép của UAV siêu nhỏ

Mặc dù ra đời trong phòng thí nghiệm quân sự, chiếc UAV “muỗi” này đã nhanh chóng vượt ra khỏi ranh giới chiến trường, cho thấy tiềm năng ứng dụng to lớn trong các lĩnh vực dân sự.

Trong các tình huống cứu hộ sau thảm họa, UAV này có thể len vào các khe hẹp trong công trình bị sập hoặc không gian chật hẹp, xác định vị trí chính xác, nhận biết dấu hiệu sự sống của nạn nhân. Trong cuộc diễn tập động đất tại Hồ Nam năm 2025, nguyên mẫu thiết bị đã định vị thành công toàn bộ người bị nạn mô phỏng trong đống đổ nát, nâng hiệu quả tìm kiếm cứu hộ lên gấp 4 lần.

Trong lĩnh vực giám sát nông nghiệp, những “vệ binh siêu nhỏ” này có thể bay sát mặt ruộng, quan sát kỹ tình trạng sinh trưởng của cây trồng và phát hiện sớm sâu bệnh. Nhờ cảm biến quang phổ đa dải, thiết bị có thể phát hiện sự thay đổi nồng độ diệp lục, đưa ra cảnh báo trước khoảng hai tuần khi cây chưa có biểu hiện bệnh rõ rệt bằng mắt thường, mở ra hướng tiếp cận hoàn toàn mới cho nông nghiệp.

Ở các khu vực nguy hiểm, UAV có thể dễ dàng xâm nhập vào đường ống ngầm, hầm tàu điện ngầm – những nơi con người khó tiếp cận – để kiểm tra rò rỉ khí gas, dây điện xuống cấp và các nguy cơ tiềm ẩn khác. Theo kết quả thử nghiệm của Tập đoàn khí đốt Bắc Kinh, hiệu suất kiểm tra bằng UAV siêu nhỏ cao gấp 15 lần so với kiểm tra thủ công, đồng thời loại bỏ hoàn toàn rủi ro cho con người.

Trong lĩnh vực nghiên cứu sinh thái, UAV ngụy trang dưới hình dạng côn trùng có thể hòa vào bầy ong hoặc đàn chim, ghi lại lộ trình di cư và hành vi xã hội của chúng mà không làm xáo trộn môi trường tự nhiên. Viện nghiên cứu sinh thái thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc đang lên kế hoạch sử dụng công nghệ này để theo dõi đường bay di cư của chim di trú và làm sáng tỏ cơ chế lây lan của cúm gia cầm.

BDN

Loading

Views: 17

Từ Thái Bình Dương nhìn về Biển Đông

Tân Hoa xã đưa tin: Hai nhóm tác chiến tàu sân bay – Liêu Ninh và Sơn Đông đã tiến hành huấn luyện xa bờ vào tháng 6/2025, với quy mô lớn, phối hợp liên binh chủng ở vùng biển trải dài từ Hoàng Hải, Hoa Đông đến Thái Bình Dương.

Giới quan sát quốc tế nhận định: động thái trên cho thấy rõ hơn bước ngoặt chiến lược và phản ánh tham vọng nhất quán của Trung Quốc trong việc tái định hình cán cân quyền lực trên biển. Thông cáo chính thức của Bắc Kinh không trực tiếp nhắc đến Biển Đông, nhưng với logic địa chính trị hiện nay, vùng biển này chính là mục tiêu trọng tâm, được “định vị ngầm” trong toàn bộ bố cục chiến lược.

Diễn tập xa bờ không phải để “khoe cơ bắp” với nước ngoài một cách chung chung, mà nhằm gửi thông điệp rõ ràng đến các bên tranh chấp, đặc biệt là các nước ASEAN có tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông: Trung Quốc đã và đang sẵn sàng bảo vệ tuyên bố chủ quyền của mình bằng sức mạnh, kể cả các nhóm tác chiến tàu sân bay thực thụ – biểu tượng tối cao của quyền lực đại dương.

Xét về chiến lược, nếu như cách đây 10 năm, các tàu sân bay của nước này mới chỉ dừng ở mức thử nghiệm và diễn tập biểu dương, thì nay, Liêu Ninh và Sơn Đông đã vận hành trong đội hình tác chiến đa binh chủng, thực hành phối hợp chiến đấu trong môi trường phức hợp với mục tiêu không giấu giếm: mô phỏng các tình huống khống chế và kiểm soát vùng biển, vùng trời – kịch bản phù hợp nhất với các điểm nóng như eo biển Đài Loan hoặc vùng tranh chấp ở Biển Đông.

Về chiến thuật, việc diễn tập xa bờ theo hướng từ Hoa Đông – Thái Bình Dương xuống vùng nam Biển Đông mang ý nghĩa của một mũi giáp công từ vòng ngoài, tạo thế “ép vòng”, chuẩn bị cho khả năng tác chiến trong tình huống xung đột thực tế mà Mỹ từng triển khai trong chiến tranh lạnh. Sao chép mô hình đó, nhưng Trung Quốc làm theo chiều ngược lại: tái định vị Biển Đông thành vùng nội thủ, được bao phủ bởi lớp vỏ hỏa lực từ tàu sân bay, không quân và hệ thống tên lửa phòng thủ biển–trời.

Đáng lo ngại là sự kiện này diễn ra trong bối cảnh Biển Đông đang nổi sóng trở lại. Từ đầu tháng 6/2025, Trung Quốc tăng cường triển khai tàu khảo sát, hải cảnh và tàu dân binh vào vùng đặc quyền kinh tế của Philippines và Việt Nam. Thái độ cứng rắn của Bắc Kinh khiến các cuộc tiếp xúc ngoại giao song phương và trong khuôn khổ ASEAN trở nên bế tắc. Khi đối thoại không tiến triển, thì việc công khai một đợt huấn luyện tàu sân bay quy mô lớn – với ngôn từ mang màu sắc răn đe như “mở rộng phạm vi phòng thủ”, “chiếm ưu thế trên không”, “phản công thực chiến” – chẳng khác nào một lời nhắc rằng Trung Quốc sẵn sàng áp dụng luật của kẻ mạnh nếu đàm phán không đạt được kết quả như mong muốn.

Về tổng thể, đây là một biểu hiện rõ ràng của chiến lược “kết hợp chống tiếp cận với răn đe khu vực” mà Bắc Kinh đang theo đuổi. Không chỉ nhắm đến Mỹ và các cường quốc ngoài khu vực, mà còn hướng tới việc định hình hành vi của các nước nhỏ hơn – những quốc gia thường dựa vào luật pháp quốc tế như UNCLOS hay các cơ chế pháp lý như phán quyết của Tòa Trọng tài 2016. Khi quân đội Trung Quốc tuyên bố có thể duy trì hiện diện xa bờ và tổ chức chiến đấu hiệu quả ở vùng biển xa – họ không chỉ củng cố quyền lực trên thực địa, mà còn tìm cách vô hiệu hóa vai trò ràng buộc của luật pháp quốc tế.

Sự dịch chuyển từ chiến lược “phòng thủ duyên hải” sang “kiểm soát biển sâu” – từ các nhóm tàu hải cảnh đến các cụm tàu sân bay – không chỉ là tiến hóa về quân sự, mà là một thay đổi trong phương thức cưỡng chế chiến lược. Biển Đông, nếu không có phản ứng đủ mạnh từ các nước trong khu vực và cộng đồng quốc tế, rất có thể sẽ bị đẩy từ trạng thái “tranh chấp pháp lý” sang “trạng thái vũ lực mặc định”.

Điều đáng lo ngại là các quốc gia ASEAN hiện nay chưa có một cơ chế phối hợp quân sự hiệu quả để đối phó với sự thay đổi cán cân này. Phần lớn vẫn đang dựa vào hải quân cận duyên, hệ thống phòng thủ ven bờ, và các hiệp định song phương với cường quốc ngoài khu vực. Trong khi đó hải quân Trung Quốc đã vượt khỏi vùng duyên hải, vươn ra đại dương và xây dựng năng lực triển khai xa – điều cho phép họ “đến trước, ở lâu, rút chậm”, và luôn đặt các nước láng giềng vào thế bị động.

Việc Trung Quốc cùng lúc điều động hai nhóm tàu sân bay và diễn tập với nội dung thực chiến là một sự kiện không thể xem nhẹ. Nó phản ánh không chỉ sự trưởng thành về mặt quân sự, mà còn là bước chuyển nguy hiểm trong tư duy chiến lược: coi Biển Đông là vùng ảnh hưởng cứng, không còn là nơi để “đàm phán mềm”. Trong bức tranh đó, Việt Nam và các nước ASEAN cần một cách tiếp cận mới, cứng rắn hơn, thay vì tiếp tục trông chờ vào lời hứa hòa bình từ một đối tác đang dùng tàu sân bay để vẽ lại biên giới chiến lược của khu vực.

BDN

Loading

Views: 6

‘Nhất thể hóa mặt trận’ Biển Đông và biển Hoa Đông để đối phó thách thức

Mỹ cùng một số đồng minh đang hướng đến việc ‘nhất thể’ Biển Đông và biển Hoa Đông thành một ‘chiến trường’ để ứng phó các thách thức.

Reuters dẫn lời ông Gilberto Teodoro, Bộ trưởng Quốc phòng Philippines, ngày 30.6 tiết lộ giới nhà lãnh đạo quân sự các nước đang làm việc với nhau để thực thi khái niệm “một chiến trường” ở cả biển Hoa Đông và Biển Đông.

Đối phó thách thức

Giải thích cho động thái trên, Bộ trưởng Teodoro cho rằng Philippines cũng phải đối mặt với các mối đe dọa trong vùng biển tranh chấp tương tự như của Nhật Bản. “Cách thức đó liên quan sức mạnh tổng hợp trong các hoạt động, sức mạnh tổng hợp trong nhận thức về khu vực, trao đổi thông tin tình báo và củng cố sức mạnh của chúng tôi”, ông nói tại một cuộc họp báo khi công du Lithuania.

Từ tháng 4, tờ Asahi Shimbun đưa tin Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Gen Nakatani đã đề xuất với người đồng cấp Mỹ Pete Hegseth xem biển Hoa Đông, Biển Đông, khu vực xung quanh bán đảo Triều Tiên và các khu vực lân cận là một “chiến trường”, mặt trận chung khi đề cập về khu vực quân sự đang hoạt động. Liên quan vấn đề này, Bộ trưởng Teodoro lại đánh giá việc “nhất thể hóa mặt trận” biển Hoa Đông và Biển Đông là hợp lý và cả hai đều là các khu vực biển không có biên giới trên bộ, nhưng nên loại bán đảo Triều Tiên ra khỏi “chiến trường” nhất thể này.

Trả lời Thanh Niên ngày 1.7, GS Stephen Robert Nagy (Đại học Cơ Đốc giáo quốc tế – Nhật Bản, học giả tại Viện Nghiên cứu các vấn đề quốc tế của Nhật) phân tích: “Lực lượng tàu chiến của hải quân Trung Quốc đang tăng nhanh để tăng cường kiểm soát eo biển Đài Loan, biển Hoa Đông và cả Biển Đông nhằm phục vụ cho mục tiêu của Bắc Kinh. Vì thế, Mỹ và các đồng minh hiểu rằng, một cách tiếp cận toàn diện một “chiến trường” nhất thể đối với các vùng biển trên về mặt an ninh là điều kiện quan trọng để ngăn chặn Bắc Kinh chiếm lĩnh khu vực bằng cách thống trị quân sự các tuyến hàng hải nối liền biển Hoa Đông, eo biển Đài Loan và Biển Đông. Điều này bao gồm khả năng ngăn chặn sức mạnh quân sự cứng rắn của Trung Quốc và các chiến thuật vùng xám/hỗn hợp có thể trực tiếp hoặc gián tiếp kiểm soát khu vực”.

Chiến lược vành đai

GS Nagy phân tích thêm: “Các tuyến hàng hải trong khu vực kết nối mật thiết với nhau và bất kỳ xung đột hoặc bất ổn nào ở Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương (Indo-Pacific) thì đều ảnh hưởng đến phần khác. Hơn nữa, để ngăn chặn quân đội Trung Quốc thống nhất Đài Loan bằng vũ lực, các nguồn lực của Mỹ và đồng minh cần có thể tiếp cận Đài Bắc từ các tuyến hàng hải nối với Philippines, Nhật Bản và thông qua Biển Đông nói chung. Chỉ có một cách tiếp cận toàn diện các vùng biển thành một “chiến trường” nhất thể thì kế hoạch của Mỹ và đồng minh mới hữu hiệu”.

Thực tế thời gian qua, Mỹ cùng các đồng minh đã đẩy mạnh củng cố vành đai quân sự kéo dài từ biển Hoa Đông đến Biển Đông. Trong cuộc tập trận chung từ ngày 21.4 – 9.5, Mỹ và Philippines đã triển khai Hệ thống Tên lửa chống hạm NMESIS và các Hệ thống Pháo phản lực cơ động cao M142 (HIMARS).

Trong đó, với tầm bắn 185 km có độ chính xác cao cùng khả năng bay thấp để né radar, NMESIS được đánh giá có khả năng tác chiến mạnh mẽ trong việc phòng thủ bờ biển và tấn công tàu chiến. Còn HIMARS có thể tác chiến hữu dụng trong nhiều trường hợp, nhất là tấn công chống đổ bộ hay nhằm vào các mục tiêu trên đất liền, điển hình như các công sự, lực lượng đồn trú ở các đảo, bãi đá…

Từ năm 2024, Mỹ cũng đã triển khai hệ thống tên lửa Typhon đến Philippines. Hệ thống này có thể phóng tên lửa chiến lược tầm trung, cũng có thể phóng cả tên lửa hành trình thông minh Tomahawk và tên lửa phòng không SM-6. Trong đó, SM-6 không chỉ có thể đánh chặn chiến đấu cơ, máy bay không người lái mà cả các tên lửa đối hải. Philippines cũng đã đặt mua các hệ thống Typhon của Mỹ.

Với các đặc điểm trên, các hệ thống phóng tên lửa Typhon, HIMARS và NMESIS góp phần khắc chế chiến lược phong tỏa, chống tiếp cận (A2/AD) mà Trung Quốc đang hình thành ở Thái Bình Dương nhằm hạn chế tiềm lực quân sự của Mỹ ở khu vực. Các hệ thống này cũng đã có mặt ở Nhật Bản, Đài Loan. Tất cả góp phần hình thành nên một vành đai ở khu vực để kiềm chế Trung Quốc.

Cùng với Mỹ, Nhật Bản cũng đóng vai trò ngày càng quan trọng hơn khi tăng cường hợp tác với các đồng minh khác của Washington. Tháng 7.2024, Nhật Bản và Philippines ký kết Thỏa thuận Tiếp cận đối ứng (RAA) mang tính bước ngoặt cho phép hai nước triển khai lực lượng quân sự tại lãnh thổ của nhau. Đến tháng 6 vừa qua, Bộ trưởng Quốc phòng hai nước ký thêm thỏa thuận tăng cường tập trận chung song phương.

BDN

Loading

Views: 17

Bộ tứ gặp sóng gió khi các hành động và chính sách của Mỹ thay đổi

Các hành động và chính sách của Tổng thống Mỹ Donald Trump đang khiến quan hệ giữa nước này với các thành viên còn lại trong nhóm Bộ tứ (Mỹ – Nhật Bản – Úc – Ấn Độ) gặp trắc trở.

Dự kiến ngày 1.7, Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio sẽ chủ trì hội nghị ngoại trưởng 4 nước thành viên Bộ tứ. Thế nhưng, hội nghị diễn ra trong bối cảnh Washington đang bất đồng với các thành viên còn lại.

Những cuộc gặp dở dang

Mới đây, Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi xác nhận đã từ chối đề nghị của ông Trump về việc ghé thăm Washington D.C sau khi rời Hội nghị thượng đỉnh G7 diễn ra từ ngày 16-17 ở Canada. Trước đó, 2 nhà lãnh đạo dự kiến gặp nhau bên lề Hội nghị thượng đỉnh G7, nhưng cuộc gặp bị hủy do ông Trump quay về nước sớm hơn dự kiến để ứng phó căng thẳng xung đột giữa Iran và Israel.

Giải thích lý do từ chối lời mời của ông Trump, Thủ tướng Modi cho biết là vì ưu tiên lịch trình dự một sự kiện quan trọng tại Ấn Độ. Mặc dù vậy, giữa hai ông gần đây đã nổi lên sự bất đồng. Cụ thể, Tổng thống Trump cách đây chưa lâu tuyên bố ông đã đích thân làm trung gian cho lệnh ngừng bắn giữa Ấn Độ và Pakistan trong cuộc xung đột tháng 5. Thế nhưng phía New Delhi đã bác bỏ và cho biết trong một cuộc điện đàm, Thủ tướng Modi đã khẳng định với Tổng thống Trump rằng lệnh ngừng bắn đạt được thông qua các cuộc đàm phán giữa quân đội Ấn Độ và Pakistan, chứ không phải sự trung gian của Mỹ.

Không riêng gì Thủ tướng Modi, Thủ tướng Úc Anthony Albanese cũng đã lỡ hẹn với Tổng thống Trump bên lề Hội nghị Thượng đỉnh G7 vừa qua. Điều này đã ảnh hưởng đáng kể đến Thủ tướng Albanese, vì trước đó Mỹ tiết lộ đang xem xét lại thỏa thuận về việc cung cấp công nghệ tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân theo thỏa thuận ba bên AUKUS (Mỹ – Anh – Úc) vốn được thông qua vào năm 2021 khi ông Joe Biden làm Tổng thống Mỹ.

Rủi ro bị ông Trump “hủy kèo” hội đàm trực tiếp được cho là một trong các nguyên nhân khiến cho Thủ tướng Nhật Bản Shigeru Ishiba không tham dự hội nghị thượng đỉnh NATO diễn ra ở Hà Lan từ ngày 24 – 25.6. Nếu cũng bị ông Trump hủy hội đàm vào giờ cuối, hình ảnh của ông Ishiba sẽ bị mất điểm với dư luận trong nước.

Nhiều bất đồng

Thực tế, giữa Mỹ và 3 nước còn lại trong Bộ tứ đang tồn tại nhiều bất đồng. Reuters ngày 26.6 dẫn nguồn tin từ các quan chức Ấn Độ tiết lộ đàm phán thương mại Mỹ – Ấn đã gặp trở ngại vì bất đồng về thuế nhập khẩu đối với linh kiện ô tô, thép và hàng nông nghiệp. Điều này dập tắt hy vọng đạt được thỏa thuận trước thời hạn áp thuế đối ứng vào ngày 9.7.

Tương tự, Mỹ và Nhật cũng đang tồn tại căng thẳng quanh đàm phán thương mại. Ngoại trưởng Nhật Bản Iwaya Takeshi sẽ đến Washington để tham dự cuộc họp của các bộ trưởng ngoại giao Bộ tứ. Nhưng Mỹ và Nhật Bản lại hủy bỏ hội đàm 2+2 dự kiến diễn ra sau đó giữa bộ trưởng quốc phòng và ngoại trưởng hai nước.

Bất hòa giữa Washington và Tokyo bắt nguồn từ những thông điệp bất nhất của chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump. Cuối tháng 5, tờ Nikkei Asia dẫn lời một quan chức Mỹ tiết lộ hai nước đạt được thỏa thuận thương mại – an ninh mà trong đó Nhật Bản phải tăng ngân sách quốc phòng lên mức tương đương 3% GDP như một phần trong thỏa thuận về thuế quan song phương. Đến ngày 30.5, bên lề Đối thoại Shangri-La, đại diện phía Mỹ bất ngờ đưa ra mức chung ngân sách quốc phòng cho các đồng minh châu Á là 3,5% GDP, rồi sau đó người phát ngôn Lầu Năm Góc Sean Parnell lại công bố đồng minh của Mỹ đều phải hướng đến ngân sách quốc phòng tương đương 5% GDP, bao gồm 3,5% GDP cho trang bị khí tài và 1,5% cho cơ sở hạ tầng quân sự. Trong khi đó, tình hình chính trị trong nước Nhật khiến Thủ tướng Ishiba và đảng Dân chủ tự do (LDP) đang cầm quyền đều khó có thể xuống nước thêm với Washington.

Tương tự, việc Mỹ xem xét lại thỏa thuận tàu ngầm với Úc có thể là cách để Washington gây áp lực buộc Canberra phải đóng góp nhiều hơn, thậm chí có thể phải chi trả nhiều hơn. Đây là một phần trong định hướng chiến lược của Tổng thống Trump đối với các đồng minh về việc phải chia sẻ gánh nặng nhiều hơn với Mỹ. Không những vậy, Washington sẵn sàng gắn kết các điều kiện về hợp tác an ninh, quốc phòng khi đàm phán thương mại với các đồng minh.

BDN

Loading

Views: 8

Hệ thống Patriot của Mỹ nhiều chưa từng có để chặn tên lửa Iran

Các kíp vận hành hệ thống phòng không Patriot của Mỹ chỉ có vài giây để khai hỏa khi một loạt tên lửa Iran lao về phía vị trí của họ tại căn cứ không quân Al Udeid ở Qatar.

Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ Dan Caine cho biết chỉ huy Mỹ đã ra lệnh sơ tán căn cứ Al Udeid để chuẩn bị cho nguy cơ Iran đáp trả vụ Washington ra lệnh ném bom các cơ sở hạt nhân Fordo, Natanz và Isfahan ở Iran cuối tuần trước.

Khi đó, Al Udeid, trung tâm chỉ huy cho toàn bộ các chiến dịch của Mỹ tại Trung Đông, chỉ còn 44 binh sĩ được giao nhiệm vụ bảo vệ căn cứ khỏi bị phá hủy. Trong đó, người nhiều tuổi nhất là một đại úy 28 tuổi và người trẻ nhất là một binh nhì 21 tuổi.

Các kíp Patriot đã được đưa từ Hàn Quốc và Nhật Bản tới Qatar để tăng cường phòng thủ.

Khi màn đêm buông xuống, các kíp trực Patriot được chỉ đạo hướng hệ thống tên lửa của họ về phía Iran, chuẩn bị cho các mối đe dọa sắp tới. Việc kiểm soát các hệ thống được chuyển từ nhân sự bên ngoài xe sang những người vận hành bên trong.

Tướng Caine kể lại bầu không khí căng thẳng, lưu ý các kíp trắc thủ chỉ có hai phút để hành động khi phát hiện tên lửa đang bay tới.

Vào khoảng 7h30 tối giờ địa phương, cuộc tấn công của Iran bắt đầu. Khi phát hiện ra tên lửa Iran, nhiều loạt tên lửa Patriot đã được phóng để phòng thủ.

Khi hàng loạt tên lửa của Iran lao về căn cứ, các kíp Patriot đã khai hỏa đánh chặn và không có thương vong nào. Cùng với hệ thống tên lửa MIM-104 Patriot của Mỹ, lực lượng phòng không Qatar cũng tham gia bảo vệ căn cứ này trước loạt tên lửa đạn đạo.

Trong khi số lượng chính xác các tên lửa đánh chặn được phóng ra chưa được tiết lộ, ông Caine cho biết quy mô khai hỏa được xem là kỷ lục đối với hệ thống Patriot.

Ông nhấn mạnh: “Chúng tôi tin rằng đây là trận giao chiến Patriot lớn nhất trong lịch sử quân đội Mỹ”.

BDN

Loading

Views: 22

Mỹ sẽ đối phó với TQ như thế nào?

Lục quân Mỹ đặt mục tiêu đóng vai trò then chốt trong việc răn đe Trung Quốc và ngăn chặn các lực lượng của nước này gây tổn hại trong trường hợp xảy ra xung đột, theo tờ The Japan Times.

Lục quân Mỹ thực hiện mục tiêu nói trên bằng cách tăng cường hỏa lực, công nghệ tiên tiến và thúc đẩy khả năng tương tác với các đồng minh và đối tác ở Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, theo trung tướng Joel Vowell, Phó chỉ huy Lục quân Mỹ Thái Bình Dương (USARPAC).

“Giờ đây, lục quân có thể sử dụng máy bay và tàu chiến ở những nơi mà kẻ thù tiềm tàng không tính đến”, ông Vowell cho hay khi được hỏi về vai trò của Lục quân Mỹ trong một cuộc xung đột tiềm tàng ở khu vực.

Trong gần hai thập niên qua, quân đội Trung Quốc (PLA) đã có kế hoạch, huấn luyện và xây dựng lực lượng mà họ tin là cần thiết để tấn công Đài Loan, theo The Japan Times.

Trong những năm gần đây, Trung Quốc đã tăng ngân sách cho PLA để hiện đại hóa và mở rộng năng lực tấn công mạng, trên không, trên biển và trên bộ. Tất cả những điều này sẽ đóng vai trò quan trọng không chỉ trong việc tấn công Đài Loan mà còn trong nỗ lực ngăn chặn Mỹ và các lực lượng đồng minh, được gọi là chiến lược chống tiếp cận/chống xâm nhập (A2/AD).

Tuy nhiên, ông Vowell cho hay Mỹ đang tìm cách khai thác điểm yếu trong chiến lược A2/AD của Trung Quốc. “Một mạng lưới A2/AD được xây dựng để ngăn chặn và đánh bại tàu, máy bay… nhưng lại không tính đến lực lượng trên bộ phân tán trong khu vực”, ông Vowell nhận định.

Ông Vowell nói thêm rằng đây là loại mối đe dọa mà Lục quân Mỹ, cũng như lực lượng trên bộ của các đối tác và đồng minh, sẽ gây ra cho bất kỳ lực lượng đối đầu nào. “Chúng tôi sẽ có khả năng răn đe khó bị phát hiện, khó bị theo dõi và ngày càng khó bị tiêu diệt hơn”, ông Vowell nói.

Ông Vowell lưu ý rằng điều quan trọng đối với thành công là khả năng triển khai vũ khí tiên tiến trên mọi lĩnh vực theo cách phân tán, dễ ngụy trang và cho phép lực lượng Mỹ di chuyển, để họ không thể bị nhắm mục tiêu tại bất kỳ thời điểm và địa điểm nào. “Việc giành được lợi thế về vị trí là rất quan trọng”, ông lưu ý.

Tướng Vowell nhấn mạnh thêm để đạt được khả năng như trên và duy trì mạng lưới hậu cần mạnh mẽ, các liên minh khu vực của Mỹ sẽ vẫn đóng vai trò quan trọng. Ông cho biết thêm nhiều đợt triển khai thiết bị của Mỹ đã diễn ra theo yêu cầu của các đồng minh và đối tác, theo The Japan Times.

Hiện chưa có thông tin về phản ứng của Trung Quốc đối với phát ngôn trên của ông Vowell.

BDN

Loading

Views: 14

Thái Lan cắt toàn bộ kết nối mạng internet với Campuchia

Thái Lan chỉ thị ngắt toàn bộ kết nối internet với Campuchia trong nỗ lực mà Bangkok mô tả nhằm triệt phá mạng lưới lừa đảo xuyên biên giới.

Cơ quan quản lý viễn thông Thái Lan đã yêu cầu tất cả các nhà mạng trong nước ngừng cung cấp dịch vụ internet băng thông rộng và di động cho Campuchia, đồng thời buộc các đơn vị phải báo cáo định kỳ 15 ngày một lần về tình hình bán thẻ SIM.

Ủy ban Phát thanh và Viễn thông Quốc gia (NBTC) cho biết, các biện pháp này được triển khai như một phần trong chiến dịch của chính phủ nhằm triệt phá các đường dây lừa đảo qua tổng đài và giảm tội phạm mạng.

Phát biểu hôm 26/6, ông Trairat Viriyasirikul, Phó Tổng thư ký NBTC, cho biết trọng tâm của chiến dịch là khu vực biên giới quanh cửa khẩu Khlong Luek thuộc huyện Aranyaprathet, tỉnh Sa Kaeo, đối diện thị trấn casino Poipet của Campuchia.

Theo quy định mới, toàn bộ hoạt động truyền dữ liệu và thoại tại khu vực sát biên giới sẽ bị cắt hoàn toàn trong vòng 15 ngày, còn các khu vực xa hơn sẽ bị giảm hoặc giới hạn dịch vụ.

Tuy nhiên, NBTC khẳng định đang tìm cách để người dân Thái Lan sống gần biên giới vẫn có thể sử dụng điện thoại di động bình thường. Các nhà mạng sẽ triển khai các xe lưu động phát SIM để hỗ trợ người dùng bị ảnh hưởng.

Ông Trairat cho biết trước đó Campuchia đã đơn phương ngắt kết nối internet từ phía Thái Lan, nhưng các công ty tư nhân Thái Lan cung cấp dịch vụ cho thị trường Campuchia vẫn tiếp tục hoạt động như thường lệ.

Hiện có 14 công ty Thái Lan đang cung cấp dịch vụ internet băng thông rộng tại Campuchia.

Sau cuộc họp, NBTC đã chính thức yêu cầu các nhà mạng chấm dứt toàn bộ tín hiệu kết nối sang Campuchia. Nếu muốn tiếp tục cung cấp bất kỳ dịch vụ nào, nhà mạng phải nộp đầy đủ tài liệu chứng minh mục đích sử dụng, loại hình dịch vụ và băng thông dự kiến, đồng thời đánh giá nguy cơ bị lợi dụng bởi các tổ chức lừa đảo.

Đối với các nhà mạng Thái Lan có chi nhánh tại Campuchia, một hệ thống truyền dẫn riêng biệt sẽ được thiết lập để đảm bảo dịch vụ không bị ảnh hưởng bởi việc cắt tín hiệu, ông Trairat nói thêm.

Mọi thẻ SIM được sử dụng tại Campuchia đều phải khai báo danh tính người dùng và mục đích sử dụng. Các nhà mạng buộc phải cập nhật báo cáo bán SIM cho NBTC 2 tuần một lần.

Theo Tướng Thatchai Pitaneelaboot, Chánh thanh tra Cảnh sát Hoàng gia Thái Lan, việc phong tỏa biên giới và cắt liên lạc viễn thông với Campuchia đã khiến số vụ tội phạm mạng sụt giảm rõ rệt.

Trước đó, phát biểu trước báo giới ngày 23/6 sau cuộc họp với các cơ quan an ninh và quan chức chính phủ, Thủ tướng Paetongtarn Shinawatra cho biết Bangkok sẽ hạn chế các hoạt động qua lại biên giới tại 7 tỉnh giáp Campuchia, đồng thời dừng xuất khẩu một số mặt hàng như nhiên liệu, vốn bị lợi dụng để phục vụ các hoạt động tội phạm xuyên biên giới.

Bà cũng tuyên bố Thái Lan sẽ phối hợp với các chính phủ nước ngoài và tổ chức quốc tế để triệt phá các trung tâm tội phạm được ước tính mang lại hơn 16,3 tỷ USD mỗi năm.

BDN

Loading

Views: 12

Đài Loan tập trận lớn

Với kế hoạch huy động tới 22.000 quân dự bị – con số lớn nhất từ trước đến nay, Đài Loan chuẩn bị bước vào cuộc tập trận quân sự thường niên, nhằm nâng cao khả năng phòng thủ trước các mối đe dọa gia tăng từ Trung Quốc.

Theo Hãng tin AFP, ngày 25-6, Cơ quan phòng vệ Đài Loan thông báo cuộc tập trận quân sự thường niên mang tên Hán Quang (Han Kuang), dự kiến diễn ra từ ngày 9 đến 18-7 tới, sẽ huy động lực lượng dự bị lớn nhất từ trước đến nay, nhằm tăng cường khả năng ứng phó trước các hành vi quấy rối “vùng xám” từ Trung Quốc.

Theo người đứng đầu Cơ quan phòng vệ Đài Loan Wellington Koo, khoảng 22.000 quân dự bị sẽ được triệu tập để tham gia đợt huấn luyện này – tăng đáng kể so với con số 14.647 người trong năm 2024.

“Mục tiêu chính của chúng tôi là đánh giá thời gian cần thiết để một lữ đoàn dự bị có thể khôi phục đầy đủ năng lực tác chiến sau khi được điều động” – ông Wellington Koo phát biểu.

Được biết cuộc tập trận Hán Quang là hoạt động quân sự quy mô lớn được tổ chức hằng năm, nhằm kiểm tra khả năng phòng vệ của Đài Loan trong bối cảnh Trung Quốc liên tục gia tăng sức ép quân sự.

Năm nay, nội dung tập trận sẽ được mở rộng cả về quy mô lẫn thời lượng – diễn ra trong 10 ngày 9 đêm, thay vì 5 ngày 4 đêm như năm ngoái.

Điểm mới đáng chú ý trong cuộc tập trận lần này là việc lồng ghép các kịch bản “vùng xám” – thuật ngữ dùng để chỉ các hành động gây sức ép mà không đến mức phát động chiến tranh toàn diện.

Theo ông Wellington Koo, các tình huống mô phỏng sẽ phản ánh nguy cơ leo thang quân sự xuất phát từ “diễn biến khu vực”.

Theo AFP, trong những năm gần đây, Đài Loan nhiều lần cáo buộc Trung Quốc sử dụng chiến thuật “vùng xám” nhằm làm suy yếu hệ thống phòng thủ của hòn đảo, thông qua việc điều động máy bay chiến đấu, tàu hải quân và tàu hải cảnh áp sát đảo với tần suất ngày càng tăng.

Đài Loan cũng cho biết các quân nhân dự bị sẽ trải qua chu trình huấn luyện kéo dài 14 ngày, trong đó 10 ngày được dành riêng để tham gia trực tiếp vào cuộc tập trận.

Trước đó hồi tháng 3, các quan chức Đài Loan từng tiết lộ rằng một phần nội dung tập trận Hán Quang năm nay sẽ mô phỏng các kịch bản Trung Quốc tấn công vào năm 2027, mốc thời gian mà nhiều quan chức quốc phòng Mỹ dự đoán là có khả năng xảy ra xung đột quân sự.

BDN

Loading

Views: 5

Tàu sân bay TQ và Anh triển khai ở Thái Bình Dương

Hải quân Trung Quốc đã hoàn tất việc triển khai nhóm tác chiến tàu sân bay ở biển Philippines, trong khi nhóm tác chiến tàu sân bay đến Singapore theo khuôn khổ Chiến dịch Highmast.

Nhóm tác chiến tàu sân bay (CSG) Liêu Ninh của Hải quân Trung Quốc hôm 20.6 quay trở lại biển Hoa Đông sau khoảng 25 ngày triển khai ở biển Philippines. Một số tàu chiến nổi hoạt động trong nhóm tàu Liêu Ninh cũng đi vào biển Hoa Đông hôm 21.6.

Còn CSG Sơn Đông đã đi vào Biển Đông hôm 23.6, kết thúc đợt triển khai kéo dài 16 ngày tại khu vực biển Philippines, theo USNI News hôm 24.6.

Văn phòng Tham mưu Liên quân Nhật Bản (JSO) đã công bố thông tin về hoạt động của hai nhóm tác chiến tàu sân bay Trung Quốc.

Theo thông báo hôm 20.6, tàu sân bay Liêu Ninh (số hiệu 16) cùng 5 tàu khác, lần lượt là tàu tuần dương Nam Xương (101) và Vô Tích (104), tàu khu trục Kỳ Cáp Nhĩ (121) và Đường Sơn (122), cùng tàu tiếp dầu Hồ Luân Hồ (901), di chuyển theo hướng tây bắc, vượt qua vùng biển giữa đảo Okinawa và đảo Miyako để tiến vào biển Hoa Đông.

Thông báo hôm 23.6 ghi nhận một số tàu hải quân Trung Quốc, bao gồm tàu sân Sơn Đông (17), đã tiến vào biển Đông.

JSO cho hay cả hai nhóm tàu sân bay của Trung Quốc đều bị theo dõi sát sao bởi các tàu khu trục của Nhật Bản, gồm tàu JS Murasame (DD-101) và tàu JS Ikazuchi (DD-107), cùng tàu tiếp dầu JS Towada (AOE-422).

Lực lượng phòng vệ trên không Nhật Bản (JASDF) cũng điều động máy bay chiến đấu ứng phó trước những hoạt động cất cánh từ tàu sân bay Trung Quốc.

2 tàu sân bay Trung Quốc ra Thái Bình Dương, lần đầu tiên vượt chuỗi đảo thứ hai

Trước đó, một tàu khu trục của Lực lượng Phòng vệ Biển Nhật Bản (JMSDF) cũng đã vượt qua eo biển Đài Loan vào ngày 12.6, theo truyền thông Nhật Bản.

Trong những diễn biến khác, tàu tuần tra của Hải quân Hoàng gia Anh HMS Spey (P234) thực hiện chuyến đi ngang eo biển Đài Loan hôm 18.6, trong khi một tàu khu trục của lực lượng phòng vệ trên biển Nhật Bản (JMSDF) đi qua eo biển hôm 16.6, Kyodo News đưa tin.

Trong khi đó, nhóm tác chiến tàu sân bay Anh, dẫn đầu là tàu sân bay HMS Prince of Wales hôm 23.6 đã đến Singapore theo một phần Chiến dịch Highmast kéo dài 8 tháng nhằm củng cố sự hiện diện quân sự và ngoại giao của Anh ở khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương.

Đây là chuyến thăm cảng chính thức đầu tiên của tàu sân bay Anh HMS Prince of Wales tại khu vực.

HMS Prince of Wales là một trong hai tàu sân bay của Hải quân Anh, với lượng giãn nước 65.000 tấn, chiều dài 284 m.

Tàu có thể chở theo tối đa 1.600 thủy thủ và mang theo 36 tiêm kích tàng hình F-35B cũng như 4 trực thăng Merlin.

BDN

Loading

Views: 8

TQ hậu thuẫn Iran trong cuộc chiến chống lại Israel

Phản ứng của Bắc Kinh đanh thép và thẳng thắn hơn trước đây.

Tiêu điểm tuần này: Trung Quốc chọn phe trong xung đột Iran – Israel; Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình công du Kazakhstan; Trung Quốc gia tăng sức ép với Mỹ bằng đòn bẩy đất hiếm.

Trung Quốc ủng hộ Iran, lên án Israel

Trung Quốc đã đưa ra lập trường về cuộc xung đột đang diễn ra giữa Iran và Israel. Vào thứ Bảy, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Vương Nghị nói với người đồng cấp phía Israel trong một cuộc điện đàm rằng các cuộc không kích của Israel nhằm vào Iran là “không thể chấp nhận được” và là một “hành vi vi phạm luật pháp quốc tế”.

Ông Vương Nghị bày tỏ sự ủng hộ đối với người đồng cấp phía Iran trong việc “bảo vệ chủ quyền quốc gia [của Iran], bảo vệ các quyền và lợi ích hợp pháp, cũng như đảm bảo an toàn cho người dân Iran”. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cũng lặp lại những bình luận này trong một tuyên bố vào hôm thứ Ba. Phản ứng của Trung Quốc lần này đanh thép và thẳng thắn hơn so với đợt xung đột giữa Iran và Israel vào mùa thu năm ngoái.

Trung Quốc đã huy động các nguồn lực ngoại giao, bao gồm cả lên án các cuộc không kích mới nhất của Israel thông qua Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) mà Iran là thành viên. Động thái này vấp phải phản ứng gay gắt từ Ấn Độ, một thành viên SCO có quan hệ thương mại quốc phòng chặt chẽ với Israel, vì không được tham vấn trước khi tuyên bố được đưa ra.

Iran đã xích lại gần hơn với Trung Quốc trong những năm gần đây, hai nước thường xuyên hợp tác trong các cuộc tập trận quân sự và đã ký một thỏa thuận hợp tác về kinh tế, quân sự và an ninh vào năm 2021. Hơn 90% lượng dầu xuất khẩu của Iran được bán sang Trung Quốc – thông qua một hệ thống lách luật nhằm tránh các ngân hàng và dịch vụ vận tải phương Tây, đồng thời sử dụng giao dịch bằng đồng nhân dân tệ nhằm tránh kích hoạt các lệnh trừng phạt.

Nếu Israel thành công trong việc làm gián đoạn ngành công nghiệp dầu mỏ của Iran, Trung Quốc có thể sẽ chịu tổn thất. Tuy nhiên, do Iran chỉ là nhà cung cấp dầu lớn thứ sáu của Trung Quốc, nên Bắc Kinh vẫn có thể chịu được cú sốc này.

Bất chấp những tuyên bố đanh thép của mình, Trung Quốc khó có khả năng hỗ trợ thêm cho Iran bất cứ điều gì ngoài hậu thuẫn về mặt ngôn từ. Bắc Kinh không mặn mà với việc bị cuốn sâu hơn vào các vấn đề ở Trung Đông, ngược lại còn hoan nghênh việc Mỹ bị phân tâm. Giới diều hâu ở Washington đã cố gắng miêu tả mối quan hệ Trung Quốc – Iran bền chặt hơn thực chất; nhưng Iran suy cho cùng chỉ nằm bên lề lợi ích cốt lõi của Trung Quốc.

Nếu can thiệp, Trung Quốc có lẽ sẽ gây sức ép buộc Iran không phong toả eo biển Hormuz như Tehran trước đây từng đe dọa. Dù nhà cung cấp dầu chính của Trung Quốc là Nga, nhưng khoảng một nửa lượng dầu nhập khẩu của Trung Quốc lại đến từ các nước vùng Vịnh. Một sự gián đoạn tại khu vực eo biển này, cùng với giá năng lượng tăng vọt sau đó, sẽ gây khó khăn cho nền kinh tế Trung Quốc vốn đang chật vật.

Trung Quốc có thể nuôi hy vọng đóng vai trò hòa giải, dựa trên cơ sở từng là trung gian hòa giải giữa Iran và Ả Rập Xê Út vào năm 2023. Tuy nhiên, thật khó để hình dung Israel sẽ chấp nhận Trung Quốc với tư cách một bên trung gian trung lập. Quan hệ Trung Quốc – Israel trở nên xấu đi trong bối cảnh cuộc chiến giữa Israel và Hamas, do lập trường thiên về Palestine của Trung Quốc, và do cả các đợt bùng nổ chủ nghĩa bài Do Thái trên mạng Trung Quốc. Việc tìm kiếm một thỏa thuận thông qua Trung Quốc cũng có nguy cơ khiến Tổng thống Mỹ quay lưng.

Đối với Trung Quốc, một lợi ích từ xung đột Iran – Israel có thể là việc các thị trường mới cho công nghệ quốc phòng của nước này được mở ra. Trong cuộc đụng độ gần đây với Ấn Độ, Pakistan thể hiện vượt xa mong đợi, và thành công đó phần lớn được cho là nhờ sử dụng các hệ thống của Trung Quốc: tiêm kích J-10C lần đầu tiên được thử nghiệm trên chiến trường trong cuộc xung đột này, cùng với hệ thống phòng không hầu hết do Trung Quốc chế tạo.

Cho tới nay, Israel vẫn áp đảo trước hệ thống phòng không và không quân lạc hậu của Iran, và việc khắc phục điểm yếu này chắc chắn sẽ là ưu tiên hàng đầu trong nghị trình của Tehran một khi tình hình tạm lắng xuống. Trước đây, các khách hàng Trung Đông từng hoài nghi về dòng tiêm kích J-10, nhưng Iran dường như đã quan tâm đến chúng ngay từ trước khi cuộc xung đột hiện tại xảy ra.

Trung Quốc từng là đối tác cung cấp vũ khí quan trọng của Iran, nhưng kể từ 2005, hai nước không còn ký thêm bất kỳ thỏa thuận mới nào. Tình hình nay có thể chuyển biến.

Tin tức được quan tâm

Ông Tập chiêu dụ Trung Á. Ông Tập đang có chuyến thăm Kazakhstan để gặp các lãnh đạo Trung Á, cùng với đó là mục tiêu mở rộng thương mại của Trung Quốc tại một khu vực giàu năng lượng. Kể từ khi nhậm chức, nếu không tính Nga, ông Tập đã đến Kazakhstan nhiều lần hơn bất kỳ nước nào khác. Trong thời gian đó, Trung Quốc đã thay thế Nga trở thành đối tác thương mại hàng đầu của Kazakhstan.

Tuy nhiên, công chúng Kazakhstan lại không mấy thiện cảm với người láng giềng, nhiều người bộc lộ quan điểm rằng giới tinh hoa nước này đang “bán rẻ” đất nước cho Bắc Kinh. Việc Trung Quốc giam giữ người sắc tộc Kazakhstan tại Tân Cương đã gây ra làn sóng phản ứng ở Kazakhstan; tuy nhiên, chính phủ Kazakhstan vẫn mạnh tay trấn áp các nhà hoạt động nhân quyền về Tân Cương nhằm xoa dịu Bắc Kinh.

Siết chặt kiểm soát thể loại truyện tình cảm. Cảnh sát Trung Quốc lại một lần nữa bắt giữ các tác giả viết truyện hư cấu đam mỹ – một thể loại truyện lãng mạn phổ biến trên mạng, xoay quanh các mối quan hệ đồng tính luyến ái giữa các nhân vật nam. Thể loại này có nguồn gốc từ Nhật Bản, phần lớn do nữ viết, nữ đọc. Dưới thời ông Tập, những người kiểm duyệt mạng đã nhiều lần nhắm vào thể loại này.

Tâm lý định kiến xuất phát từ nhiều yếu tố kết hợp lại: chứng ghê sợ đồng tính, tâm lý bài Nhật, và quan điểm ngày càng mang tính gia trưởng đối với quyền tự do tình dục của phụ nữ. Đợt trấn áp mới đây nhất dường như cũng làm lộ ra hiện tượng “đánh bắt xa bờ” (deep-sea fishing) – khi mà cảnh sát cố tình săn lùng các vi phạm ngoài phạm vi thẩm quyền của mình nhằm phạt tiền và trục lợi cá nhân.

Theo ước tính, ít nhất 100 tác giả trên cả nước nhận được giấy triệu tập từ cảnh sát, thường là giấy triệu tập từ cơ quan chức năng tỉnh khác gửi đến, và họ phải đối mặt với nguy cơ bị phạt tiền hoặc phạt tù.

Công nghệ và Kinh doanh

Đòn bẩy đất hiếm. Sau cuộc đàm phán tại London vào tuần trước, Trung Quốc đã đồng ý nối lại việc xuất khẩu đất hiếm sang Mỹ. Tuy nhiên, Bắc Kinh vẫn duy trì hạn chế đối với một số loại đất hiếm – đặc biệt là những loại đất hiếm được quân đội Mỹ sử dụng.

Như Scott Kennedy viết trên tạp chí Foreign Policy, Trung Quốc đã thể hiện rõ ảnh hưởng của họ trong lĩnh vực này. Vị thế gần như độc quyền sản xuất đất hiếm cho phép họ có khả năng làm tê liệt các lĩnh vực then chốt trong ngành sản xuất của Mỹ. Trước đây, Trung Quốc thường tránh sử dụng triệt để quyền năng này, phần lớn vì lo ngại làm vậy sẽ thúc đẩy Washington đưa hoạt động tinh luyện đất hiếm trở lại trong nước.

Tuy nhiên, đợt tạm ngưng lần này cho thấy Trung Quốc sẵn sàng cắt nguồn cung đất hiếm. Giới chức Mỹ đã cân nhắc áp đặt thêm các hạn chế mới đối với xuất khẩu công nghệ trọng yếu trước thềm cuộc họp ở London, nhưng rõ ràng trong cuộc chơi “so gan” lần này, Trung Quốc đã thắng.

Trong những ngày gần đây, Tổng thống Mỹ Donald Trump dùng giọng điệu hòa hoãn hơn, đồng thời rút lại lời đe dọa về việc hủy thị thực của sinh viên Trung Quốc và bày tỏ mong muốn mời Trung Quốc – cùng “người bạn” Nga – tham gia nhóm G7.

Tổ chức lao động tại Hồng Kông giải thể. Bản tin Lao động Trung Quốc (China Labor Bulletin) – một tổ chức có trụ sở tại Hồng Kông, chuyên đưa tin về các cuộc biểu tình, tranh chấp tiền lương và đình công ở Trung Quốc đại lục – đã đóng cửa sau 31 năm hoạt động, với lý do gặp khó khăn tài chính. Có khả năng việc Mỹ cắt giảm viện trợ nước ngoài dưới thời Tổng thống Trump đã ảnh hưởng đến tổ chức này.

Tuy nhiên, sự giải thể đột ngột của Bản tin Lao động Trung Quốc, cùng với sự biến mất của trang web tổ chức này cho thấy, có khả năng họ đã trở thành mục tiêu của chính quyền Hồng Kông. Một đạo luật an ninh quốc gia hà khắc được ban hành vào năm 2020 đã gần như xóa bỏ quyền tự do ngôn luận ở Hồng Kông, dù một số tổ chức vẫn cố gắng cầm cự để tồn tại.

Bản tin Lao động Trung Quốc được thành lập bởi Hàn Đông Phương, một nhân vật bất đồng chính kiến trong sự kiện Thiên An Môn và sống lưu vong khỏi Trung Quốc đại lục, một người xuất thân từ lực lượng công nhân – một bộ phận thường bị lãng quên nhưng đóng vai trò vô cùng quan trọng trong phong trào dân chủ năm 1989. Tại Trung Quốc, công đoàn bị coi là bất hợp pháp nếu nằm ngoài phạm vi của công đoàn chính thức – một tổ chức hữu danh vô thực, trong khi tình trạng điều kiện làm việc tồi tệ và quỵt lương vẫn khá phổ biến.

Các hiệp hội phi chính thức và hoạt động vận động xã hội đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ quyền lợi lao động của dân nhập cư. Tuy nhiên, cũng giống như xã hội dân sự, những tổ chức này đã bị nhắm đến dưới thời ông Tập.

BDN

Loading

Views: 12

Nếu eo biển Hormuz – Yết hầu năng lượng toàn cầu bị đóng cửa?

Khả năng Iran phong tỏa eo biển Hormuz lại được đưa ra như “con bài chiến lược”, đe dọa đẩy giá dầu tăng vọt và kích hoạt khủng hoảng toàn diện về năng lượng, vận tải và an ninh, nguy cơ đối đầu quân sự không thể loại trừ.

Eo biển Hormuz: Yết hầu của năng lượng toàn cầu

Trong những ngày gần đây, căng thẳng giữa Iran và các nước phương Tây, đặc biệt là Mỹ và Israel, một lần nữa làm dấy lên lo ngại về một kịch bản quen thuộc nhưng đầy rủi ro: Iran đóng cửa eo biển Hormuz, tuyến hàng hải huyết mạch nối vịnh Ba Tư với thế giới. Mỗi khi khủng hoảng chính trị leo thang tại Trung Đông, khả năng phong tỏa eo biển Hormuz lại được Iran đưa ra như một “con bài chiến lược”, khiến cả thị trường dầu mỏ toàn cầu và giới hoạch định chính sách phải lo lắng.

Nhưng nếu điều đó thực sự xảy ra, dù chỉ trong vài ngày, thì hệ quả sẽ không chỉ là giá dầu tăng vọt, mà có thể kích hoạt một cuộc khủng hoảng toàn diện về năng lượng, vận tải, lạm phát và an ninh toàn cầu. Mỹ gần như chắc chắn sẽ không đứng ngoài cuộc. Và như lịch sử đã chứng minh, bất kỳ mưu toan nào nhằm kiểm soát tuyến vận tải huyết mạch này đều có thể dẫn đến đối đầu quân sự quy mô lớn.

Eo biển Hormuz chỉ rộng khoảng 40 km tại điểm hẹp nhất, nhưng lại có tầm quan trọng chiến lược hàng đầu thế giới. Theo Cơ quan Thông tin Năng lượng Mỹ (EIA), mỗi ngày có khoảng 17–20 triệu thùng dầu thô, tương đương 20–30% tổng sản lượng dầu giao dịch trên thế giới, đi qua tuyến này. Ngoài dầu, đây còn là con đường xuất khẩu chủ yếu của khí đốt hóa lỏng (LNG) từ Qatar, quốc gia xuất khẩu LNG lớn nhất toàn cầu.

Các nền kinh tế như Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, vốn phụ thuộc phần lớn vào dầu mỏ vùng Vịnh, sẽ chịu tác động tức thì nếu tuyến đường này bị tê liệt. Với một thế giới chưa thể rũ bỏ hoàn toàn sự lệ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch, việc Hormuz bị phong tỏa có thể làm gián đoạn chuỗi cung ứng toàn cầu, đẩy giá dầu lên mức không tưởng và châm ngòi cho khủng hoảng tài chính lan rộng.

Trong gần hai thập kỷ qua, Iran nhiều lần tuyên bố có thể “đóng cửa Hormuz” như một biện pháp trả đũa lệnh cấm vận hoặc hành động quân sự từ phương Tây. Tuy nhiên, đến nay điều đó vẫn chưa xảy ra, không phải vì Iran thiếu khả năng, mà bởi vì đó là một ván cược cực kỳ nguy hiểm, ngay cả với chính Tehran.

Iran có thể triển khai thủy lôi, tên lửa chống hạm, tàu tấn công nhanh hoặc máy bay không người lái để uy hiếp eo biển. Nhưng nên nhớ, chính dầu mỏ là nguồn thu ngoại tệ quan trọng hàng đầu của Iran, và tuyến xuất khẩu dầu của họ cũng đi qua chính eo biển này. Đóng cửa Hormuz chẳng khác nào tự cắt đứt huyết mạch kinh tế của mình, trong khi phải đối đầu với cường quốc quân sự hàng đầu thế giới là Mỹ.

Vì thế, trong các tính toán của giới lãnh đạo Iran, Hormuz là một công cụ răn đe, hơn là vũ khí thực thi. Nhưng nếu căng thẳng với Israel và Mỹ tiếp tục leo thang, hoặc nếu có hành động quân sự bất ngờ làm tổn thất lớn đến thể diện và sức mạnh quân sự Iran, thì khả năng Tehran tạm thời phong tỏa eo biển Hormuz không thể bị loại trừ.

Với Mỹ, việc giữ cho eo biển Hormuz luôn mở là một nguyên tắc chiến lược không thể nhân nhượng. Đây không chỉ là chuyện dầu mỏ hay lợi ích kinh tế, mà còn là biểu tượng cho quyền lực hàng hải và vị thế siêu cường toàn cầu. Từ thời Tổng thống Ronald Reagan đến nay, Mỹ luôn tuyên bố rằng bất kỳ nỗ lực nào nhằm cản trở tự do hàng hải tại Hormuz đều sẽ đối mặt với hành động quân sự trực tiếp.

Hiện nay, Hạm đội 5 của Hải quân Mỹ đang đóng tại Bahrain, với hàng không mẫu hạm, tàu khu trục tên lửa dẫn đường và tàu ngầm hạt nhân thường xuyên tuần tra khu vực vịnh Ba Tư. Một chiến dịch “bảo vệ tuyến hàng hải tự do” (freedom of navigation operation- FONOP) hoàn toàn có thể được triển khai trong vòng vài giờ nếu Iran manh động.

Ngoài ra, Mỹ có thể hành động thông qua các liên minh như NATO, hoặc thiết lập liên quân hải quân với các đối tác châu Á (Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, Australia), những nước có quyền lợi trực tiếp trong việc duy trì an toàn hàng hải.

Không dừng lại ở đó, Mỹ còn có thể phát động tấn công mạng nhằm tê liệt hệ thống chỉ huy quân sự của Iran, mở rộng cấm vận kinh tế hoặc tiến hành các chiến dịch đặc nhiệm chống lại cơ sở hạ tầng quân sự ven biển.

Biến động giá dầu và hệ quả kinh tế toàn cầu

Theo một số chuyên gia trong lĩnh vực dầu khí, nếu eo biển Hormuz, tuyến vận chuyển dầu mỏ quan trọng bậc nhất thế giới, bị đóng cửa thật, dù chỉ trong thời gian ngắn, thị trường năng lượng toàn cầu sẽ lập tức rơi vào trạng thái khủng hoảng. Đây là nút cổ chai chiến lược, nơi trung bình mỗi ngày có khoảng 20% lượng dầu thô thế giới, tương đương 17–18 triệu thùng, được vận chuyển qua. Một sự gián đoạn tại khu vực này sẽ không chỉ làm gián đoạn nguồn cung, mà còn thổi bùng tâm lý hoảng loạn trên thị trường tài chính quốc tế.

Trong lịch sử, các sự kiện địa chính trị tại vùng Vịnh luôn tạo ra những cú sốc lớn về giá dầu. Đơn cử như vào tháng 6/2019, chỉ một vụ tấn công nhằm vào hai tàu dầu ở vịnh Oman đã khiến giá dầu Brent bật tăng 14% chỉ trong vài giờ đồng hồ. Nếu lần này xảy ra một phong tỏa toàn diện tại Hormuz, mức độ phản ứng sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều. Các chuyên gia năng lượng cảnh báo, trong kịch bản xấu, giá dầu có thể vượt mốc 150 USD/thùng, thậm chí chạm ngưỡng 200 USD nếu xung đột kéo dài và không có kênh vận chuyển thay thế hiệu quả.

Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) từng đưa ra ước tính: Nếu giá dầu tăng gấp đôi, tức tăng 100%, GDP toàn cầu có thể giảm 1,5 đến 2%, còn lạm phát sẽ tăng thêm từ 3 đến 4 điểm phần trăm. Những con số này phản ánh mức độ dễ tổn thương của nền kinh tế thế giới trước các cú sốc năng lượng. Không chỉ những nước phụ thuộc vào nhập khẩu dầu như châu Âu, Nhật Bản, Hàn Quốc bị ảnh hưởng, mà cả các nền kinh tế lớn như Mỹ, dù đã trở thành nước xuất khẩu ròng dầu, cũng sẽ chịu tác động mạnh do giá xăng, chi phí logistic và lạm phát gia tăng.

Tác động đầu tiên và rõ rệt nhất sẽ là áp lực lạm phát. Giá năng lượng tăng sẽ kéo theo chi phí vận chuyển, sản xuất và giá cả hàng hóa tiêu dùng leo thang. Đặc biệt, các nền kinh tế đang phát triển, vốn có dư địa chính sách tiền tệ hạn chế và mức dự trữ ngoại tệ mỏng, sẽ bị tổn thương nặng nề. Hàng triệu hộ gia đình tại châu Á, châu Phi, Mỹ Latin có thể rơi vào cảnh chi tiêu thắt lưng buộc bụng khi giá xăng, điện và thực phẩm tăng chóng mặt.

Để kiềm chế lạm phát, các ngân hàng trung ương các nước nhiều khả năng sẽ buộc phải tăng lãi suất, dù điều này đồng nghĩa với việc làm chậm đà phục hồi kinh tế sau đại dịch và khủng hoảng chuỗi cung ứng. Lãi suất tăng kéo theo chi phí vay mượn cao hơn, làm giảm đầu tư tư nhân, tiêu dùng cá nhân và khiến rủi ro suy thoái kinh tế quay trở lại, đặc biệt tại các nước có nợ công cao.

Ngoài ra, sự gián đoạn tại Hormuz còn gây tê liệt chuỗi cung ứng toàn cầu. Các mặt hàng sử dụng nguyên liệu hóa dầu: từ phân bón, nhựa đến linh kiện điện tử, sẽ gặp khó khăn trong sản xuất và vận chuyển. Ngành vận tải hàng hải và hàng không, vốn phụ thuộc vào nhiên liệu, cũng sẽ chịu ảnh hưởng tiêu cực. Các doanh nghiệp sản xuất lớn tại Trung Quốc, Hàn Quốc, Đức… có thể phải điều chỉnh kế hoạch hoặc cắt giảm công suất nếu giá dầu neo cao trong thời gian dài.

Ngoài tác động thực, sự bất ổn tại Hormuz sẽ khuếch đại tâm lý bi quan trên thị trường tài chính. Các nhà đầu tư có xu hướng rút vốn khỏi các thị trường mới nổi, đổ tiền vào các tài sản trú ẩn như vàng, USD, trái phiếu Mỹ – làm gia tăng áp lực tỷ giá, lãi suất và rủi ro khủng hoảng tài chính tại các nước thu nhập thấp.

Cú sốc dầu mỏ còn đặt ra thách thức lớn với tiến trình chuyển đổi năng lượng. Trong khi giá dầu cao có thể thúc đẩy đầu tư vào năng lượng tái tạo, thì trong ngắn hạn, nhiều nước sẽ quay lại sử dụng than hoặc nhiên liệu hóa thạch rẻ hơn để đối phó khủng hoảng năng lượng, làm chậm các mục tiêu giảm phát thải toàn cầu.

Nếu không đi qua Hormuz, dầu sẽ vận chuyển bằng cách nào?

Như đã nói, Eo biển Hormuz là tuyến hàng hải chiến lược bậc nhất thế giới, nơi trung bình mỗi ngày có khoảng 17–18 triệu thùng dầu thô được vận chuyển, chiếm gần 20% tổng tiêu thụ toàn cầu. Nếu tuyến đường huyết mạch này bị phong tỏa, dù chỉ tạm thời, ngành năng lượng thế giới sẽ buộc phải tìm kiếm các phương án thay thế. Tuy nhiên, những lựa chọn này đều tồn tại những giới hạn nghiêm trọng về công suất và chi phí.

Phương án khả thi nhất hiện nay là sử dụng hệ thống đường ống sẵn có để né Hormuz. Trong đó, đường ống East-West Pipeline (còn gọi là Petroline) của Saudi Arabia được xem là lựa chọn lớn nhất. Tuyến này dẫn dầu từ các mỏ phía Đông tới cảng Yanbu bên bờ Biển Đỏ, với công suất tối đa khoảng 5 triệu thùng/ngày. Tuy nhiên, trên thực tế, công suất vận hành thường thấp hơn do bảo trì hoặc nhu cầu nội địa.

Tiếp đến là đường ống Fujairah của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE), cho phép vận chuyển dầu từ mỏ Habshan ở nội địa ra cảng Fujairah, nằm ngoài eo biển Hormuz, với công suất vào khoảng 1,5 triệu thùng/ngày. Trong khi đó, tuyến đường ống Kirkuk- Ceyhan, nối từ miền Bắc Iraq đến cảng Ceyhan của Thổ Nhĩ Kỳ, có công suất lý thuyết khoảng 1 triệu thùng/ngày, nhưng thường xuyên gián đoạn vì lý do kỹ thuật và an ninh.

Tổng cộng, ba tuyến đường ống lớn này chỉ có khả năng vận chuyển được khoảng 7,5 triệu thùng/ngày, tương đương 35–40% lượng dầu đi qua Hormuz, trong điều kiện hoạt động tối đa. Như vậy, phần lớn lượng dầu còn lại sẽ không có tuyến thay thế hiệu quả nếu eo biển Hormuz bị đóng cửa.

Một lựa chọn khác, dù phi thực tế trong dài hạn, là vận chuyển dầu vòng qua mũi Hảo Vọng (Nam Phi) để tránh khu vực Trung Đông hoàn toàn. Tuy nhiên, phương án này làm tăng gấp 2–3 lần chi phí vận chuyển do quãng đường xa hơn và thời gian giao hàng kéo dài thêm 2–3 tuần, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chuỗi cung ứng. Ngoài ra, chi phí bảo hiểm cho tàu chở dầu, đặc biệt là phí rủi ro chiến tranh (war risk premium), sẽ tăng vọt trong bối cảnh căng thẳng leo thang, khiến giá dầu tăng cao hơn nữa.

Tóm lại, nếu Hormuz bị phong tỏa, thế giới không có lựa chọn dễ dàng nào để thay thế. Các đường ống hiện có chỉ bù đắp được một phần nhỏ, trong khi các tuyến vận chuyển đường biển thay thế lại tốn kém và chậm trễ. Điều này giải thích vì sao Hormuz được coi là “yết hầu” của thị trường dầu mỏ toàn cầu, nơi mọi biến động đều có thể gây chấn động tới giá cả và an ninh năng lượng toàn cầu.

Việt Nam cần làm gì nếu eo biển Hormuz bị phong tỏa?

Dù cách xa Trung Đông, Việt Nam sẽ chịu ảnh hưởng sâu sắc nếu eo biển Hormuz, nơi trung chuyển gần 20% dầu thô toàn cầu, bị phong tỏa. Nguyên nhân là phần lớn dầu thô cho Nhà máy lọc dầu Nghi Sơn, nguồn cung hơn 30% nhu cầu nội địa, đến từ Kuwait, và hơn 30% xăng dầu thành phẩm Việt Nam cũng được nhập từ Hàn Quốc, Singapore, Trung Đông, qua tuyến hàng hải này.

Khi nguồn cung dầu thô bị gián đoạn, chi phí nhập khẩu sẽ tăng mạnh, đẩy giá xăng dầu trong nước lên cao, ảnh hưởng đến sinh hoạt, vận tải, sản xuất. Vì xăng dầu là đầu vào quan trọng của hầu hết các ngành kinh tế, cú sốc giá này sẽ lan sang giá hàng hóa, thực phẩm, vật liệu xây dựng, dẫn đến lạm phát chi phí đẩy. Người tiêu dùng bị ảnh hưởng, doanh nghiệp bị co hẹp biên lợi nhuận, tăng trưởng kinh tế bị kéo lùi.

Ngoài ra, nhập siêu năng lượng tăng sẽ gây sức ép lên cán cân thương mại và tỷ giá. Ngân hàng Nhà nước sẽ đứng trước bài toán khó: nếu giữ ổn định tỷ giá để kiểm soát lạm phát, khả năng hỗ trợ tăng trưởng tín dụng và xuất khẩu sẽ suy giảm.

Nhiều nguyên liệu đầu vào quan trọng như hóa chất, phân bón, nhựa, phụ gia sản xuất… được nhập khẩu từ châu Á – Trung Đông hoặc quá cảnh qua tuyến vận tải liên quan Hormuz. Nếu vận chuyển bị trì hoãn và chi phí logistics tăng, các ngành xuất khẩu chủ lực như dệt may, điện tử, thủy sản, vốn có biên lợi nhuận thấp, sẽ chịu ảnh hưởng nghiêm trọng.

Như vậy, nếu những vấn đề như trên xảy ra thì giải pháp ứng phó và giảm thiểu rủi ro của Việt Nam sẽ là gì?

-Trước hết, Việt Nam đa dạng hóa nguồn cung năng lượng: Việt Nam cần tìm kiếm đối tác cung cấp dầu thô, xăng dầu và LNG từ các khu vực không phụ thuộc eo Hormuz như châu Phi, Nga, Mỹ Latinh, Australia, Indonesia, Malaysia. Đồng thời, phát triển thêm tuyến vận tải thay thế và tăng đầu tư hạ tầng nhập khẩu.

-Hai là, tăng dự trữ chiến lược: Mức dự trữ hiện chỉ đủ cho 20–30 ngày tiêu dùng, thấp hơn mặt bằng ASEAN. Cần nâng lên 60–90 ngày, thúc đẩy xây dựng hệ thống kho dầu chiến lược, đồng thời khuyến khích doanh nghiệp dự trữ thương mại cao hơn mức tối thiểu. Ban hành luật an ninh năng lượng sẽ giúp điều phối hiệu quả hơn trong khủng hoảng.

-Ba là, thúc đẩy chuyển đổi năng lượng và tiết kiệm nhiên liệu: Việt Nam cần đẩy mạnh năng lượng tái tạo, điện khí hóa giao thông, phát triển xe điện, điện mặt trời áp mái. Song song, chính sách thuế và trợ giá cần định hướng tiêu dùng tiết kiệm, giảm phụ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch.

-Bốn là, tăng cường điều hành vĩ mô linh hoạt: Nhà nước cần sử dụng linh hoạt Quỹ bình ổn giá xăng dầu, công cụ thuế và chính sách tiền tệ – tỷ giá – tín dụng để duy trì ổn định kinh tế vĩ mô, không để cú sốc giá dầu lan rộng thành khủng hoảng.

-Năm là, đẩy mạnh hợp tác khu vực: Việt Nam nên chủ động đề xuất cơ chế chia sẻ dự trữ và hỗ trợ khẩn cấp trong ASEAN, đồng thời hợp tác với Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ để thiết lập hành lang năng lượng an toàn tại châu Á – Thái Bình Dương.

Như vậy, có thể nói Hormuz, eo biển nhỏ hẹp giữa biển Ả Rập, lại giữ trong tay sinh mệnh của nền kinh tế thế giới hiện đại. Nếu nó bị phong tỏa, thế giới không chỉ đối mặt với một cuộc khủng hoảng dầu mỏ, mà còn là một phép thử với trật tự hàng hải quốc tế, năng lực ứng phó chính sách và sự đoàn kết của các quốc gia.

Hormuz là lời nhắc nhở rằng an ninh năng lượng không phải câu chuyện của riêng ai, và mọi quốc gia, dù nhỏ hay lớn, đều cần tầm nhìn chiến lược, chuẩn bị dài hạn và hành động kịp thời.

BDN

Loading

Views: 10

TQ bước vào cuộc đua drone siêu nhỏ

Trung Quốc giới thiệu drone sinh học siêu nhỏ kích thước chỉ bằng con muỗi, phục vụ trinh sát chiến trường.

Một phòng thí nghiệm robot tại Đại học Công nghệ Quốc phòng (NUDT) ở tỉnh Hồ Nam, miền Trung Trung Quốc, đã phát triển thành công một loại drone có kích thước tương đương con muỗi, được thiết kế cho các hoạt động quân sự bí mật.

Các nhà nghiên cứu tại NUDT đã giới thiệu những thành tựu của họ trong lĩnh vực robot – từ những cỗ máy hình người đến các loại drone tí hon gần như vô hình – trong một phóng sự được phát sóng trên kênh CCTV 7, kênh quân sự của Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc.

“Đây là một loại robot có hình dáng giống con muỗi. Những robot bionic tí hon như thế này đặc biệt phù hợp cho nhiệm vụ trinh sát thông tin và các sứ mệnh đặc biệt trên chiến trường”, sinh viên Liang Hexiang của NUDT phát biểu trong khi cầm chiếc drone nhỏ xíu giữa hai ngón tay.

Trong video mô tả thiết bị bay không người lái này, hai cánh nhỏ với hình dáng như lá cây được gắn ở hai bên thân drone hình que, cùng với ba “chiếc chân” mảnh như sợi tóc.

Bản chuyên về những bước tiến trong lĩnh vực kỹ thuật robot này cũng cho thấy một nguyên mẫu drone khác có thể điều khiển bằng điện thoại thông minh, được trang bị bốn cánh – mỗi bên hai cánh hoạt động theo chiều ngang.

Kích thước cực nhỏ của loại drone mới này khiến việc chế tạo trở nên vô cùng thách thức: các cảm biến, thiết bị năng lượng, mạch điều khiển và các thành phần khác phải được tích hợp trong không gian vô cùng hạn chế. Điều đó đòi hỏi sự phối hợp liên ngành giữa kỹ thuật vi mô, khoa học vật liệu và công nghệ bionics (sinh học ứng dụng trong cơ khí).

Trên thế giới, thiết bị UAV siêu nhỏ Black Hornet – một drone dạng trực thăng có kích thước vừa lòng bàn tay do Na Uy phát triển – hiện đang được sử dụng rộng rãi trong quân đội nhiều quốc gia.

Phiên bản mới nhất, Black Hornet 4, do hãng Teledyne FLIR Defence sản xuất, đã giành giải thưởng Blue UAS Refresh của Bộ Quốc phòng Mỹ năm nay, vinh danh các hệ thống bay không người lái tiên tiến. Mẫu mới có cải tiến về thời lượng pin, khả năng chịu thời tiết và gió, cũng như phạm vi truyền thông – những thách thức thường gặp khi phát triển drone siêu nhỏ.

Những drone cỡ nhỏ như vậy thường được binh sĩ sử dụng để trinh sát khu vực xung quanh một cách an toàn. Với camera và cảm biến tích hợp, Black Hornet có thể truyền hình ảnh và dữ liệu về thiết bị điều khiển cầm tay.

Năm 2019, các nhà khoa học tại Đại học Harvard công bố kết quả nghiên cứu mới về dự án “RoboBee”, một drone có hình dáng tương tự mẫu của NUDT. Theo trang web của Viện Wyss thuộc Harvard, một số mẫu RoboBee có thể “chuyển từ bơi dưới nước sang bay trên không” hoặc “bám dính lên các bề mặt bằng tĩnh điện”. Mục tiêu của dự án là phát triển một thiết bị UAV tự động có thể phục vụ nhiều mục đích, từ giám sát đến nông nghiệp và theo dõi môi trường.

Năm 2021, Không quân Mỹ xác nhận đang nghiên cứu phát triển drone siêu nhỏ riêng, tuy nhiên từ đó đến nay chưa có thêm thông tin chính thức nào về việc hoàn thiện hay triển khai thực tế.

Lĩnh vực robot siêu nhỏ (microbotics) không chỉ ứng dụng trong quân sự. Các nhà nghiên cứu y học cũng đang tập trung phát triển robot vi mô và nano để phục vụ điều trị, phẫu thuật, chẩn đoán và chụp ảnh y khoa.

BDN

Loading

Views: 17

Mỹ chuẩn bị đưa tàu sân bay thứ tư đến Trung Đông

Mỹ đang chuẩn bị đợt tăng cường quân sự chưa từng có cho các lực lượng của mình ở Trung Đông, bằng việc triển khai tàu sân bay thứ tư đến khu vực này.

Avia.pro dẫn nguồn tin từ Lầu Năm Góc hôm 20/6 tiết lộ, Mỹ có kế hoạch điều động tàu sân bay thứ tư, USS George Washington (CVN-73), hiện đang ở khu vực Thái Bình Dương, ngoài khơi bờ biển Nhật Bản, đến Trung Đông. Ngoài ra, 8 trong số 12 máy bay chiến đấu F-22A Raptor thế hệ thứ năm đã được triển khai đến Trung Đông, nhấn mạnh sự nghiêm túc của Washington trong bối cảnh căng thẳng khu vực gia tăng.

Theo nguồn tin, USS George Washington, được trang bị hàng chục máy bay chiến đấu và hệ thống điều khiển tiên tiến, có thể được triển khai đến Vịnh Ba Tư hoặc phía đông Địa Trung Hải trong những tuần tới. Động thái này sẽ là lần đầu tiên trong lịch sử hiện đại, Mỹ triển khai đồng thời bốn tàu sân bay ở một khu vực.

Defense One cho biết, quyết định này liên quan đến việc ứng phó với sự leo thang của các cuộc xung đột ở Trung Đông, bao gồm cuộc đụng độ đang diễn ra ở Dải Gaza cũng như các cuộc tấn công tiềm tàng vào cơ sở quân sự của Mỹ ở Iraq và Syria. Tàu sân bay, có khả năng chở tới 90 máy bay và trực thăng, sẽ tăng cường đáng kể khả năng tiến hành các hoạt động trên không, trên biển và triển khai lực lượng của Mỹ.

Trong khi đó, 8 chiếc F-22A Raptor tại Alaska đã được chuyển đến một trong các căn cứ của Mỹ ở Trung Đông, có khả năng ở Qatar hoặc Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất.

Theo tạp chí Air & Space Forces, các máy bay chiến đấu này được thiết kế để tăng cường khả năng phòng không và thực hiện các nhiệm vụ trinh sát trong các môi trường hoạt động phức tạp. F-22 có khả năng tấn công mục tiêu chính xác, khiến chúng trở thành yếu tố chính trong việc ngăn chặn các mối đe dọa tiềm tàng.

Nếu thông tin trên được xác nhận, đây sẽ là đợt triển khai có quy mô lớn nhất của Mỹ trong nhiều thập kỷ trở lại đây, làm dấy lên nhiều tranh luận cũng như câu hỏi xoay quanh mục tiêu chiến lược của Washington trong khu vực.

Theo Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), các cuộc tấn công vào mục tiêu của Mỹ trong khu vực đã tăng 30% vào năm 2024, buộc Lầu Năm Góc phải xem xét lại chiến lược của mình. Theo các nhà phân tích, việc Mỹ triển khai thêm lực lượng nhằm mục đích kiểm soát tình hình và ngăn chặn sự leo thang hơn nữa trong khu vực.

BDN

Loading

Views: 8

Kỷ niệm nghề báo: Hãy một lần đến với Trường Sa

Có thể nói, những lần đi thực tế trong, ngoài tỉnh hơn 30 năm làm Báo Bình Thuận, tôi vinh dự được tháp tùng Lữ đoàn 146 (Vùng 4 Hải quân) ra chúc Tết Nguyên đán Nhâm Thìn năm 2012 cán bộ, chiến sĩ Trường Sa đã để lại ấn tượng khó quên. Và trong chuyến hải trình ấy, một lần mạo hiểm đến với đảo nổi An Bang là chiến thắng được bản thân trước vùng biển khắc nghiệt nổi tiếng này ở phía Nam Trường Sa.

Khắc nghiệt An Bang

Thường vào thời điểm cuối năm âm lịch, sóng to gió lớn nên việc tiếp cận hòn đảo nhỏ phía Nam Trường Sa là trở ngại nhất. Trên con tàu Trường Sa 22 ngày ấy thả neo cách đảo 3 km, chờ biển bớt sóng, thuyền trưởng mới lệnh thả ca nô để mọi người có thể vào bờ. Thượng tá Nguyễn Hồng Quân, Phó Lữ đoàn trưởng Quân sự Lữ đoàn 146 (Vùng 4 Hải quân), Trưởng đoàn công tác khi ấy nói với cánh phóng viên tháp tùng rằng: “Vùng biển An Bang không mấy thuận lợi, ngoài cán bộ, chiến sĩ làm nhiệm vụ, đối với các nhà báo không nhất thiết lên đảo; ai cảm thấy sức khỏe không phù hợp lắm, các bạn có thể ở lại tàu cũng được để đảm bảo an toàn”. Hơn 20 phóng viên hôm ấy đều do dự, nhưng phần đông “máu nhà báo” đã trội hơn cả; cuối cùng 15 người trong chúng tôi đã quyết định vào đảo. Phía gần trước mặt, đảo An Bang nổi lên giữa vùng biển nước xanh biêng biếc, xung quanh đầy những cơn sóng lớn vỗ bờ đảo trắng như thử thách những người làm báo. Sóng mạnh, xuồng tải nhỏ tròng trành phía dưới, mọi người đáp thang dây xuống ca nô thật khó khăn, phải nhờ sự hỗ trợ nâng đỡ của các chiến sĩ bên dưới. Cứ đủ “quân số” 7- 8 người trên xuồng, hai chiếc xuồng mới kèm cặp nhau vượt sóng. Hai chiếc ca nô chở đoàn chiến sĩ, phóng viên đầu tiên đã phải quay trở lại tàu, bởi sóng lớn, không thể cập bờ.

dsc03373.jpg
Đu dây nhảy xuồng vào đảo.
dsc03410.jpg
 Đẩy xuồng ở An Bang.

Chờ đợi đến đầu giờ chiều, tôi cùng những phóng viên khác đi chuyến xuồng thứ hai. Quả thật sóng vẫn còn lớn lắm. Tôi ngồi xuồng phía sau, không thể nhìn thấy chiếc phía trước, bởi những lớp sóng trắng xóa cạnh mạn xuồng. Tôi cũng chỉ biết cầu nguyện cho vượt qua nguy hiểm những cơn sóng bạc đầu. Có điều, chiến sĩ đảm trách tài công ca nô chúng tôi thật lão luyện, anh cầm lái canh chừng vượt qua đầu những cơn sóng lừng lững, cao to như mái nhà; cứ thế mà tiến đến gần bờ một cách an toàn. Mọi người trên xuồng thở phào nhẹ nhõm! Tuy nhiên do sóng lớn, xuồng không thể cập bờ bình thường như ở các đảo khác ở Trường Sa. Cách bờ chừng hai chục mét, một nhân viên kỹ thuật trên xuồng ném mạnh sợi dây thừng to dài cho vài chiến sĩ mang áo phao đang bơi ra nắm bắt, đem vào bờ để nhiều người cùng giữ kéo. Tài công cầm chắc tay lái hướng phía đầu mũi vào cùng lúc với con sóng lớn đẩy xuồng vào trong. Đúng lúc ấy, vài chục lính đảo nắm chắc dây thừng kéo nhanh xuồng lên bờ; bởi thiếu sự đồng bộ ấy, sóng mạnh rút xuống sẽ kéo ca nô ra biển. Lên được đảo cam go, mất nhiều thời gian, bốn chiếc ca nô quần quật với biển đến gần chiều tối mới hoàn thành nhiệm vụ đưa cán bộ, chiến sĩ, phóng viên vào nơi an toàn, cũng như đảm bảo nhu yếu phẩm, lương thực, thực phẩm, quà tết năm ấy không bị hư hỏng. Căng thẳng nhất là ca nô vận chuyển thiết bị máy móc chuyên dùng nặng hơn 500 kg của tổ Viettel vào lắp ráp trên đảo, ban chỉ huy đảo An Bang phải huy động hơn 50 chiến sĩ trong “đội cảm tử” đứng sẵn trên bờ, dưới nước mới đưa lên được.

dsc03530.jpg
 Tàu Trường Sa 22 neo đậu vùng biển An Bang.
dsc02163.jpg
Tác giả ở đảo Trường Sa Lớn.

Một lần trải nghiệm

Đảo An Bang thành lập “đội cảm tử” gồm những chiến sĩ to khỏe, rắn chắc, bơi lội giỏi kiêm làm nhiệm vụ kéo xuồng, hỗ trợ những đoàn khách từ đất liền ra thăm. Lính Bình Thuận khi ấy có 5 chiến sĩ ở “đội cảm tử” này, anh em hăng hái đẩy xuồng, khiêng hàng hóa vào bờ đến lúc hoàng hôn. Vài ngày ở đảo, tôi tranh thủ lên sân tập tạ của nhóm chiến sĩ trẻ đồng hương Bình Thuận phía trước tháp hải đăng An Bang. Chàng trai nào thân hình cũng rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn. Họ là những người lính cũ và mới, lần lượt ra An Bang làm nhiệm vụ rồi kết tình thân với nhau; như Lê Nguyễn Thanh Thuận (quê xã Đa Kai, huyện Đức Linh), Lê Trọng Sơn (xã Sơn Mỹ, huyện Hàm Tân), Đồng Nhân (thị trấn Lạc Tánh, huyện Tánh Linh), Phạm Ngọc Tú (xã Chí Công, huyện Tuy Phong). Tất cả đều tham gia “đội cảm tử” đẩy xuồng chuyển tải. Các chàng lính chia sẻ: “Vào mỗi dịp Tết Nguyên đán, chúng em đều nhận được quà tết lãnh đạo tỉnh Bình Thuận gởi tặng chiến sĩ Trường Sa”… Các chiến sĩ trẻ Bình Thuận sau này xuất ngũ, trở về quê nhà, đều được địa phương tạo điều kiện học nghề, làm việc phù hợp.

Còn ở đảo An Bang thời gian ngắn, tôi hiểu thêm về tình người chiến sĩ, giúp nhau vượt qua thử thách nơi vùng biển phía Nam sóng gió, khắc nghiệt này, cũng như các câu chuyện đầy cảm động khác. Đó là “chàng Robison” Nguyễn Văn Thu 30 năm canh giữ các ngọn hải đăng ở các đảo chìm, đảo nổi Trường Sa. Tạm biệt An Bang, chúng tôi ngồi trên 4 chiếc xuồng chuyển tải, chỉ đợi con sóng lớn ùa vào bờ, “đội cảm tử” của những chiến sĩ trẻ đẩy con xuồng theo sóng ra mép biển về lại với tàu Trường Sa 22. Chiếc ca nô đã ra xa mà những cánh tay của các chiến sĩ hải quân trên đảo vẫn còn vẫy mãi. Một chuyến đi Trường Sa đầy ấn tượng với cánh nhà báo các tỉnh, thành. Nhiều năm qua, Báo Bình Thuận bên cạnh một số phóng viên đến với Trường Sa một lần còn có hai phóng viên trẻ Hữu Phúc, Nguyễn Luân xông pha các điểm đảo Trường Sa 2 lần đều có những bài viết sinh động về cán bộ, chiến sĩ ngày đêm canh giữ vùng biển đảo. Những người làm báo trẻ khi có điều kiện hãy một lần đến với Trường Sa để có trải nghiệm quý báu về vùng biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

THÁI KHOA

https://baobinhthuan.com.vn/ky-niem-nghe-bao-hay-mot-lan-den-voi-truong-sa-131144.html

Loading

Views: 5

Mỹ chuyển giao tàu tuần tra thứ ba cho Việt Nam

Ngày 18/6, Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam thông báo về việc chuyển giao thành công tàu tuần tra CSB 8022 cho Cảnh sát biển Việt Nam nhân dịp kỷ niệm 30 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt – Mỹ.

CSB 8022 là tàu tuần tra thứ ba được phía Mỹ chuyển giao cho Việt Nam, tiếp nối hai tàu trước đó là CSB 8020 (trước đây là USCGC Morgenthau, bàn giao năm 2017) và CSB 8021 (trước đây là USCGC John Midgett, bàn giao năm 2020). Tàu CSB 8022 nguyên là tàu Mellon thuộc lực lượng Tuần duyên Mỹ, đã khởi hành từ Seattle, bang Washington, quá cảnh tại Hawaii và Guam trước khi cập cảng Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa.

Tại lễ tiếp nhận, Đại biện lâm thời Mỹ tại Việt Nam, bà Courtney Beale cùng Thiếu tướng Ngô Bình Minh, Tư lệnh Vùng Cảnh sát biển 3 đã chào đón tàu CSB 8022, đánh dấu sự kiện chiếc tàu chính thức tới Việt Nam và gia nhập lực lượng Cảnh sát biển.

“Việc chuyển giao tàu ngày hôm nay phản ánh sự phát triển không ngừng trong hợp tác an ninh giữa hai nước suốt 30 năm qua. Mỹ và Việt Nam tôn trọng chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và thể chế chính trị của nha, cam kết vững chắc hỗ trợ tầm nhìn chung về hòa bình, ổn định, thịnh vượng và an ninh ở khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương”, bà Beale nói.

Theo Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam, việc chuyển giao tàu nằm trong chuỗi hoạt động hợp tác nhằm nâng cao năng lực của Việt Nam trong thực thi pháp luật trên biển, tìm kiếm cứu nạn, hỗ trợ nhân đạo và ứng phó thảm họa. Qua đó, hai nước tiếp tục củng cố quan hệ đối tác, đóng góp tích cực vào hòa bình và ổn định trong khu vực.

Việc bàn giao tàu CSB 8022 không chỉ góp phần tăng cường năng lực bảo vệ chủ quyền biển đảo của Việt Nam, mà còn thể hiện cam kết ngày càng mạnh mẽ của hai nước trong hợp tác quốc phòng, dựa trên nền tảng tôn trọng lẫn nhau và lợi ích chung.

BDN

Loading

Views: 11

Tàu ngầm nội địa đầu tiên của Đài Loan ra biển thử nghiệm

Hải Côn – tàu ngầm nội địa đầu tiên của Đài Loan – vừa bắt đầu loạt thử nghiệm quan trọng trên biển, trước thời điểm bàn giao dự kiến vào tháng 11 tới.

Tờ Taipei Times ngày 18.6 dẫn một nguồn tin quân sự cho hay tàu ngầm Hải Côn, tàu ngầm quốc phòng nội địa đầu tiên của Đài Loan, rời cảng Cao Hùng một ngày trước đó để bắt đầu thử nghiệm trên biển.

Còn được gọi là “Narwhal”, con tàu khởi hành từ CSBC Corp – xưởng đóng tàu của Đài Loan – vào khoảng 8 giờ ngày 17.6. Hơn 10 kỹ thuật viên và quân nhân có mặt trên boong tàu, cùng với một số người khác đứng trên đỉnh tàu.

Sau khi gần đây hoàn tất bài kiểm tra chấp nhận tại cảng, tàu đã bắt đầu một loạt các cuộc thử nghiệm trên biển, bao gồm các cuộc thử nghiệm hệ thống đẩy và dẫn đường, trong khi nổi lên một phần.

Tàu ngầm Hải Côn đã trải qua các cuộc thử nghiệm tại cảng từ ngày 14-16.6, tập trung vào việc tinh chỉnh hệ thống đẩy của tàu.

Tàu ngầm sẽ được bảo vệ nghiêm ngặt trong các cuộc thử nghiệm trên biển, với việc Lực lượng Phòng vệ biển Đài Loan triển khai các tàu tấn công M109, tàu tên lửa lớp Quang Hoa VI và tàu hộ vệ lớp Thành Công để bảo vệ các khu vực thử nghiệm.

Thử nghiệm trên biển gồm một loạt các đánh giá chính thức trên vùng biển rộng, được thiết kế để xác định xem một tàu mới đóng hoặc được nâng cấp đáng kể có đáp ứng các thông số kỹ thuật về hiệu suất theo hợp đồng trước khi giao hàng hay không.

Đối với tàu ngầm, các thử nghiệm trên biển thường đánh giá hệ thống đẩy, lái và điều hướng, khả năng lặn sâu và tín hiệu âm thanh. Một số thử nghiệm này yêu cầu tàu phải chìm hoàn toàn. Tuy nhiên, Lực lượng Phòng vệ biển Đài Loan ngày 17.6 từ chối bình luận về thời điểm tiến hành các thử nghiệm dưới nước đối với tàu ngầm trên.

Mặc dù từ chối bình luận về lịch trình thử nghiệm, Phó đô đốc Khâu Tuấn Vinh thuộc Lực lượng Phòng vệ biển Đài Loan cho biết thời hạn theo hợp đồng để bàn giao tàu ngầm cho hải quân vào tháng 11 vẫn không thay đổi.

Trước đó, nguyên mẫu tàu ngầm Hải Côn được ra mắt vào tháng 9.2023 và dự kiến bàn giao vào cuối năm 2024 nhưng kế hoạch bị hoãn.

BDN

Loading

Views: 7