Autor-Archiv:East Sea

45 năm Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa của Việt Nam: Mưu đồ độc chiếm Biển Đông

Trung Quốc đã có hàng loạt hành động phi pháp để phục vụ mục tiêu độc chiếm Biển Đông kể từ khi ngang ngược chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.
Cách đây 45 năm, Trung Quốc đưa quân cưỡng chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sacủa Việt Nam vào ngày 19.1.1974 sau khi đã chiếm cụm phía đông hồi thập niên 1950.
Từ đó đến nay, nước này liên tục ngang ngược tiến hành hàng loạt biện pháp nhằm củng cố hiện diện dân sự lẫn quân sự phi pháp tại Hoàng Sa, nhất là trong những năm gần đây, bất chấp sự phản đối quyết liệt của Việt Nam và làn sóng lên án từ cộng đồng quốc tế.
Ngoài mục tiêu áp đặt tuyên bố chủ quyền phi pháp tại Hoàng Sa, những hành động này còn nhằm tạo cơ sở bàn đạp để tiếp tục bành trướng ra toàn bộ Biển Đông.

Từ phát triển trái phép…

Tại Hoàng Sa, Bắc Kinh từ năm 2005 đã tiến hành xây dựng bia chủ quyền phi pháp tại một số điểm trên quần đảo này. Đến năm 2007, Quốc vụ viện Trung Quốc ngang ngược phê chuẩn thành lập cái gọi là “TP.Tam Sa” thuộc tỉnh Hải Nam để đơn phương áp đặt quản lý quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Từ cuối tháng 5.2010, Trung Quốc đưa tàu khảo sát M/V Western Spirit cùng nhiều tàu bảo vệ tiến hành khảo sát địa chấn tại khu vực đảo Tri Tôn và tại các lô dầu khí 141, 142 và 143 trên thềm lục địa Việt Nam, cách đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi khoảng 90 – 116 hải lý. Nước này còn tiến hành san lấp, mở rộng đảo Tri Tôn để xây dựng công trình phi pháp.
Song song đó, các hoạt động quân sự được tăng cường từ tháng 2.2011 khi Hạm đội Nam Hải diễn tập phòng ngự tại Hoàng Sa, theo Đài phát thanh quốc tế Trung Quốc (CRI). Cũng trong năm này, Cục Hải dương nhà nước Trung Quốc công bố “Báo cáo phát triển hải dương Trung Quốc năm 2011”, trong đó đơn phương tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc đối với Biển Đông và 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam, in một số bản đồ có vẽ “đường lưỡi bò” chiếm đến 80% diện tích Biển Đông, đồng thời nêu kế hoạch triển khai tự thăm dò, khai thác dầu khí ở khu vực quần đảo Trường Sa và mở tuyến du lịch ra quần đảo Hoàng Sa.
Sự ngang ngược của Bắc Kinh lại lấn thêm một bước lớn vào năm 2012 khi giới chức tỉnh Hải Nam thông báo kế hoạch tăng tốc xây dựng cơ sở hạ tầng cái gọi là “TP.Tam Sa” tại đảo Phú Lâm. Đến tháng 12.2012, Trung Quốc thông báo xây các trạm giám sát biển và khởi công dự án mở rộng 2 con đường ở đảo Phú Lâm để kết nối với bến tàu, các đơn vị dân sự và quân sự đồn trú trái phép tại đây. Song song đó, biên đội tàu hộ vệ của Trung Quốc tiến hành huấn luyện bắn đạn thật ở vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa và Tổng công ty dầu khí hải dương Trung Quốc (CNOOC) ngang nhiên mời thầu dầu khí 19 lô ở khu vực phía bắc Biển Đông, trong đó có lô 65/24 cách đảo Cây thuộc Hoàng Sa khoảng 1 hải lý.
Cũng trong năm 2012, tàu du lịch Coconut Princess của Công ty cổ phần vận tải biển Hải Hiệp Hải Nam bắt đầu thực hiện hành trình thử nghiệm tuyến du lịch đường biển từ Tam Á (Hải Nam) đến đảo Đá Bắc ở Hoàng Sa. Ngày 29.9.2012, giới chức Trung Quốc phác thảo kế hoạch phát triển cho 4 dự án cơ sở hạ tầng ở đảo Phú Lâm. Các dự án bao gồm tu sửa và xây mới 7 con đường với tổng chiều dài 5 km, xây dựng cơ sở tách muối để lọc nước biển có công suất 1.000 m3 mỗi ngày và hệ thống cấp thoát nước cùng bến tàu, mạng lưới vận tải trên đảo Phú Lâm.
Mới đây, vào tháng 7.2018, truyền thông Trung Quốc dẫn văn bản của Cục Hải dương và Ngư nghiệp Hải Nam ngang nhiên kêu gọi “mọi tổ chức hay cá nhân” đăng ký tham gia “phát triển du lịch và xây dựng” những đảo không người ở tại các khu vực mà nước này chiếm đóng phi pháp trên Biển Đông. Kế hoạch này bước đầu chủ yếu nhằm vào Hoàng Sa, nơi vẫn còn hàng trăm thực thể chưa có người ở. Rõ ràng, Trung Quốc đang tiến hành bước tiếp theo để thể hiện cái gọi là “chủ quyền” tại những địa điểm chiếm đóng phi pháp thông qua dân sự.
Trả lời Thanh Niên, PGS-TS Vũ Thanh Ca, nguyên Vụ trưởng Vụ Hợp tác quốc tế và khoa học công nghệ (Tổng cục Biển và Hải đảo Việt Nam), nhận định: “Trung Quốc biết rõ rằng chỉ củng cố quân sự các đảo đá thì không bao giờ có thể hợp pháp hóa tuyên bố chủ quyền trái luật pháp quốc tế của họ. Vì vậy, họ đang tìm cách dân sự hóa các hoạt động của họ, trong đó có các hoạt động cho phép các cá nhân khai thác những đảo đá nêu trên”.

… Đến quân sự hóa phi pháp

Bên cạnh các kế hoạch phát triển dân sự ngang ngược, Trung Quốc tiếp tục tiến hành tập trận và nhiều lần đưa tàu hải giám, trực thăng đến tuần tra phi pháp ở Biển Đông trước khi đưa giàn khoan Hải Dương 981 đến Hoàng Sa. Vụ việc bắt đầu từ ngày 1.5.2014 và kéo dài suốt 2 tháng rưỡi khiến tình hình khu vực vô cùng căng thẳng. Trung Quốc thậm chí huy động hơn 120 tàu thuyền ngang ngược đâm va tàu của Việt Nam đến khẳng định chủ quyền và kêu gọi Bắc Kinh dừng các hành động phi pháp xâm phạm lãnh hải.
Cũng trong thời gian này, Trung Quốc gấp rút tiến hành kế hoạch xây dựng phi pháp ở Hoàng Sa, bao gồm hải đăng trên đảo Đá Bắc, Đá Hải Sâm, Cồn cát Nam, Duy Mộng và Hòn Tháp. Đến tháng 10, đường băng quân sự dài 2 km trên đảo Phú Lâm được xây dựng hoàn tất.
Đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa bị Trung Quốc chiếm đóng và biến thành trung tâm hành chính phi pháp (Foto: AFP)
Đường băng cùng các cơ sở hạ tầng tiếp tục được cải tạo và đến tháng 2.2016, ảnh chụp từ vệ tinh của trung tâm ImageSat (ISI) cho thấy Trung Quốc đã triển khai trái phép 2 hệ thống tên lửa đất đối không với 8 giàn phóng và một radar tại đảo Phú Lâm. Đài Fox News dẫn lời một quan chức Mỹ cho rằng đây là hệ thống tên lửa phòng không HQ-9, tương tự loại S-300 của Nga với tầm bắn lên đến 201 km, có thể là mối đe dọa cho bất cứ máy bay quân sự hoặc dân sự nào bay gần đó. Chưa hết, Bắc Kinh còn triển khai gần 10 máy bay chiến đấu gồm tiêm kích J-11 và máy bay chiến đấu ném bom JH-7 cùng máy bay không người lái trinh sát tầm xa Harbin BZK-005 đến đảo này.
Theo Trung tâm nghiên cứu chiến lược và quốc tế (CSIS, Mỹ), đến năm 2017, Trung Quốc đã nâng cấp hàng loạt cơ sở quân sự phi pháp trên 8 đảo ở Hoàng Sa gồm đảo Cây, Phú Lâm, Lin Côn, Tri Tôn, Quang Ảnh, Quang Hòa, Hoàng Sa và Duy Mộng. Hình ảnh vệ tinh cho thấy 3 trong số 8 đảo (đảo Cây, Phú Lâm và Quang Hòa) hiện có những cảng có thể tiếp nhận một số lượng lớn các tàu dân sự và hải quân. Năm đảo có sân bay trực thăng, đảo Quang Hòa có một căn cứ trực thăng và đảo Phú Lâm có đường băng, nhà chứa máy bay và các dàn tên lửa đất đối không HQ-9.
Trong năm 2018, Trung Quốc tiếp tục tiến hành nhiều cuộc tập trận tại Hoàng Sa, bao gồm diễn tập của oanh tạc cơ H-6K và tập trận bắn đạn thật vào tháng 5. Tờ PLA Daily còn ngang nhiên đưa tin một số tàu hải cảnh và tàu hải quân nước này lần đầu tiên tuần tra chung tại vùng biển xung quanh Hoàng Sa.
Mới đây vào tháng 11, chương trình Sáng kiến minh bạch hàng hải châu Á (AMTI) chia sẻ hình ảnh chụp từ vệ tinh cho thấy Trung Quốc tiếp tục hành vi phi pháp ở Biển Đông khi xây dựng cấu trúc trái phép nghi phục vụ mục đích quân sự, được giấu dưới mái che radar trên Đá Bông Bay tại Hoàng Sa./.
(Theo Thanhnien.vn)

Loading

Views: 0

Trung Quốc thay đổi chiến thuật trước động thái mới của Mỹ và đồng minh trên Biển Đông

  1. Động thái mới của Mỹ và các đồng minh

Trong bối cảnh Trung Quốc (TQ) tích cực xây dựng và quân sự hóa các tiền đồn ở Biển Đông, đe dọa nghiêm trọng tự do thương mại hàng hải, chủ quyền biển đảo của các quốc gia, làm giảm sự ổn định trong khu vực, Mỹ và các đồng minh tăng cường hiện diện quân sự, tập trận chung nhằm củng cố quan hệ, thúc đẩy hợp tác và duy trì sức mạnh quân sự thách thức tham vọng „độc chiếm Biển Đông“ của Trung Quốc. Ngày 1/8/2018, Mỹ thông qua Luật Ủy quyền quốc phòng (NDAA) 2019 với ngân sách 716 tỷ USD, đề ra các bước cơ bản nhưng quan trọng cho một chiến lược đối phó hiệu quả và mạnh mẽ hơn trước hành xử ngang ngược của TQ ở Biển Đông. Trong đó, NDAA sẽ kéo dài đến năm 2025 nhằm giúp các nước láng giềng của TQ ở Đông Nam Á tăng cường năng lực quân sự – quốc phòng; không bị TQ „đẩy ra khỏi vùng biển tranh chấp“; cam kết đầu tư 425 triệu USD cho các thiết bị kĩ thuật và hỗ trợ đào tạo quân sự trong 5 năm; NDAA xác định khai trừ vĩnh viễn TQ khỏi các cuộc tập trận thường niên Vành đai Thái Bình Dương (RIMPAC) do Mỹ dẫn đầu. Qua động thái trên, Tổng thống D.Trump muốn gửi đến TQ thông điệp rằng, Mỹ không hề quên vấn đề Biển Đông hay những đồng minh của mình tại khu vực và cam kết sẽ hành động nhiều hơn, mạnh mẽ hơn. Mỹ cũng tăng cường đầu tư, đẩy mạnh các hoạt động ngoại giao thông qua chuyến thăm tới các nước liên quan tới vấn đề Biển Đông, nhằm quảng bá chiến lược mới „Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương“, duy trì lợi ích và kiềm chế sự trỗi dậy của TQ.

Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo (từ ngày 1-5/8/2018) đã thực hiện chuyến thăm tới 3 nước Malaysia, Singapore và Indonesia, công bố sẽ đầu tư cho khu vực 113 triệu USD vào các lĩnh vực công nghệ, năng lượng và cơ sở hạ tầng; 300 USD cho an ninh hàng hải Đông Nam Á,  tạo một „đối trọng xứng tầm“ với chiến lược „Vành đai, con đường“ (BRI) của Chủ tịch TQ Tập Cận Bình. Mỹ chỉ trích mạnh mẽ trước các hoạt động lấn chiếm phi pháp của TQ  trên Biển Đông, tích cực triển khai các hoạt động giám sát, tập trận chung với đồng minh: (i) Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis (này 1/10) đã hủy kế hoạch đến Bắc Kinh vào cuối tháng 10; chỉ trích đích danh TQ về hoạt động quân sự hóa các đảo, bãi đá ngầm trên Biển Đông; cáo buộc TQ „hăm dọa và áp bức“ các nước trong khu vực, đồng thời khẳng định Mỹ không có kế hoạch rời khỏi khu vực này; (ii) Mỹ đã 2 lần điều động „pháo đài bay“ B52 từ sân bay quân sự ở Guam qua vùng trời Biển Đông (ngày 23 và 26/9) hội quân cùng 16 chiến đấu cơ của Nhật Bản, tiến hành tập trận tại biển Hoa Đông. Ngoài ra, các „pháo đài bay“ B52 cũng tổ chức các cuộc diễn tập tương tự trên Biển Đông hội tháng 6 và tháng 8/2018; (iii) Năm 2017 và 2018, Mỹ thực hiện 8 cuộc tuần tra hàng hải ở Biển Đông (FNNOP). Đối với Việt Nam, Mỹ chuyển giao tàu tuần tra lớp Hamilton của lực lượng tuần duyên cho cảnh sát biển và cử tàu sân bay Carl Vinson tới thăm cảng Tiên Sa (Đà Nẵng) vào tháng 3/2018; (iv) Hải quân Mỹ liên tục mở các cuộc tập trận với các nước quanh Biển Đông (CARAT, Hổ mang vàng, Balitakan); tháng 7/2018, Mỹ và Philippines đã bắt đầu cuộc tập trận chung, huấn luyện cho hải quân của Manila. Đặc biệt, từ ngày 27/6-2/8/2018, Mỹ tổ chức cuộc tập trận Hải quân Vành đai Thái Bình Dương (RIMPAC 2018) ở vùng biển Honolulu, Hawaii với sự tham gia của 25 nước, trong đó có Brunei, Malaysia, Philippines và Việt Nam – những nước đang có tranh chấp chủ quyền biển với TQ. Trước đó, ngày 23/5, Mỹ đã hủy lời mời TQ tham gia RIMPAC, cho rằng việc nước này tiếp tục các động thái quân sự hóa trên Biển Đông là không phù hợp với các nguyên tắc và mục đích của cuộc tập trận…; (v) Những đồng minh của Mỹ cũng tăng cường sự hiện diện quân sự trên Biển Đông nhằm thách thức „yêu sách chủ quyền“ của TQ: Tàu đổ bộ HMS Albion của Anh tổ chức cuộc tuần tra tự do hàng hải (FON) tại khu vực quần đảo Hoàng Sa, ghé thăm TP.HCM từ ngày 3-6/9/2018; Hải quân Anh đã tổ chức cuộc tuần tra chung với Pháp, Australia qua bãi đá Vành Khăn, Subi và Chữ thập trên quần đảo Trường Sa vào cuối tháng 6/2018; Australia cho 3 tàu chiến đi qua Biển Đông, tiến hành thăm hữu nghị Việt Nam vào tháng 4/2018…

  1. Trung Quốc thay đổi chiến thuật

Trước động thái mới của Mỹ và các đồng minh trong khu vực, TQ buộc phải thay đổi chiến thuật, thực hiện các hoạt động đáp trả mạnh mẽ đối với bất kỳ thế lực nào „cản đường“ TQ: (i) Đẩy mạnh hoạt động quấy rối các tàu của nước ngoài đang hoặc chuẩn bị khai thác tài nguyên trên biển, trong lòng biển và những con tàu ngăn chặn TQ chiếm giữ các nguồn tài nguyên biển; (ii) Hướng sự quấy nhiễu vào bất cứ sự hiện diện quân sự nào của nước ngoài; (iii) Đòi phong tỏa tuyến đường thương mại trên biển đối với các nước bất đồng quan điểm chính trị với TQ. Mới đây, ngày 30/9/2018, tàu khu trục lớp Lữ Dương của TQ „áp sát nguy hiểm“ tàu USS Decatur thuộc Hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ trên Biển Đông. Vụ việc xảy ra khi tàu USS Decatur đang thực hiện cuộc tuần tra kéo dài 10h trong khu vực 12 hải lý quanh bãi đá Gaven và Coolin thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, bị TQ chiếm đóng trái phép. Ngày 2/10, Bộ Quốc phòng TQ đã điều động tàu hải quân đến cảnh báo và yêu cầu tàu chiến Mỹ rời khỏi vùng biển; (iv) Từ chối thẳng thừng đề nghị của Hải quân Mỹ cho một tàu chiến ghé cảng Hongkong. Trước đó, TQ cũng đã triệu tập Đại sứ Mỹ ở Bắc Kinh, hủy bỏ cuộc đối thoại quân sự chung để phản đối việc Mỹ trừng phạt Cục Phát triển thiết bị thuộc Bộ quốc phòng TQ vì mua chiến đấu cơ Sukhoi Su-35 và tên lửa phòng không S-400 từ Nga.

Trước những biến chuyển tình hình trên, các nước trong khu vực cần hành động một cách thận trọng và có những sách lược ngoại giao linh hoạt để đối phó hiệu quả với chiến lược „sự đã rồi“ của TQ trên Biển Đông. Trong thời gian tới, Mỹ và các đồng minh sẽ tiếp tục đẩy mạnh can dự vào khu vực về các lĩnh vực như thương mại, xây dựng kết cấu hạ tầng, an ninh, quân sự… Trước sự cạnh tranh ảnh hưởng của các nước lớn, Đông Nam Á sẽ trở thành „đấu trường“ can dự, lôi kéo, tập hợp lực lượng kiềm chế và ngăn chặn lẫn nhau. Để có một ASEAN đoàn kết, đồng thuận cao trong các vấn đề then chốt, đặc biệt là Biển Đông đang là một thách thức không nhỏ đối với các nước thành viên ASEAN liên quan đến vấn đề tranh chấp Biển Đông nói riêng, đối với khối nói chung./.

          Phong Lâm

Loading

Views: 0

Angela Merkel beendet politische Karriere: Deutschland steht vor zahlreichen Herausforderungen

Am Freitag hat Staatspräsident Nguyen Phu Trong dem Parlament die Empfehlung zur Verabschiedung des Umfassenden und Fortschrittlichen Transpazifischen Abkommens CPTPP vorgelegt. Das ist der letzte rechtliche Schritt, damit Vietnam an einem der weltweit größten Freihandelsabkommen teilnehmen kann. Das vietnamesische Parlament hat auf der 6. Sitzung viel Zeit für Diskussion dieser Frage gespendet. 

 Bundeskanzlerin Angela Merkel. (Foto: Getty)

Die Ankündigung über den Rückzug von Angela Merkel wurde öffentlich, nachdem CDU und CSU hintereinander Misserfolge bei den lokalen Wahlen in Hessen und Bayern eingefahren hatten.

Der vorhergesagte Schluss

Der Rückzug der deutschen Bundeskanzlerin ist eigentlich ein nichtüberraschender Schluss und kann nicht von der politischen Bühne und von Kanzlerin Angela Merkel anders gemeint sein. Tatsächlich hat sich das Ansehen von Merkel und ihrer Partei seit der Bundestagswahl im September 2017 verschlechtert. Das Wahlergebnis der Koalition war damals das Schlechteste in den vergangenen 70 Jahren, obwohl Merkel den vierten Parteivorsitz inne hatte und die regierende Koalition CDU/CSU die Mehrheit der Sitze im Parlament gewonnen hatten. Währenddessen haben die nationalistischen Parteien zahlreiche Parlamentssitze errungen. Bemerkenswert kam die Alternative für Deutschland (AfD) zu zahlreichen Parlamentssitzen im Bundestag.

Zu diesem Zeitpunkt haben zahlreiche internationale Politiker und Analytiker den Beginn von neuen Unruhen auf der politschen Bühne in Deutschland vorhergesagt. Angela Merkel ist seit 2000 CDU-Vorsitzende und seit 2005 Bundeskanzlerin. Damit liegt sie an erster Stelle der Liste der mächtigsten Frauen der Welt. Als Spitzenpolitikerin der größten Wirtschaft in Europa wird Merkel als Leiterin der Europäischen Union betrachtet. Sie hat wichtige Eindrücke in der Wirtschaft und Diplomatie hinterlassen, vor allem bei der Lösung der Krise der Eurozone.

Jedoch war die Flüchtlingspolitik in Europa vor drei Jahren eine der Hauptfaktoren, die zu ihrem politischen Scheitern in Deutschland geführt hat. Seit 2014 sind mehr als 1,5 Millionen Flüchtlinge in Deutschland eingewandert. Dadurch hat die CDU die Unterstützung der konservativen Wähler verloren.

Welche Zukunft für Deutschland und die EU?

Obwohl die deutsche Bundeskanzlerin ihre Entscheidung persönlich als Chance zur „Öffnung eines neuen Kapitels“ für Deutschland betrachtet, wird es auf der politischen Bühne in Deutschland, vielen Experten zufolge, noch zahlreiche Herausforderungen geben.

Wenn Merkel die CDU nicht mehr leitet, werden ihre Glaubwürdigkeit und ihre Stimme über die Politik der Regierung in der restlichen Amtszeit erheblich eingeschränkt. Wenn die derzeitigen Unionsparteien sich auflösen, muss eine vorgezogene Wahl stattfinden und Merkel ihre Kanzlerschaft vorzeitig beenden.

Die Öffentlichkeit interessiert sich dafür, wer der Nachfolger Merkels sein wird. Das Ende der „Ära Merkel“, das als „Symbol der Stabilität“ bezeichnet wird, wird Deutschland vor eine Zukunft voller Risiken setzen. In den vergangenen Jahren wurde die Politik zur Aufnahme von mehr als einer Million Flüchtlinge der deutschen Bundeskanzlerin scharf kritisiert. Außerdem hat die Sparpolitik der Bundesregierung für viele Jahre Enttäuschung bei den Wählern ausgelöst. Auch die Politik zum Protektionismus von US-Präsidenten Donald Trump, die harten Sanktionen gegen Russland oder die Spaltung innerhalb der EU sind Herausforderungen gegenüber Deutschland.

Angesichts des Rentenplans von Merkel steht die Stabilität Deutschlands und der EU vor vielen Hürden. Ihr Rückzug zeigt, dass sich die politische Spaltung in Europa fortgesetzt hat. Der steigende Populismus in Osteuropa und in den Mittelmeerländern, sowie die jüngste Niederlage der Sozialdemokratischen Partei in Schweden, werden wahrscheinlich zur einen Welle führen, die das Gesicht Europas ändern könnte./.

Loading

Views: 0

China baut künstlich aufgeschüttete Inseln im südchinesisches Meer weiter aus

 China hat mit dem Betrieb von Wetterstationen auf seinen künstlichen Inseln im westphilippinischen Meer (südchinesisches Meer) begonnen, sagte der Sprecher des chinesischen Außenministeriums, Lu Kang.

Die Wetterstationen befinden sich auf den Spratly-Inseln, die unter dem Namen Nansha bekannt sind.

China hat diese Wetterstationen am Kagitingan Reef (Fiery Cross Reef), am Subi Reef (Zamora Reef) und am Panganiban Reef (Mischief Reef) im West-Philippinischen Meer installiert, heißt es in einem Bericht der South China Morning Post.

„Kürzlich hat China mit dem Betrieb eines maritimen Beobachtungszentrums, eines meteorologischen Observatoriums und einer nationalen Umwelt- und Luftüberwachungsstation an den Riffen der Nansha-Inseln begonnen“, sagte Lu in einer Pressekonferenz am Donnerstag, dem 1. November 2018.

Die Spratlys sind eine Inselgruppe vor der Westküste der philippinischen Inselprovinz Palawan, die von Manila beansprucht werden.

Die neuen Wetterstationen sind jedoch nur ein Teil von mindestens 1.600 gemeldeten Bauwerken, die in China seit Mai diesen Jahres auf den Spratlys und den Paracel-Inseln errichtet wurden.

China militarisiert die künstlichen Inseln, was zu Verurteilung durch seine Nachbarn geführt hat (mit Ausnahme der Philippinen), die diesbezüglich Ansprüche geltend machen./.

BBT

Loading

Views: 0

Mỹ và Trung Quốc nối lại đối thoại an ninh và ngoại giao cấp cao

Ngày 9/11, Mỹ và Trung Quốc sẽ tiến hành vòng đối thoại an ninh và ngoại giao cấp cao tại Washington sau khi lịch trình tổ chức sự kiện này vào tháng 10/2018 tại Bắc Kinh đã không diễn ra theo dự kiến.

Vòng đối thoại an ninh và ngoại giao cấp cao lần thứ nhất giữa Mỹ và Trung Quốc diễn ra tại Washington tháng 6/2017. (Ảnh: express.co.uk)

Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 6/11 ra thông báo, nước này và Mỹ sẽ tiến hành vòng thứ hai đối thoại ngoại giao và an ninh vào ngày 9/11 tới tại thủ đô Washington của Mỹ. Đây được đánh giá là một động thái mang tính thiện chí và nỗ lực của hai nền kinh tế hàng đầu thế giới nhằm “xích lại gần nhau hơn” trong bối cảnh cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung đang diễn biến căng thẳng.

Tờ Thời báo New York, ngày 5/11 dẫn tuyên bố từ Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết, Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo và Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Jim Mattis sẽ dẫn đầu đoàn đại biểu nước này tham gia vòng đối thoại an ninh và ngoại giao Mỹ-Trung lần thứ 2 với phái đoàn Trung Quốc do Ủy viên Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ nhiệm Văn phòng Ủy ban Công tác đối ngoại thuộc Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc Dương Khiết Trì và Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Ngụy Phượng Hòa (Wei Fenghe) làm trưởng đoàn.

Trong một tuyên bố đưa ra vào tháng trước, Trung Quốc cho biết nước này và Mỹ đã nhất trí “về nguyên tắc” tổ chức vòng đối thoại an ninh và ngoại giao lần thứ 2 vào trung tuần tháng 10/2018. Tuy nhiên, sự kiện này đã bị trì hoãn trong bối cảnh quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc đang tồn tại nhiều bất đồng chưa thể thu hẹp. Về phía Mỹ và Trung Quốc đã đưa ra những lập luận trái ngược và cho rằng, nguyên nhân của việc trì hoãn này xuất phát từ yêu cầu của bên còn lại.

 Thông báo về việc nối lại vòng đối thoại an ninh và ngoại giao Mỹ-Trung lần thứ 2 được Bộ Ngoại giao Mỹ đưa ra sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump và Chủ tịch Tập Cận Bình tiến hành điện đàm vào cuối tuần trước. Đáng chú ý là trong cuộc điện đàm này, hai nhà lãnh đạo Mỹ và Trung Quốc đã đưa ra những nhận định lạc quan về triển vọng tháo gỡ mối quan hệ căng thẳng về thương mại giữa hai nền kinh tế hàng đầu thế giới trước thềm cuộc gặp thượng đỉnh dự kiến diễn ra vào cuối tháng 11/2018 tại Argentina.

Ngày 5/11, Tổng thống Mỹ D.Trump cho biết, Trung Quốc đang muốn tìm kiếm một thỏa thuận với Mỹ. Tuy nhiên, người đứng đầu Nhà Trắng cũng lưu ý thêm rằng, Mỹ sẵn sàng theo đuổi một bản thỏa thuận “công bằng và đúng đắn”, còn nếu không, Mỹ sẽ không thực hiện công việc này.

Trước đó, phát biểu khai mạc một cuộc triển lãm thương mại ngày 5/11, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cũng đưa ra cam kết nước này sẽ thực hiện các biện pháp cắt giảm thuế, mở rộng quyền tiếp cận thị trường và tăng nhập khẩu hàng hóa từ các thị trường bên ngoài.

Cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung bắt đầu bùng phát căng thẳng sau khi Washington áp đặt các biện pháp đánh thuế nhằm vào lượng hàng hóa trị giá 250 tỷ USD nhập khẩu từ Trung Quốc, dẫn tới việc chính quyền Bắc Kinh đưa ra các biện pháp trả đũa thông qua việc đánh thuế lên lượng hàng hóa nhập khẩu từ Mỹ trị giá 110 tỷ USD. Tình hình được dự báo sẽ tiếp tục diễn biến theo chiều hướng xấu hơn sau khi Mỹ thực hiện lời cảnh báo tiếp tục áp đặt một gói đánh thuế mới lên lượng hàng hóa nhập khẩu trị giá 267 tỷ USD từ Trung Quốc nếu như những căng thẳng về thương mại giữa hai nền kinh tế hàng đầu thế giới không được giải tỏa.

Chính vì thế, giới quan sát kỳ vọng việc Mỹ và Trung Quốc nối lại vòng đối thoại an ninh và ngoại giao cấp cao lần thứ 2 vào cuối tuần này sẽ mở ra cơ hội để hai cường quốc cải thiện tình hình và chặn đứng kịch bản quan hệ song phương tiếp tục bị đẩy xuống mức thấp. Ông Jim Sutter – Chủ tịch Hội đồng Xuất khẩu đậu nành của Mỹ cho rằng, cả Mỹ và Trung Quốc đều nhận thức được tính cần thiết của việc duy trì các mối quan hệ song phương. “Tôi cho rằng, hai nước đều đang lạc quan…và lại càng lạc quan hơn sau cuộc điện đàm giữa hai nhà lãnh đạo vào cuối tuần trước, rằng một giải pháp có thể được đưa ra” – ông Sutter nói./.

 

 

Loading

Views: 0

Pháp sắp điều hàng không mẫu hạm đến Biển Đông

Pháp sẽ điều tàu sân bay Charle de Gaulle đến Ấn độ Dương và Biển Đông trong năm 2019. Trang tin World Socialist trích nhật báo La Provence của Pháp cho biết như vậy hôm 2/11.

Hàng không mẫu hạm Charle de Gaulle của Pháp

La Provence trích lời của Bộ trưởng Quốc phòng Pháp Florence Parly nói rằng hàng không mẫu hạm Charle de Gaulle hiện đang sửa chữa từ năm ngoái đến nay và sẽ sớm hoạt động trở lại giúp tăng cường khả năng tác chiến của Pháp.

Bà Parly cho biết lý do điều tàu đến các vùng biển xa là vì nhu cầu phải bảo đảm tự do hàng hải. “Pháp luôn ở tuyến đầu bảo vệ quyền tự do hàng hải ở các vùng nước quốc tế. Bất cứ khi nào nguyên tắc của luật quốc tế bị thách thức, mà như hiện nay là ở Biển Đông, chúng ta sẽ cho họ thấy là chúng ta có tự do hàng hải ở đó”, bà Parly được trích lời cho biết.

Hồi cuối tháng 5 vừa qua, một tàu của Pháp là tàu Dixmude và một tàu khu trục đã đi qua quần đảo Trường Sa đang tranh chấp giữa Trung Quốc và một số nước ở Biển Đông. Khi đó, tàu của Trung Quốc đã Theo sau tàu Pháp cho đến khi tàu Pháp rời đi.

Hoa Kỳ thời gian qua cũng gia tăng các hoạt động tuần tra trong chương trình tự do hàng hải ở Biển Đông và kêu gọi các đồng minh của mình cùng tham gia.

Hồi cuối tháng 9 vừa qua, một tàu chiến của Mỹ đã đi qua đá Gaven thuộc quần đảo Trường Sa để thách thức Trung Quốc.

Trung Quốc đã nhiều lần lên tiếng phản đối các hoạt động này của Mỹ và gọi đây là các hành động xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc, gây mất ổn định khu vực.

Trung Quốc hiện đòi chủ quyền đến 90% diện tích Biển Đông, nơi các nước khác như Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan cũng đòi chủ quyền.

Nhiều nước lo ngại những hoạt động xây lấp đảo nhân tạo và quân sự hoá khu vực Biển Đông của Trung Quốc đang cản trở các hoạt động tự do hàng hải và hàng không ở tuyến đường biển quan trọng này của thế giới./.

Loading

Views: 0

Thực chất cuộc xung đột thương mại Mỹ – Trung

           Sau thời gian gần nửa năm, cuộc xung đột thương mại mà Mỹ đã phát động với các đối tác kinh tế và thương mại của Mỹ tiếp tục là một trong những chủ đề chi phối chính trị thế giới. Với cách tiếp cận bao quát từ những diễn biến mới sẽ giúp cho bên ngoài có thể nhìn nhận được rõ hơn bản chất cuộc xung đột này và dự liệu cụ thể hơn triển vọng của nó trong thời gian tới.

Cụ thể là những biện pháp chính sách bảo hộ thương mại mà Tổng thống Mỹ Donald Trump quyết định áp dụng đối với tất cả đối tác kinh tế và thương mại của Mỹ cũng như những quyết sách đáp trả của các đối tác. Ngay từ đầu, nó đã là cuộc xung đột thương mại với tiềm năng có thể đưa đến chiến tranh thương mại. Trên danh nghĩa là như thế, còn trên thực tế thì ông Trump phân chia ra thành 3 nhóm đối tượng tiến hành xung đột thương mại khác nhau gồm Trung Quốc, EU và đối tác còn lại. Cách làm của ông Trump là áp thuế quan bảo hộ thương mại đối với hàng hóa của các đối tác xuất khẩu vào thị trường Mỹ để buộc các đối tác phải chấp nhận đàm phán: chịu mức thuế quan bảo hộ thương mại hoặc đàm phán với Mỹ để lựa chọn giữa hạn chế khối lượng xuất khẩu vào thị trường Mỹ hoặc nhập khẩu nhiều hơn nữa từ Mỹ, đồng thời chấp nhận một số yêu sách khác của Mỹ. Nhiều đối tác đã tìm kiếm thỏa thuận mới với Mỹ để chấm dứt xung đột thương mại với nền kinh tế số 1 thế giới. Những thỏa thuận này cho thấy, họ đều đã phải nhượng bộ Mỹ. Và cũng không ít đối tác thuộc diện này cũng đáp trả Mỹ bằng biện pháp tương tự và khởi kiện Mỹ lên tổ chức Thương mại thế giới (WTO), nhưng với mức độ giá trị hàng hóa không lớn và vì thế không mấy tác động đến Mỹ.

Chỉ có Trung Quốc và EU thì khác. Trung Quốc và EU mới là hai đối tượng chính mà ông Trump nhằm tấn công. Với hai đối tượng này, bản chất thật sự của cuộc xung đột thương mại bộc lộ rõ nét nhất và cho dù điểm xuất phát chẳng khác gì nhau nhưng xung đột thương mại của Mỹ với EU và Trung Quốc đã diễn biến rất khác nhau trong thời gian vừa qua.

Giữa Mỹ và EU đã đạt được thỏa thuận ở cuộc thương thảo giữa ông Trump và Chủ tịch Ủy ban EU Jean Claude Juncker. Theo đó, xung đột thương mại giữa hai bên không trầm trọng thêm – tức là chỉ duy trì ở mức độ như Mỹ đã áp dụng đối với EU từ ngày 1/6/2018 và EU đã đáp trả Mỹ từ ngày 22/6/2018 – cho tới khi giữa hai bên đạt được thỏa thuận mới hoặc không đạt được thỏa thuận mới. Phía Mỹ chưa áp thuế quan bảo hộ thương mại đối với xe ô tô của EU nhưng EU phải chấp nhận nhập khẩu thêm đầu tương và khí đốt hóa lỏng của Mỹ cũng như cam kết cùng Mỹ cải tổ WTO theo định hướng của Mỹ. Đấy mới chỉ là giải pháp tạm thời và tình thế nhưng đủ để xảy ra chiến tranh thương mại. Mỹ cho EU thêm thời gian nhưng đã lôi kéo EU về phe mình để đối phó Trung Quốc và bào mòn vai trò của WTO.

Trong khi đó, diễn biến giữa Mỹ và Trung Quốc thì lại theo chiều hướng ngược lại. Mức độ quyết liệt  không chỉ tiếp tục gia tăng và nguy cơ bùng phát chiến tranh thương mại thêm tiềm tàng mà còn có cả nguy cơ xung đột thương mại lây lan tác động kích hoạt xung đột trên lĩnh vực khác, cộng hưởng thành nguy cơ xảy ra chiến tranh tiền tệ và chiến tranh kinh tế. Cho tới thời điểm hiện tại, Mỹ và Trung Quốc đối nhau và đấu nhau theo đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng của cụm từ „người sao, ta vậy“. Cùng biện pháp, cùng mức độ giá trị hàng hóa bị áp thuế quan bảo hộ thương mại – sau 2 lần áp dụng hiện ở mức độ 50 tỷ USD – và cùng thời điểm. Cùng biểu lộ quyết tâm chơi với nhau cuộc chơi này đến lúc phân định rõ ràng có người thắng và kẻ thua. Cả hai cùng cho thấy sẵn sàng đáp trả mọi giá. Ở thời kỳ đầu, hai bên còn tiến hành đàm phán thương mại. Về sau thì chỉ còn thấy leo thang đối địch lẫn nhau. Trung Quốc là đối tác mà Mỹ bị nhập siêu nhiều nhất trong suốt thời gian dài. EU xuất siêu vào Mỹ không quá lớn nhưng EU được coi là một thực thể kinh tế mạnh. Ông Trump nhằm trước hết vào hai đối tác này để giảm thâm hụt trong cán cân thương mại – điều này không thể phủ nhận – nhưng cũng còn nhằm mục đích tạo ra trường hợp điển hình để cảnh tỉnh và răn đe tất cả các đối tác kinh tế và thương mại của Mỹ, khiến họ nhụt chí đáp trả Mỹ và phải chịu khuất phục Mỹ. Ông Trump đã dọa sẽ còn tăng mức độ giá trị hàng hóa của Trung Quốc xuất khẩu vào thị trường Mỹ lên 250 tỷ USD, thậm chí cả 500 tỷ USD, tức là có thể đối với toàn bộ giá trị xuất khẩu của Trung Quốc vào thị trường Mỹ – năm 2017, Trung Quốc xuất khẩu vào Mỹ 505 tỷ USD và nhập khẩu từ Mỹ 130 tỷ USD. Ông Trump còn cáo buộc Trung Quốc – và cả EU – thao túng và lũng đoạn tiền tệ. Nếu xung đột thương mại leo thang gay cấn đến đỉnh điểm thì Trung quốc chắc chắn sẽ phải đáp trả bằng những biện pháp khác ngoài áp thuế quan bảo hộ thương mại. Khi ấy đương nhiên không chỉ đơn thuần là cuộc chiến tranh thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc nữa.

Tất cả những diễn biến mới nói trên cho thấy, ông Trump mượn danh nghĩa thu hẹp mức độ thâm hụt của Mỹ trong cán cân thương mại với các đối tác để nhằm tới không chỉ có một mục tiêu. Vị tổng thống „tỷ phú“ muốn xóa bỏ trật tự và luật lệ cũng như cục diện lâu nay trong trao đổi thương mại giữa các quốc gia và khu vực trên thế giới để chơi cuộc chơi mới theo chủ ý, định hướng, dẫn dắt và chi phối của Mỹ. Đằng sau chuyện tranh chấp thương mại này còn là cuộc ganh đua quyền lực và ảnh hưởng giữa Mỹ với các đối tác, bất kể từ trước đến nay là đồng minh, đối tác hay đối thủ của Mỹ. Ông Trump cần có cuộc chơi mới này làm sự thể hiện cụ thể cho khẩu hiệu và phương châm hành động „Nước Mỹ trên hết“ phục vụ trước hết cho việc trang trải những nhu cầu đối nội, đặc biệt phục vụ cho cuộc bầu cử quốc hội giữa nhiệm kỳ sắp tới. Đối với ông Trump, khắc phục được hay không tình trạng thâm hụt nặng nề trong cán cân trao đổi thương mại với các đối tác không quan trọng và cấp thiết bằng việc tạo hình ảnh và cảm nhận là các đối tác chịu khuất phục và nhượng bộ trước áp lực và tác động từ những biện pháp chính sách của Mỹ. Đối với ông Trump, sự nhượng bộ của đối tác không chỉ được hiểu là bằng chứng cho thấy phía Mỹ đã chiến thắng mà còn được hiểu là ông Trump đã đúng với những quyết sách ấy.

Từ đó có thể thấy cuộc xung đột thương mại lần này giữa Mỹ và các đối tác, đặc biệt với Trung Quốc và EU, sẽ còn dai dẳng và còn có những biến tướng bất ngờ, nhưng sẽ không đến mức để xảy ra chiến tranh thương mại, càng không có chuyện hội tủ mọi xung đột khác nữa với nhau thành chiến tranh kinh tế giữa Mỹ và các đối tác./.

(Mục Phu)

Loading

Views: 0

Nguy cơ bùng phát chiến tranh do sự hiện diện của Mỹ trên Biển Đông

Nguy cơ bùng phát chiến tranh do sự hiện diện của Mỹ trên Biển Đông

Trang mạng scmp.com mới đây có những bài phân tích về việc Philippines tham gia cuộc tập trận của Trung Quốc trên Biển Hoa Nam (Biển Đông) và về nguy cơ bùng phát chiến tranh do Mỹ gia tăng hiện diện tại khu vực này. Trong khi Philippines cùng Trung Quốc tập trận trên Biển Đông thì các quốc gia Đông Nam Á khác cũng hợp tác với Mỹ và Nhật Bản nhằm kìm hãm ảnh hưởng của Trung Quốc tại khu vực.
Theo giới phân tích chính trị, các thành viên của Hiệp hội Các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đang „đánh cược“ với những nguy cơ chiến lược của chính mình ở Biển Đông khi tăng cường hợp tác quân sự trên tất cả các mặt trận vào thời điểm căng thẳng giữa Mỹ và Trung Quốc đang leo thang. Động thái này được thể hiện rõ sau khi chính quyền Philippines ngày 8/10 tuyên bố sẽ tham gia cuộc tập trận chung của khu vực có sự tham gia của Trung Quốc và một số nước thành viên ASEAN khác diễn ra vào tuần cuối tháng 10 này.

Quyết định này của Manila được đưa ra chỉ vài ngày sau khi một tàu khu trục của Trung Quốc và tàu chiến Mỹ „giáp mặt“ nhau ngay trên khu vực có tranh chấp ở Biển Đông. Theo đó, đúng 17 năm sau vụ va chạm máy bay (ngày 1/4/2001), kịch bản dường như lại được tái diễn khi một tàu chiến của Mỹ và tàu khu trục Trung Quốc „áp sát nhau một cách nguy hiểm“ ở Biển Đông. Washington đã đổ lỗi cho tàu khu trục Trung Quốc „hoạt động một cách không an toàn và không chuyên nghiệp“ trong khi phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc chỉ trích Mỹ đưa tàu vào vùng biển gần các đảo và bãi đá của Bắc Kinh ở Biển Đông, „đe dọa nghiêm trọng chủ quyền và an ninh của Trung Quốc, làm phương hại nghiêm trọng mối quan hệ giữa quân đội hai nước và phá hủy đáng kể hòa bình và ổn định khu vực“.

Cuộc tập trận dự kiến diễn ra từ ngày 22-29/10 tới đây cũng đánh dấu là lần đầu tiên Manila cử quân đội tham gia tập trận chung với Trung Quốc và cũng là giai đoạn 2 của kế hoạch diễn tập hải quân mà Trung Quốc cam kết tiến hành chung với một số quốc gia thành viên ASEAN. Giai đoạn 1 của kế hoạch đã diễn ra ở Singapore hồi đầu tháng 8 vừa qua, trong đó các bên tập trung chủ yếu vào hoạt động tìm kiếm và cứu hộ được mô phỏng trên máy tính theo kịch bản là tàu chiến gặp sự cố va chạm trên biển.
Theo kế hoạch, cuộc diễn tập hải quân tới đây sẽ được tổ chức ở khu vực ngoài khơi thành phố Trạm Giang (Zhanjiang), thuộc tỉnh Quảng Đông (Guangdong), phía Nam Trung Quốc. Giới chức Trung Quốc và ASEAN đã nhất trí không tiến hành cuộc tập trận ở gần khu vực đang có tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông. Sự tham gia của Philippines trong cuộc diễn tập này đánh dấu sự thay đổi mạnh mẽ về lập trường của Manila trong vấn đề Biển Đông kể từ khi ông Rodrigo Duterte trở thành tổng thống.
Tuy nhiên, theo chuyên gia về ASEAN Dai Fan của Đại học Tế Nam (Jinan), Trung Quốc, các nước ASEAN cũng đang khai thác triệt để mối quan hệ với Nhật Bản và Mỹ để đối phó với ảnh hưởng ngày càng tăng của Trung Quốc ở khu vực. Ông nói: „Các nước ASEAN đang nỗ lực hợp tác với các nước bên ngoài như Nhật Bản và Mỹ để làm đối trọng với Trung Quốc, đặc biệt trong vấn đề Biển Đông. Cả Mỹ và Nhật Bản từ lâu cũng đã khích lệ để các nước ASEAN bảo vệ lợi ích của mình trước Trung Quốc“. Trên thực tế, Manila và Washington cũng đã tăng cường hợp tác, nhất trí sẽ tiến hành 281 cuộc tập trận chung trong năm 2019 (năm 2018 là 261). Điều này cũng cho thấy có bước phát triển mới trong quan hệ Mỹ-Philippines kể từ khi ông Rodrigo Duterte nhậm chức tổng thống và khôi phục những hỗ trợ của Mỹ đối với nước này.
Collin Koh, nghiên cứu viên cao cấp của Trường nghiên cứu các vấn đề quốc tế S Rajaratnam thuộc Đại học Công nghệ Nanyang ở Singapore, cho rằng tinh thần đoàn kết chiến lược của các nước ASEAN sẽ giúp khối này có nhiều quyền tự quyết và giải pháp trong bối cảnh các cường quốc đang có mâu thuẫn. Collin Koh nhấn mạnh: „Họ có thể sử dụng các sức mạnh bên ngoài để đối phó lẫn nhau, cân bằng quan hệ và có được lợi ích tối đa từ trò chơi cân bằng này đồng thời cũng có thể đứng ngoài sự cọ sát giữa các cường quốc“. Ông Collin Koh cũng nói thêm rằng Nhật Bản vẫn là một nhà đầu tư lớn ở khu vực Đông Nam Á trong khi Mỹ vẫn duy trì là nguồn cung cấp công nghệ chủ chốt và cả hai nước này vẫn đang nắm giữ vai trò quan trọng ở Đông Nam Á.

Hồi năm 2014, Philippines từng kiện những đòi hỏi chủ quyền phi lý của Trung Quốc ở Biển Đông ra Tòa trọng tài ở La Hay (Hà Lan) và đã thắng cuộc. Trung Quốc đã cho xây dựng trái phép một số đảo nhân tạo ở Biển Đông đồng thời triển khai vũ khí khí tài, trong đó có cả đường băng để củng cố quyền kiểm soát đối với vùng biển đang có tranh chấp này.

Kể từ khi Tổng thống Mỹ Donald Trump lên nắm quyền, Washington đã tăng cường hoạt động tuần tra hải quân và không quân ở Biển Đông, mà phần nhiều trong đó là những khu vực Trung Quốc tuyên bố chủ quyền, dưới danh nghĩa „chiến dịch tự do hàng hải“. Mỹ còn khuyến khích các đồng minh, trong đó có Anh, Australia, Pháp và Nhật Bản thực hiện hành động tương tự.

Trong khi Mỹ tuyên bố không đứng về bên nào trong các bên tuyên bố chủ quyền ở vùng biển tranh chấp này, nhưng hoạt động quân sự của Washington thực tế lại nhằm duy trì sự ảnh hưởng của mình ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương và ngăn chặn những nỗ lực của Trung Quốc nhằm mở rộng tầm ảnh hưởng trong khu vực. Hơn nữa xét về mặt sức mạnh, do các bên tuyên bố chủ quyền khác ở Biển Đông, trong đó phần lớn là các quốc gia ASEAN, không phải là đối thủ của Trung Quốc, nên về cơ bản, những gì đang diễn ra ở Biển Đông là „cuộc chơi quyền lực dai dẳng“ giữa một cường quốc đang thống trị là Mỹ và một cường quốc đang nổi lên là Trung Quốc.

 

Loading

Views: 0

EU và chiến lược mới kiềm chế Trung Quốc

Chiến lược kết nối mới của Liên minh châu Âu (EU) bị xem là phản ứng hơi chậm đối với sự mở rộng ảnh hưởng của Trung Quốc tại lục địa già.

Ủy ban châu Âu (EC) vừa thông qua Chiến lược Kết nối mới liên kết châu Âu và châu Á, qua đó thách thức một Trung Quốc ngày càng quyết đoán. Chiến lược được công bố hôm 19-9 đưa ra một hướng tiếp cận khác đối với chiến lược mà Bắc Kinh đang theo đuổi thông qua Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI). Nhấn mạnh đến yếu tố bền vững, Liên minh châu Âu (EU) đề xuất rằng các khoản đầu tư nên tôn trọng quyền lao động, không tạo ra những phụ thuộc về chính trị hoặc tài chính và bảo đảm một sân chơi bình đẳng cho các doanh nghiệp.

Với tốc độ phát triển kinh tế nhanh chóng của Trung Quốc trong 30 năm qua, EU tỏ ra hơi chậm trong việc nhìn nhận sức mạnh và ảnh hưởng ngày càng tăng của Bắc Kinh. Nước này không chỉ là „gã khổng lồ“ về thương mại mà còn đang nắm lượng dự trữ tiền tệ lớn nhất thế giới và là nhà cung cấp đầu tư nước ngoài ngày càng quan trọng, trong đó có cả ở châu Âu. Dù vậy, một số dự án phát triển liên quan đến Trung Quốc gần đây khiến các chính trị gia, nhà hoạch định chính sách châu lục này không khỏi thận trọng.

Cảng Piraeus ở Hy Lạp đang chịu sự kiểm soát của Công ty Vận tải biển COSCO (Trung Quốc) Ảnh: REUTERS

EU vẫn chưa cấp quy chế nền kinh tế thị trường cho Trung Quốc do nước này không chịu giải quyết vấn đề doanh nghiệp nhà nước nắm giữ vị thế thống trị. Ngoài ra, việc Bắc Kinh dòm ngó công nghệ châu Âu cũng dẫn đến kế hoạch kiểm tra gắt gao hơn hoạt động đầu tư của Trung Quốc tại lục địa già. Tuy nhiên, nỗi lo lớn nhất của Brussels đến từ các khoản đầu tư cơ sở hạ tầng khổng lồ trong khuôn khổ BRI – tâm trạng có thể được bắt gặp tại một số nước khác, như Mỹ, Ấn Độ…

Vào đầu năm nay, các đại sứ EU tại Trung Quốc đã viết một báo cáo đánh giá BRI tỏ ra không bền vững về kinh tế, môi trường, xã hội và tài chính. Báo cáo cũng chỉ trích Bắc Kinh phân biệt đối xử với doanh nghiệp nước ngoài, thiếu các quy trình đấu thầu minh bạch và hạn chế doanh nghiệp châu Âu tiếp cận thị trường nội địa.

Sự tham gia của Trung Quốc vào các dự án phát triển tại một số nước châu Âu cũng gióng lên hồi chuông cảnh báo. Hồi năm 2014, chính phủ Montenegro đã ký thỏa thuận vay tiền Ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung Quốc để trang trải 85% chi phí dự án xây dựng một tuyến đường cao tốc. Chi phí của dự án này ước tính tương đương gần 25% GDP của Montenegro. Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) không ít lần cho rằng việc xây dựng chỉ nên tiếp tục trên cơ sở các quỹ ưu đãi. Nhiều người tin rằng vỡ nợ có thể xảy ra và điều này có thể dẫn đến việc Montenegro bàn giao cơ sở hạ tầng quan trọng cho Trung Quốc.

Đã có tiền lệ đáng lo ngại trong vấn đề vay tiền nói trên. Sri Lanka đã mất khả năng hoàn trả khoản vay từ Trung Quốc để xây dựng cảng Hambantota. Hậu quả là cảng này và các khu đất xung quanh – có vị trí chiến lược ở Ấn Độ Dương, vịnh Bengal và biển Ả Rập – giờ đây chịu sự kiểm soát của Trung Quốc cho đến năm 2116.

Tương tự, việc Trung Quốc mua lại toàn bộ hoặc một phần các cảng tại Bỉ, Hà Lan, Tây Ban Nha, Ý, và đáng chú ý nhất là Hy Lạp, đã không được quan tâm đúng mức. Nếu không có trở ngại đáng kể, Trung Quốc đang dần thâu tóm cơ sở hạ tầng quan trọng ở châu Âu trong khi đầu tư trực tiếp nước ngoài của châu Âu vào Trung Quốc lại đang giảm.

Bắc Kinh đã gặt hái một số lợi ích chính trị từ các khoản đầu tư này, thể hiện qua việc một số nước thành viên EU ngăn chặn các nghị quyết chỉ trích hành vi của Trung Quốc ở biển Đông. Ngoài ra, các quan chức châu Âu đang chất vấn về tính bền vững môi trường và kinh tế của một loạt dự án kết nối liên quan đến Trung Quốc. Kế hoạch xây dựng 6 nhà máy điện chạy bằng than ở Pakistan đã bị chỉ trích vì không bền vững về môi trường.

Những ví dụ trên đã làm tăng nỗi quan ngại của EU khi Trung Quốc mở rộng ảnh hưởng ở châu Á, Trung Á và châu Âu. Ảnh hưởng này không chỉ về tiền bạc và chính trị mà còn mở rộng đến các tiêu chuẩn kỹ thuật và bóp méo các dòng chảy thương mại.

Nhưng EU nhận thức rõ rằng chỉ áp lực ngang hàng thôi sẽ không thể thúc đẩy Trung Quốc xem xét lại chiến lược của mình. Để bảo đảm lợi ích chính trị và kinh tế của chính mình, EU phải đưa ra một phản ứng đầy tham vọng và toàn diện, theo đó đẩy mạnh mối liên kết giữa khối này và các nước trong lúc „quảng bá“ nó như một lựa chọn thay thế đáng tin cậy và bền vững.

Văn kiện mới công bố nói trên sẽ giúp các nước châu Á và châu Âu hiểu rõ hơn EU muốn bắt tay với họ dựa trên cơ sở nào và các đối tác có thể mong đợi gì từ mối quan hệ này. Các cuộc đàm phán đang diễn ra về ngân sách EU sắp tới sẽ đóng vai trò rất quan trọng trong phân bổ đủ ngân sách cho chiến lược.

Chưa hết, chiến lược cũng sẽ cần sự hỗ trợ thống nhất từ các quốc gia thành viên, một chiến lược truyền thông công cộng vững chắc và một loạt chương trình tiếp cận sâu rộng với các đối tác của EU – cả song phương lẫn đa phương.

Cuộc cạnh tranh địa chính trị ở lục địa Á – Âu dự kiến sẽ diễn ra ngày một gay gắt, với Trung Quốc, Nga, Mỹ và EU tranh nhau ảnh hưởng. Chiến lược Kết nối của EU đã phát đi tín hiệu rằng họ đang là một phần của cuộc chơi này./.

(Theo The Diplomat)

Loading

Views: 0

Vietnam lockt FDI-Kapital im Wert von 25,4 Milliarden US-Dollar an

In den vergangenen neun Monaten dieses Jahres haben ausländische Direktinvestitionen (FDI) in Vietnam fast 25,4 Milliarden US-Dollar erreicht.
Dies gab die Behörde für ausländische Investitionen am Mittwoch bekannt. Ausländische Unternehmen hätten in 18 Bereichen investiert. Darunter hätten die Industrie, die Verarbeitung und der Maschinenbau die Aufmerksamkeit ausländischer Investoren auf sich gezogen. Ausländische Direktinvestitionen in diesen Bereichen hätten bei 11,3 Milliarden US-Dollar gelegen, hieß es.

In den vergangenen Monaten haben 104 Länder und Territorien in Vietnam investiert. Mit einem Investitionskapital im Wert von sieben Milliarden US-Dollar nimmt Japan den ersten Platz ein. Auf den Plätzen zwei und drei folgen Südkorea und Singapur./.

BBT

Loading

Views: 0

KPV-Generalsekretär: Vietnam legt großen Wert auf Verstärkung der strategischen umfassenden Partnerschaft zu Russland

KPV-Generalsekretär Nguyen Phu Trong wird Russland vom 5. bis zum 8. September besuchen.

KPV-Generalsekretär Nguyen Phu Trong (l.) und der russische Präsident Wladimir Putin. (Foto: VNA)

Ziel seines Besuchs ist es, die strategische umfassende Partnerschaft zwischen Vietnam und Russland zu vertiefen und die Zusammenarbeit in allen Bereichen auszuweiten. Im Vorfeld des Besuchs sagte der vietnamesische Parteichef der russischen Nachrichtenagentur TASS, während seines Besuchs würden KPV-Generalsekretär Nguyen Phu Trong und der russische Präsident Wladimir Putin sowie andere russische hochrangige Politiker die Maßnahmen diskutieren, um die Beziehungen in allen Bereichen zu vertiefen, die regionalen und internationalen Fragen zu diskutieren. Der KPV-Generalsekretär zeigte sich zuversichtlich, dass der Besuch der strategischen umfassenden Partnerschaft zwischen Vietnam und Russland neue Impulse geben werde. Damit werde die Qualität der Zusammenarbeit im Interesse beider Völker, für den Frieden, die Stabilität und die Entwicklung in der Asien-Pazifik-Region verbessert. Er bekräftigte, Vietnam lege großen Wert auf die strategische umfassende Partnerschaft zu Russland. Vietnam wollte die Kooperation in der Wirtschaft und im Handel verstärken.

Vietnam und Russland wollen sich darum bemühen, im Jahr 2020 das bilaterale Handelsvolumen auf zehn Milliarden US-Dollar zu erhöhen. Beide Länder werden die Zusammenarbeitsvereinbarungen stärker umsetzen und nach neuen Zusammenarbeitsmethoden suchen, in denen die beiden Länder Stärken haben. Der Russlandbesuch des KPV-Generalsekretärs Nguyen Phu Trong werde der umfassenden strategischen Partnerschaft zwischen Vietnam und Russland neue Impulse geben./.

 

Loading

Views: 0