Tag Archives: Trung Quốc

Cựu Ngoại trưởng Trung Quốc Tần Cương đã qua đời vào tháng Bảy?

Bài viết mới nhất do trang Politico của Mỹ đăng tải có tiêu đề “Tập Cận Bình tiến hành cuộc thanh trừng toàn diện theo phong cách Stalin”, liên quan đến vụ mất tích và cách chức đột ngột cựu Ngoại trưởng Trung Quốc Tần Cương vào tháng 6 năm nay, cung cấp một số chi tiết về vụ việc.

Politico viết: “Ngày 25/6 năm nay, chỉ 6 tháng sau khi nhậm chức bộ trưởng, ông Tần Cương đã gặp Ngoại trưởng Sri Lanka, Việt Nam và Thứ trưởng Ngoại giao Nga Andrey Rudenko tại Bắc Kinh. Sau đó, Tần Cương mất tích.” 

“Theo một số người tiếp xúc với các quan chức cấp cao của Trung Quốc, nhiệm vụ thực sự của Thứ trưởng Ngoại giao Nga Andrey Rudenko tại Bắc Kinh là thông báo cho ông Tập Cận Bình: Bộ trưởng Ngoại giao của ông và một số quan chức cấp cao của quân đội Giải phóng quân đã bị các cơ quan tình báo phương Tây lợi dụng.”

“Chương trình vũ khí hạt nhân của Trung Quốc đã mở rộng đáng kể trong những năm gần đây, và theo những người quen thuộc với các quan chức cấp cao Trung Quốc, thông điệp của Thứ trưởng Nga Rudenko gửi ông Tập Cận Bình bao gồm cáo buộc rằng ông Tần Cương và người thân của các sĩ quan cấp cao của Quân chủng Tên lửa đã giúp chuyển bí mật hạt nhân của Trung Quốc cho cơ quan tình báo phương Tây.”

“Hai người trong số họ cho rằng ông Tần chết vì tự sát hoặc bị tra tấn vào cuối tháng 7 tại một bệnh viện quân đội ở Bắc Kinh, nơi chuyên điều trị cho các lãnh đạo hàng đầu của Trung Quốc.”

Bốn đoạn trên liên quan đến vụ án ông Tần Cương được rải rác trong bài viết và được nhóm lại với nhau để độc giả dễ hiểu.

Bài viết của Politico giới thiệu sự nghiệp ngoại giao đang thăng tiến nhanh chóng của ông Tần Cương, việc ông ngoại tình với phóng viên Phó Hiểu Điền (Fu Xiaotian) của Đài Truyền hình Phượng Hoàng (Phoenix) Trung Quốc và sinh ra một cậu con trai mang quốc tịch Mỹ. Bài viết cho rằng: “Những câu chuyện này đã được lan truyền rộng rãi trên mạng với sự đồng ý rõ ràng của các cơ quan kiểm duyệt Internet của Trung Quốc.” Điều này nhìn chung phù hợp với quan điểm của thế giới bên ngoài rằng việc phổ biến rộng rãi vấn đề này đã được chính quyền ĐCSTQ đồng ý.

Phần giới thiệu sau đây của bài báo dường như đã xác nhận mối nghi ngờ rằng Phó Hiểu Điền không phải là một phóng viên bình thường. Bài báo viết:

“Phó Hiểu Điền học tại Đại học Cambridge, nơi chiêu mộ truyền thống của các cơ quan tình báo Anh. Cách đây 10 năm, Phó gặp Tần lần đầu tiên khi Tần được cử đến Đại sứ quán Trung Quốc ở London.”

“Vào năm 2016, Phó đã lấy tên của mình để đặt tên cho một khu vườn tại trường Cao đẳng Churchill, trường cũ của cô ở Cambridge, để ghi nhận ‘hàng loạt quà tặng hào phóng… cực kỳ hiếm’ của cô, được cho là có tổng giá trị ít nhất là 250.000 bảng Anh, đối với hầu hết các nhà báo mà nói thì đây là một khoản tiền khổng lồ.” 

“Trước khi Bộ trưởng Ngoại giao [Tần Cương] biến mất, Phó gần như đã gọi ông là bố của con mình trên mạng xã hội.”

“Sau đó, vào tháng 4, cô quay trở lại Bắc Kinh trên một chiếc máy bay riêng do chính phủ thuê, từ đó không có bất cứ thông tin gì về cô nữa.”

“Hệ thống tuyên truyền của Trung Quốc ám chỉ mạnh mẽ rằng vụ việc này và đứa con ngoài giá thú của Mỹ là nguyên nhân khiến Tần bị thanh trừng.”

Bài viết này của Politico cũng cho rằng vụ ông Tần Cương có liên quan trực tiếp đến cuộc thanh trừng sau đó của Quân chủng Tên lửa: 

“Lý do thực sự dẫn đến sự biến mất đột ngột của Tần, theo một số người tiếp xúc với các quan chức cấp cao, là do ông ta dính líu đến một vụ bê bối nghiêm trọng hơn liên quan đến bộ trưởng quốc phòng và tướng chỉ huy Quân chủng Tên lửa Trung Quốc, cơ quan giám sát kế hoạch vũ khí hạt nhân của nước này.”

Gần như cùng lúc với sự biến mất của ông Tần, chỉ huy hàng đầu của Quân chủng Tên lửa Lý Ngọc Siêu (Li Yuchao), cấp phó của ông là Lưu Quảng Bân (Liu Guanbin) và cấp phó cũ của ông là Trương Chấn Trung (Zhang Zhenzhong) cũng mất tích.

Truyền thông của ĐCSTQ đưa tin, một số sĩ quan cấp cao hiện tại và trước đây của quân chủng này cũng bị giam giữ, và ít nhất một cựu phó chỉ huy đã chết vì một căn bệnh không rõ nguyên nhân.

Người chỉ huy mất tích cuối cùng đã chính thức bị sa thải và được thay thế bởi các sĩ quan Hải quân và Không quân, một diễn biến rất hiếm gặp vì các chỉ huy hàng đầu của Lực lượng Tên lửa hầu như luôn được thăng chức từ nội bộ quân chủng.

Ngay sau khi cuộc thanh trừng Quân chủng Tên lửa được chính thức công nhận, ông Lý Thượng Phúc (Li Shangfu), người được ông Tập Cận Bình bổ nhiệm làm Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc vào tháng 3 năm nay, cũng biến mất. Cuối tháng 10, ông chính thức bị sa thải.

Âm mưu này càng được thúc đẩy bởi một báo cáo ngắn gọn trên phương tiện truyền thông nhà nước ĐCSTQ vào tháng 7, một ngày trước khi ông Tần chính thức bị cách chức bộ trưởng ngoại giao. Theo báo cáo, ông Vương Thiếu Quân (Wang Shaojun), chỉ huy Quân đoàn Vệ binh Trung ương, người bảo vệ các lãnh đạo hàng đầu Trung Quốc và giám sát các vệ sĩ riêng của Chủ tịch Tập Cận Bình kể từ năm 2015, đã qua đời cách đây 3 tháng do “điều trị không hiệu quả”.

Bài viết đi sâu vào phân tích:

Các quan chức chính sách đối ngoại và quốc phòng đang biến mất khi ông Tập Cận Bình loại bỏ tận gốc những kẻ được gọi là kẻ thù của mình. Đây là một dấu hiệu cho thấy sự bất ổn ở cấp cao nhất ở Bắc Kinh. Kể từ khi lên nắm quyền vào năm 2012, các cuộc thanh trừng không ngừng nghỉ của ông Tập Cận Bình đã khiến hàng triệu quan chức bị hạ đài. Có một số thứ đã mục nát trong triều đình của Chủ tịch Tập Cận Bình.

Trong khi thế giới đang bị phân tâm bởi các cuộc chiến ở Trung Đông và Ukraine, một cuộc thanh trừng theo phong cách Stalin đang quét qua hệ thống chính trị cực kỳ bí mật của Trung Quốc, gây ra những hậu quả sâu rộng cho nền kinh tế toàn cầu và thậm chí cả triển vọng hòa bình trong khu vực.

Tín hiệu mà Bắc Kinh đưa ra là không thể nhầm lẫn, ngay cả khi các cơ quan an ninh Trung Quốc đã leo thang cuộc đàn áp đến mức toàn trị, khiến mọi người gần như không thể biết được điều gì đang thực sự diễn ra trong nước.

Vụ mất tích và cách chức của các bộ trưởng ngoại giao và quốc phòng Trung Quốc chỉ là hai ví dụ, cả hai đều là những người trung thành với ông Tập, được lựa chọn và đề bạt hồi đầu năm nay, nhưng chỉ sau vài tháng họ đã “ngã ngựa”.

Các nạn nhân cấp cao khác bao gồm vị tướng phụ trách chương trình vũ khí hạt nhân của Trung Quốc và một số quan chức cấp cao nhất giám sát lĩnh vực tài chính của Trung Quốc. Trong đó có số cựu trợ lý của ông Tập Cận Bình dường như đã chết khi bị giam giữ.

Một điềm báo chẳng lành khác là cái chết không đúng lúc của ông Lý Khắc Cường, thủ tướng vừa nghỉ hưu của Trung Quốc – nhân vật số 2 của ĐCSTQ – người được cho là đã chết vì đau tim tại một bể bơi ở Thượng Hải vào cuối tháng 10 dù đang được hưởng điều kiện y tế tốt nhất thế giới. Sau khi ông Lý qua đời, ông Tập Cận Bình đã ra lệnh giản lược tang lễ đối thủ cũ của mình.

Trong suy nghĩ của nhiều người Trung Quốc, “cơn đau tim trong bể bơi” có ý nghĩa tương tự như các quan chức đột nhiên “ngã lầu”.

Kể từ khi lên nắm quyền vào năm 2012, các cuộc thanh trừng không ngừng nghỉ của ông Tập Cận Bình đã xử lý hàng triệu quan chức. Dùng thuật ngữ của ông Tập mà nói, thì là từ “hổ” cấp cao đến “ruồi” quan liêu cấp thấp của ĐCSTQ.

Sự khác biệt ngày nay là, các quan chức được coi là trung lập không phải là thành viên của các phe phái chính trị đối địch, mà là những người trung thành trong phe của ông Tập Cận Bình, dẫn đến những nghi vấn nghiêm trọng về sự ổn định của chế độ.

Trong bầu không khí căng thẳng như vậy ở Bắc Kinh, có những lo ngại rằng Chủ tịch Tập Cận Bình bị cô lập và ngoan cố có thể tính toán sai, kích động xung đột vũ trang với một trong những nước láng giềng yếu hơn, hoặc thậm chí tiến hành một cuộc xâm lược toàn diện vào Đài Loan dân chủ để chuyển hướng sự chú ý.

Kẻ thù ở khắp mọi nơi

Dù vô tình hay cố ý, tình cảm đó càng gia tăng vào mùa hè này, khi Giám đốc CIA William Burns cho biết, cơ quan này đang “đạt được tiến bộ” trong việc xây dựng lại mạng lưới bên trong Trung Quốc và có “năng lực tình báo con người mạnh mẽ” (người tham gia mạng lưới tình báo)  ở Trung Quốc.

Sự ngoan cố của ông Tập Cận Bình lan rộng đến mọi khía cạnh của bộ máy quan liêu và nền kinh tế, dường như làm hoen ố những người bị coi là quá phương Tây hóa hoặc quá gần gũi với “các thế lực thù địch phương Tây”.

Một quan chức tài chính cấp cao của Trung Quốc nói thông thạo tiếng Anh và thường xuyên tham dự các hội nghị quốc tế đã nói với Politico qua email, rằng ông không thể tham dự các sự kiện sắp tới bên ngoài Trung Quốc hoặc nói chuyện qua điện thoại nữa.

Ông cùng với hàng chục quan chức tài chính cấp cao đã bị cách chức trong những tháng gần đây, thường là sau khi bị cáo buộc tham nhũng.

Một đồng nghiệp của quan chức này cho biết, ông hiện đang bị điều tra vì “quá thân cận với Mỹ” và “có thể là gián điệp”.

Đây dường như là số phận tất yếu của những ai quá quan tâm đến việc giao thiệp với người nước ngoài và sẽ là lời cảnh báo cho những ai vẫn tin rằng Trung Quốc vẫn mở cửa kinh doanh với phương Tây.

Trí Đạt (theo Politico)

https://trithucvn.co/trung-quoc/cuu-ngoai-truong-trung-quoc-tan-cuong-da-qua-doi-vao-thang-bay.html

Loading

Views: 0

Chân dung tân Thủ tướng TQ Lý Cường

Ông Lý Cường là thủ tướng đầu tiên của Trung Quốc không được thăng chức từ phó thủ tướng, kể từ năm 1976.

Ông Lý Cường, hiện 63 tuổi, giữ chức Bí thư Thành ủy Thượng Hải kể từ năm 2017, đồng thời có vị trí trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị Trung Quốc.

Theo báo Independent, ông Lý Cường là thủ tướng đầu tiên của Trung Quốc không được thăng chức từ phó thủ tướng, kể từ năm 1976.

Từ năm 2004-2007, ông Lý Cường làm thư ký cho ông Tập Cận Bình – khi ấy nắm giữ chức vụ Bí thư Tỉnh ủy Chiết Giang. Chiết Giang được biết đến là trung tâm sản xuất theo hướng xuất khẩu và doanh nghiệp tư nhân.

Năm 2013, ông Lý Cường được cất nhắc làm tỉnh trưởng Chiết Giang, thời điểm ông Tập Cận Bình trở thành chủ tịch Trung Quốc. Vị trí này giúp ông Lý Cường chuẩn bị cho những vai trò và trọng trách lớn hơn.

Năm 2015, ông Lý Cường tháp tùng ông Tập Cận Bình tới Mỹ để gặp Tổng thống Barack Obama.

Tại Thượng Hải, uy tín của ông Lý Cường từng bị ảnh hưởng bởi lệnh phong tỏa COVID-19 kéo dài 2 tháng hồi đầu năm nay, gây tác động không nhỏ đến kinh tế. Quan chức này chịu trách nhiệm giám sát việc thực hiện chính sách “không COVID-19”.

Ông Lý Cường cũng được biết đến với vai trò thúc đẩy hội nhập kinh tế của khu vực đồng bằng sông Dương Tử và giám sát quá trình mở rộng khu vực thương mại tự do của Thượng Hải.

Có rất ít thông tin về ông Lý Cường cho đến khi Chủ tịch Tập Cận Bình đề cử ông làm ứng viên thủ tướng Trung Quốc ngày 11-3. Ông Lý Cường cũng được cho là chưa có nhiều kinh nghiệm chính trị và chưa từng kinh qua vị trí phó thủ tướng.

BDN

Loading

Views: 0

Một số dự báo về Trung Quốc năm 2023

Phần 1: Kinh tế

Năm 2023 là năm đầu tiên quán triệt thực hiện Nghị quyết Đại hội 20, là năm bản lề của Quy hoạch phát triển kinh tế xã hội lần thứ 14, nằm trong giai đoạn khởi đầu của tiến trình xây dựng cường quốc xã hội chủ nghĩa hiện đại, về tổng thể vẫn thuộc vào giai đoạn đầu của Chủ nghĩa xã hội.

Ngày 6/12, Bộ Chính trị Trung Quốc họp, nghiên cứu kinh tế 2023, nhấn mạnh “Thúc đẩy kinh tế vận hành chuyển biến tốt về tổng thể, ra sức tăng cường lòng tin của thị trường; thực hiện “nâng cấp hữu hiệu về chất và tăng trưởng hợp lý về lượng”, triển khai và có bước đi mới xây dựng toàn diện quốc gia hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa; phải đồng bộ tốt hơn giữa chống dịch và phát triển kinh tế xã hội, tối ưu hóa các biện pháp chống dịch, đi sâu toàn diện cải cách mở cửa. Đây chính là phương châm hành động của Trung Quốc năm 2023. Tập Cận Bình đưa ra yêu cầu “dịch bệnh cần phòng chống, kinh tế phải giữ ổn, phát triển phải an toàn, trước sau vẫn “lấy chữ ổn làm đầu, cầu tiến trong ổn định”. Ông Tập nhấn mạnh, tăng cường năng lực chống dịch ở cơ sở, tăng cường nghiên cứu ứng dụng thuốc và vacine, bảo đảm tốt việc chữa bệnh cho quần chúng… Năm 2023, Trung Quốc vẫn đặt chống dịch Covid ở vị trí quan trọng hàng đầu nhưng đã có sự điều chỉnh theo hướng hài hòa hơn giữa chống dịch với khôi phục phát triển kinh tế, hạn chế tác động tiêu cực của chống dịch đối với kinh tế.

Ông Tập chỉ rõ, muốn làm tốt công tác kinh tế năm 2023, cần phải nắm chắc “6 đồng bộ”: “Đồng bộ tốt hơn giữa chống dịch và phát triển kinh tế xã hội”, “giữa nâng cao một cách hiệu quả kinh tế về chất và tăng trưởng hợp lý về lượng”, giữa cải cách mang tính kết cấu bên cung với mở rộng nội nhu”, “giữa chính sách kinh tế và các loại chính sách khác”, “giữa tuần hoàn trong nước và tuần hoàn quốc tế”, “đồng bộ hơn giữa trước mắt và

lâu dài”. Hoàn thành nhiệm vụ mục tiêu công tác kinh tế năm 2023, tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác kinh tế. Kinh tế Trung Quốc năm 2023 sẽ được vận hành xoay quanh “5 kiên trì” mà Hội nghị công tác kinh tế Trung ương (15-16/12/2022) đề ra: Kiên trì “phát triển là nhiệm vụ quan trọng số 1″ của Đảng; kiên trì công tác “cầu tiến lên trong ổn định”; kiên trì “hoàn thiện chế độ kinh tế cơ bản XHCN”; kiên trì “thúc đẩy mở cửa đối ngoại trình độ cao”; kiên trì “thúc đẩy kinh tế phát triển vậ hành trong quỹ đạo pháp trị”. Hội nghị chỉ rõ, năm 2023, dưới tiền đề kiên trì lấy chữ “ổn” làm đầu, tiếp tục thi hành chính sách tài chính tích cực và chính sách tiền tệ ổn định, gia tăng mức độ điều chỉnh chính sách vĩ mô, tăng cường điều chỉnh phối hợp chính sách các loại, hình thành sự hợp lực cùng thúc đẩy phát triển chất lượng cao. Hội nghị chỉ ra một số vấn đề trọng đại cần làm tốt trong công tác kinh tế năm 2023: Tập trung mở rộng nội nhu, đẩy nhanh xây dựng hệ thống sản nghiệp hiện đại hóa, thiết thực thực hiện “hai không dao động” (không dao động củng cố và phát triển kinh tế công hữu, không dao động cổ vũ, giúp đỡ, hướng dẫn kinh tế phi công hữu phát triển), tăng cường thu hút và sử dụng đầu tư nước ngoài, đề phòng và hóa giải hiệu quả các nguy cơ kinh tế tài chính lớn. Trung Quốc vẫn đề ra nhiệm vụ phòng chống những cơ mang tinh hệ thống”, nghĩa là Trung Quốc khẳng định nguy cơ này vẫn đang tồn tại.

Hội nghị kinh tế trung ương 2022 tuy tỏ ra tự tin về các ưu thế chế độ, quy mô thị trường nội địa, nền công nghiệp hoàn thiện ngày càng hiện đại… nhưng vẫn toát lên sự đề phòng, cảnh giác với các nguy cơ, kể cả những nguy cơ mang tinh hệ thống trong quá trình phát triển của kinh tế 2023 và những năm tiếp theo, nên bước đi rất thận trọng, luôn lấy chữ “ổn” làm đầu, tìm kiếm sự tăng trưởng hợp lý, tăng trưởng trong ổn định. Đây là đặc trưng nổi bật của tình hình kinh tế Trung Quốc năm 2023.

Loading

Views: 0

Tân Ngoại trưởng TQ lên tiếng về chính sách đối ngoại

Phát biểu trên trang web chính thức của Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 30/12, Tân Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốc – ông Tần Cương cho biết, sẽ tuân thủ tôn chỉ chính sách ngoại giao bảo vệ hòa bình thế giới, thúc đẩy sự phát triển chung.

Trong bài phát biểu, tân Ngoại trưởng Trung Quốc cho rằng, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, nền ngoại giao của Trung Quốc nắm chắc đường lối chính là phục vụ sự nghiệp phục hưng dân tộc, thúc đẩy sự tiến bộ của nhân loại, giương cao ngọn cờ hòa bình, phát triển, hợp tác, cùng có lợi, kiên trì độc lập tự chủ, kiên trì con đường phát triển hòa bình, “cung cấp trí tuệ Trung Quốc, sáng kiến Trung Quốc và sức mạnh Trung Quốc cho việc giải quyết những thách thức chung của nhân loại, tiếp tục có những đóng góp mới vào sự nghiệp vì hòa bình và phát triển của thế giới”.

Ngoại trưởng Tần Cương (kế vị ông Vương Nghị) nhấn mạnh, sẽ xây dựng quan hệ quốc tế kiểu mới trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau, công bằng, hợp tác cùng có lợi, tích cực tham gia cải cách và xây dựng hệ thống quản trị toàn cầu, kiên quyết bảo vệ chủ quyền, an ninh và lợi ích phát triển quốc gia.

BDN

Loading

Views: 0

“Cách mạng giấy trắng”: Trung Quốc mộng của Tập đang biến thành ác mộng

Biểu tình vào cuối tuần có thể diễn ra trước Ngày Nhân quyền Quốc tế (10/12).

Vài tuần sau khi giành được nhiệm kỳ thứ ba với tư cách là Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch Tập Cận Bình đã phải hứng chịu một đòn giáng nặng nề – hàng loạt người dân đã xuống đường với những tờ giấy trắng A4.

Sự kiện này đã được đặt tên là “cách mạng giấy trắng” hay “phong trào giấy trắng,” và đã lan rộng ra nhiều thành phố trên khắp Trung Quốc. Dù mục đích chính của các cuộc biểu tình là kêu gọi chấm dứt chính sách zero-Covid hà khắc, nhưng người tham dự biểu tình ở Bắc Kinh và Thượng Hải đã công khai hô khẩu hiệu kêu gọi Tập từ chức. Một số người đi xa đến mức gọi ông là “nhà độc tài.”

Đây là cuộc khủng hoảng lớn nhất trong kỷ nguyên lãnh đạo của Tập, kể từ khi bắt đầu vào năm 2012.

Thậm chí còn có một cuộc biểu tình sinh viên được tổ chức tại Đại học Thanh Hoa, trường cũ của Tập. Trường đại học danh tiếng ở phía tây Bắc Kinh được coi là pháo đài quyền lực của Tập, và là nguồn gốc của “Thanh Hoa phái” – một phe mới trong đảng. Trần Cát Ninh (Chen Jining), cựu hiệu trưởng Đại học Thanh Hoa, vừa được thăng chức vào Bộ Chính trị quyền lực tại đại hội toàn quốc hồi tháng 10.

Trần sau đó đã được chọn để trở thành Bí thư Thành ủy Thượng Hải, kế nhiệm Lý Cường, người được kỳ vọng sẽ trở thành thủ tướng tiếp theo.

Trần Cát Ninh đã được thăng chức vào Bộ Chính trị tại đại hội toàn quốc của ĐCSTQ vào tháng 10, và gần đây đã được Chủ tịch Tập Cận Bình bổ nhiệm làm Bí thư Thành ủy Thượng Hải. (Ảnh của Andrea Verdelli/Getty Images) © Getty Images

Các cuộc biểu tình phản đối chính sách zero-Covid đã lan rộng khắp đất nước chỉ trong vài ngày.

Để đối phó chính quyền, các sinh viên biểu tình đã thể hiện tư duy sáng tạo. Trong đêm tối, họ giơ cao những tờ giấy trắng, che kín mặt để không bị nhận dạng, trong lúc hô vang khẩu hiệu đòi Tập từ chức.

Một số sinh viên Thanh Hoa còn viết nguệch ngoạc các phương trình vũ trụ học của Alexander Friedmann trên tờ giấy của họ. Nguyên nhân được cho là vì trong tiếng Anh, “Friedmann” nghe giống như “người được tự do”.

Sinh viên biểu tình tại Đại học Thanh Hoa ở Bắc Kinh, trường cũ của Chủ tịch Tập Cận Bình, vào ngày 27/11. (Ảnh chụp từ video và đã được biên tập vì lý do an ninh) © Reuters

Trong số sinh viên biểu tình ở Thanh Hoa, có rất nhiều thiếu nữ, qua đó phản ánh một sự thay đổi đáng kể trong xã hội Trung Quốc. Hoạt động xã hội tích cực của các nữ sinh là một biểu hiện hoàn toàn trái ngược với cuộc cải tổ Bộ Chính trị vào tháng 10, khi không có phụ nữ nào được góp mặt trong ban lãnh đạo gồm 24 thành viên.

Theo một nguồn thạo tin từ Trung Quốc, trước những diễn biến này, các cấp lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng sản tự tin sẽ dập tắt cách mạng giấy trắng.

“Cách mạng giấy trắng sẽ bị dập tắt hoàn toàn chỉ trong vòng 10 ngày tới,” nguồn tin nói với Nikkei, đồng thời cho biết thêm rằng ban lãnh đạo đảng đã đặt đất nước trong tình trạng báo động cao nhất khi Ngày Nhân quyền Quốc tế (10/12) đang đến gần.

“Có một sự khác biệt lớn so với những gì đã xảy ra trong quá khứ,” nguồn tin cho biết, ám chỉ sự cố liên quan đến Ngày Nhân quyền Quốc tế năm 1986. “Sẽ không có sự bất đồng nào trong giới lãnh đạo.”

“Đừng đánh giá thấp năng lực hành chính và kỹ năng quản lý khủng hoảng của đảng ở cấp địa phương,” một nguồn tin khác cho biết.

Các phương pháp mà chính quyền sử dụng để đàn áp làn sóng biểu tình giấy trắng không chỉ giới hạn ở vũ lực. Dữ liệu lớn đã được sử dụng để xác định, theo dõi, và kiểm soát những cái tên dễ gây kích động nhất.

Các kỹ thuật giám sát đã được phát triển trong cuộc đàn áp các nhà hoạt động dân chủ ở Hong Kong trước và sau khi luật an ninh quốc gia có hiệu lực ở thuộc địa cũ của Anh vào năm 2020.

Trong một ví dụ hiếm hoi về việc thể hiện bất đồng chính kiến một cách công khai, một người biểu tình đã giương biểu ngữ trên cầu Tô Thông ở Bắc Kinh vào ngày 13/10, ngay trước kỳ đại hội toàn quốc của ĐCSTQ. © Kyodo/Reuters

Làn sóng phản đối zero-covid đã nhanh chóng lan rộng khắp Trung Quốc sau khi một người biểu tình dũng cảm giương cao các biểu ngữ phản đối trên cầu vượt Tô Thông ở Bắc Kinh vào ngày 13/10, ngay trước đại hội toàn quốc của Đảng Cộng sản.

Nội dung biểu ngữ kêu gọi cung cấp thực phẩm thay vì triển khai chính sách zero-Covid, tiến hành bầu cử thay vì ủng hộ “lãnh tụ”, và thực hiện quyền công dân tự do chứ không phải chế độ nô lệ – tất cả đều đi ngược lại chế độ chuyên chế của Tập.

Chính sách zero-Covid thường được triển khai theo những cách vô cảm, gây ra sự khó chịu trong dân chúng. Một vài người từng hy vọng rằng các biện pháp chống dịch sẽ bớt hà khắc hơn sau đại hội đảng. Khi rõ ràng là điều đó sẽ không xảy ra, người dân đã vô cùng tức giận.

Một trong những vụ chống đối đầu tiên xảy ra tại một nhà máy của Foxconn. Công nhân tại nhà máy lắp ráp iPhone lớn nhất thế giới ở Trịnh Châu, tỉnh Hà Nam, đã biểu tình phản đối các điều kiện làm việc có liên quan đến chính sách zero-Covid.

Sau đó, vào ngày 24/11, đám cháy bùng phát tại một khu chung cư ở Ô Lỗ Mộc Tề, thủ phủ của Khu tự trị Duy Ngô Nhĩ Tân Cương, đã khiến 10 người thiệt mạng. Biểu tình nổ ra sau khi các bài đăng trên mạng xã hội lan truyền rằng lính cứu hỏa đã phản ứng chậm trễ vì lệnh phong tỏa.

Làn sóng biểu tình nhanh chóng lan sang Bắc Kinh, Thượng Hải, và các thành phố lớn khác.

Người biểu tình trèo lên một chiếc xe bọc thép ở Bắc Kinh khi bạo lực leo thang giữa những người biểu tình ủng hộ dân chủ và quân đội Trung Quốc vào ngày 04/06/1989. © AP

Ngày Nhân quyền Quốc tế luôn gây khó khăn cho Đảng Cộng sản Trung Quốc. Năm 1986, ba năm trước cuộc đàn áp Thiên An Môn, Phương Lệ Chi, nhà vật lý từng là hiệu phó Đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc ở tỉnh An Huy, đã kêu gọi dân chủ hóa đất nước.

Lời kêu gọi của ông đã mở đường cho một phong trào sinh viên nhanh chóng lan rộng từ An Huy đến Bắc Kinh và Thượng Hải. Nhà chức trách đã nhận thấy các cuộc biểu tình năm 2022 cũng diễn ra theo mô hình tương tự.

Hồ Diệu Bang, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản, đã bị cách chức một tháng sau đó, vì phản ứng ‘nhẹ tay’ của ông đối với phong trào ủng hộ dân chủ.

Đằng sau vụ việc này là cuộc đấu tranh quyền lực phức tạp liên quan đến nhà lãnh đạo tối cao Đặng Tiểu Bình, người đã bổ nhiệm Hồ Diệu Bang vào các chức vụ chủ chốt, và các nguyên lão trong đảng, những người muốn hạ bệ Hồ trong vai trò kiến trúc sư của sự thay đổi thế hệ trong ban lãnh đạo đảng.

Cuộc biểu tình của sinh viên tại Quảng trường Thiên An Môn năm 1989 đã làm sâu sắc thêm cuộc cạnh tranh trong nội bộ đảng.

Triệu Tử Dương được Đặng chọn để thay Hồ làm Tổng Bí thư, nhưng chính ông cũng bị thanh trừng sau sự kiện Thiên An Môn, vì tỏ ra thông cảm với sinh viên.

Ngày Nhân quyền Quốc tế là ngày kỷ niệm việc Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc thông qua Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế vào ngày 10/12/1948.

Vào ngày đó năm 2008, có một sự cố khác đã xảy ra. Một nhóm các nhà hoạt động nhân quyền do Lưu Hiểu Ba lãnh đạo đã công bố Hiến chương 08 để kỷ niệm 60 năm Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế ra đời.

Hai năm sau, Lưu đoạt giải Nobel Hòa bình, nhưng ông vẫn ngồi sau song sắt nhà tù trong lúc lễ trao giải diễn ra ở Na Uy. Cả thế giới đã nhìn thấy hình ảnh chiếc ghế trống của ông tại buổi lễ, một minh chứng mạnh mẽ cho lập trường cứng rắn của Bắc Kinh. Lưu mất năm 2017, khi vẫn là một tù nhân chính trị.

Phong tỏa đột ngột theo chính sách zero-Covid nghiêm ngặt đã tước đi quyền tự do đi lại của mọi người, vốn là một quyền con người cơ bản. Chính sách gây tranh cãi và không được lòng dân này cũng đã giáng một đòn mạnh vào nền kinh tế Trung Quốc. Đây là lý do tại sao nhiều dân thường đã tham gia các cuộc biểu tình của sinh viên trên khắp đất nước.

Lưu Hiểu Ba, nhà bất đồng chính kiến Trung Quốc và người đoạt giải Nobel Hòa bình năm 2010, đã không thể đích thân đến nhận giải thưởng của mình ở Na Uy, và vẫn bị giam giữ như một tù nhân chính trị vào thời điểm ông qua đời hồi năm 2017. (Reuters/Toby Melville) © Reuters

Chính quyền Trung Quốc đã không phải đối mặt với các cuộc biểu tình thực sự trên toàn quốc trong 33 năm qua.

Các cuộc biểu tình rầm rộ chống Nhật Bản vào tháng 9/2012 sau khi Nhật Bản quốc hữu hóa Quần đảo Senkaku không thể đem ra so sánh, vì Bắc Kinh tham gia rất nhiều vào việc lập kế hoạch và thực hiện chúng.

Những người tham gia được chính phủ đưa đón từ các vùng nông thôn và được trả trợ cấp hàng ngày. Các quan chức đã hỗ trợ phía sau những người biểu tình, theo dõi chặt chẽ và phân phát nước uống cho họ. Lần này, người của chính phủ cũng đang trà trộn vào các nhóm người biểu tình chống zero-Covid để theo dõi diễn biến.

Tuy nhiên, sự bất mãn hiện tại hoàn toàn bắt nguồn từ vấn đề trong nước, và tập trung vào chính sách zero-Covid do Tập Cận Bình khởi xướng. Tập đã trực tiếp đặt mình vào giữa những làn đạn. Kể từ khi đại dịch COVID-19 bùng phát vào tháng 1/2020, Tập đã nói rõ rằng ông đang lãnh đạo cuộc chiến chống lại virus. Ông cũng đứng ra nhận hết các thành tích liên quan, và gắn quyền lực và uy tín của mình với vấn đề quản lý đại dịch.

Sự trở lại của các phong trào phản kháng của sinh viên như giai đoạn 1986-1989 sẽ là một mối đe dọa đối với Tập, ảnh hưởng đến triển vọng duy trì quyền lực trọn đời của ông, đồng thời có thể sẽ làm tái diễn căng thẳng trong nội bộ đảng.

Ngày 10/12 không phải là ngày mà Tập mong đợi. Liệu Tập còn có thể nói về “giấc mộng Trung Hoa” sau 10 ngày nữa?

Trong các cuộc biểu tình lớn ở Hong Kong năm 2019, các ngày cuối tuần – thời gian diễn ra biểu tình – đã thu hút tới 2 triệu người tham gia. Nếu lịch sử là một bài học, dịp cuối tuần trước Ngày Nhân quyền Quốc tế sẽ là thời khắc quan trọng.

Do đó, cần hết sức chú ý đến những gì xảy ra ở Trung Quốc vào cuối tuần này.

Katsuji Nakazawa là nhà báo và biên tập viên cấp cao của Nikkei, hiện sinh sống tại Tokyo. Ông đã dành bảy năm làm phóng viên thường trú ở Trung Quốc và sau đó trở thành trưởng văn phòng Trung Quốc. Ông đã nhận Giải Nhà báo Quốc tế Vaughn-Ueda năm 2014.

Nguồn: Katsuji Nakazawa, “Quash the ‘white paper’ – Xi’s Chinese dream turns nightmare”, Nikkei Asia, 01/12/2022

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Loading

Views: 0

Quốc tế nói gì về việc dân TQ “dám biểu tình”

Vụ hỏa hoạn ở Urumqi (Tân Cương) là giọt nước tràn ly, đã thổi bùng ngọn lửa phẫn nộ trong lòng người dân Trung Quốc. Nhiều cuộc biểu tình đã nổ ra ở hàng chục thành phố lớn và các trường đại học trên khắp Trung Quốc từ ngày 26/11 đến sáng sớm ngày 28/11. Phóng viên BBC tại Trung Quốc, Stephen McDonnell, cho rằng mặc dù việc bày tỏ tiếng nói bất đồng ở Trung Quốc không phải là hiếm, nhưng sự kiện lần này quả thực đã đặt ra một thách thức to lớn đối với giới lãnh đạo ĐCSTQ.

Phong trào biểu tình “Nở rộ Khắp mọi nơi”
Vụ hỏa hoạn hôm thứ 5 (24/11) ở Urumqi, thủ phủ của Tân Cương, đã khiến 10 người thiệt mạng trong một tòa nhà cao tầng. Tối hôm 25/11, ​​​​đám đông dân chúng đổ ra đường, hô vang “Hãy chấm dứt phong tỏa!” và tay giơ cao nắm đấm, theo video trên mạng xã hội.

Giới quan sát cho rằng, chính các biện pháp phong tỏa của ĐCSTQ đã ngăn người dân của tòa nhà chạy thoát thân. Sau vụ hỏa hoạn, ngọn lửa giận dữ âm ỉ trong lòng dân chúng nay đã bùng lên và nhanh chóng lan rộng ra khắp cả nước.

Tối thứ 6 (26/11), rất đông người dân đã tập trung tại đường Urumqi ở Thượng Hải và thắp nến tưởng niệm các nạn nhân của vụ hỏa hoạn ở Urumqi, Tân Cương. Đám đông giận dữ đã hô vang những khẩu hiệu như “Đả đảo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ)”, “Đả đảo Tập Cận Bình!”, “Tự do!”. Một số người biểu tình đã bị cảnh sát bắt giữ.

Cũng vào tối ngày 26/11, sinh viên Đại học Bắc Kinh đã cầm những tờ giấy trắng – biểu tượng phản đối chính sách kiểm duyệt của chính quyền Trung Quốc – và thắp nến hoặc bật đèn điện thoại di động bên trong khuôn viên trường học. Từ sự tiếc thương thầm lặng dành cho những nạn nhân xấu số trong vụ họa hoạn, sự kiện đã phát triển thành các cuộc biểu tình và hô vang các khẩu hiệu như “Không cần xét nghiệm, chúng tôi muốn tự do” và “Phản đối phong tỏa”.

Tối thứ 7 (27/11), một số lượng lớn người dân đã tập trung gần đường “Wulumuqi“ (được đặt tên theo “Urumqi”). Họ đối đầu với cảnh sát và hô vang khẩu hiệu “Hãy để mọi người đi”, yêu cầu chính quyền thả những người biểu tình.

Một đoạn video lan truyền trên Internet cho thấy hình ảnh một cô gái trong cuộc biểu tình đã giương cao biểu ngữ phản đối được cho là giống biểu ngữ của ông Bành Lập Phát (Peng Lifa) trong vụ biểu tình trên cầu Tứ Thông (Sitong) ở Bắc Kinh hôm 13/10: “Không cần xét nghiệm COVID, chúng tôi muốn lương thực. Không cần phong tỏa; chúng tôi muốn tự do. Không cần dối trá; chúng tôi muốn phẩm giá. Không cần Cách mạng Văn hóa; chúng tôi muốn cải cách. Không cần lãnh đạo; chúng tôi muốn bầu cử. Không cần nô lệ; chúng tôi muốn trở thành công dân”.

Cũng trong ngày 27/11, khoảng 1.000 sinh viên Đại học Thanh Hoa đã lên tiếng phản đối và hô vang khẩu hiệu “Dân chủ và pháp quyền! Tự do ngôn luận”. Đêm hôm đó, đám đông và cảnh sát cũng xuất hiện bên bờ sông Liangma, một địa điểm đi dạo ưa thích của người dân Bắc Kinh. Một số người biểu tình cầm tờ giấy trắng để bày tỏ sự phản đối, trong khi những người khác đặt hoa và thắp nến bên dòng sông để tưởng niệm đến các nạn nhân đã thiệt mạng trong vụ hỏa hoạn ở Urumqi, Tân Cương.

Vào lúc 2 giờ sáng thứ 2 (28/11), tổng cộng có khoảng 1.000 người biểu tình đã tập trung theo dọc bờ sông Liangma gần Đường vành đai 3 (Bắc Kinh) và không chịu giải tán.

Theo các video được đăng tải trên mạng xã hội, cuối tuần qua, các cuộc biểu tình đã diễn ra ở nhiều trường cao đẳng và đại học ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Thành Đô, Vân Nam, Vũ Hán, Trùng Khánh và Ninh Ba. Trong video về cuộc biểu tình ở Thành Đô, người dân hô vang “Chấm dứt nhiệm kỳ suốt đời” và “Nhân dân muôn năm”.

Các sinh viên của Học viện Mỹ thuật Hà Bắc đã viết trên một tấm vải: “Nếu bạn cảm thấy đau đớn và không có được tự do, tôi hy vọng bạn sẽ luôn có ngọn lửa không thể dập tắt trong tim, đừng tê liệt, đừng xa lánh …”. Ngoài ra, có một khẩu hiệu bằng chữ màu đỏ trên giấy trắng tại Đại học Công nghệ Ninh Ba có nội dung: “ Tôi là thanh niên Trung Quốc, không phải thế lực hải ngoại”.

Cuộc đấu tranh này được gọi là “cuộc cách mạng giấy trắng”, và một số người Trung Quốc cho biết: “Mặc dù không có gì trên tờ giấy trắng, nhưng tất cả chúng tôi đều hiểu những thông điệp đó”.

Truyền thông Anh: Cuộc biểu tình đặt ra thách thức to lớn đối với ĐCSTQ
Phong trào phản đối chính sách phòng chống dịch hà khắc Zero Covid đã nở rộ khắp nơi ở Trung Quốc. Vụ hỏa hoạn Urumqi chính là giọt nước tràn ly, đã khiến ĐCSTQ không khỏi choáng váng và thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế.

Phóng viên BBC tại Trung Quốc, Stephen McDonnell, đưa tin: trong những năm qua, ở Trung Quốc đã bùng phát không ít những cuộc biểu tình về một loạt vấn đề, từ ô nhiễm môi trường cho đến thu hồi đất đai phi pháp. Nhưng lần này thì khác. Một vấn đề nổi cộm trong thời gian gần đây, cũng là mối quan tâm lớn nhất của người dân Trung Quốc khiến cho ngày càng nhiều người chán ngấy với nó, đó là ” chính sách phòng dịch Zero Covid”.

Trong những ngày qua, người dân đã đập phá hàng rào cách ly của “chính sách Zero Covid”, các cuộc biểu tình nổ ra ở nhiều thành phố và khuôn viên trường đại học trên khắp cả nước. Điều này là rất hiếm.

Ông McDonnell nhận định rằng, thật khó có thể diễn tả khi chứng kiến một nhóm người trên đường phố Thượng Hải hét lớn và yêu cầu ông Tập Cận Bình từ chức. Ở Trung Quốc, việc công khai chỉ trích Tổng bí thư ĐCSTQ là cực kỳ nguy hiểm. Người biểu tình có nguy cơ bị bỏ tù vì hành động mạo hiểm này.

Ông McDonnell nói: “Đó là một thách thức to lớn đối với một tổ chức chính trị, vốn luôn tin rằng không có gì quan trọng hơn việc duy trì quyền lực. Chính phủ dường như đã đánh giá quá thấp sự bất mãn của công chúng với ‘chính sách Zero Covid’ cực đoan, vốn là chính sách đặc trưng của ông Tập Cận Bình”.

“Tuy nhiên, ĐCSTQ dường như đang gặp rắc rối và không dễ có lối thoát”, ông McDonnell khẳng định.

Vào ngày 27/11, ông McDonnell đã đính kèm một video về việc một số lượng lớn người biểu tình giơ giấy trắng trên Twitter.

“Quý vị có thể thấy, những người biểu tình ở Trung Quốc đang phản đối ‘chính sách Zero Covid’ bằng cách cầm trên tay những tờ giấy trắng. Đây không chỉ là dấu hiệu cho thấy sự bất đồng chính kiến, mà còn là dấu hiệu của sự chán ghét chính quyền, như muốn nói: “Các anh định bắt tôi chỉ vì tôi cầm một tờ giấy không có gì viết trên đó à?”, ông viết.

CNN: Trung Quốc đang đối mặt với thời khắc lịch sử phi thường
Đài CNN chỉ ra rằng: “Đây là một thời khắc lịch sử phi thường ở Trung Quốc”.

Phóng viên quốc tế của đài CNN tại châu Á, Selina Wang, đã đăng tải một video dài 3 phút, giải thích đầy đủ về sự bùng nổ các cuộc biểu tình gần đây ở Trung Quốc. Video nói rằng, Trung Quốc đã tuân thủ “chính sách Zero Covid” trong suốt ba năm qua, và cho đến nay vẫn thực hiện các biện pháp phong tỏa nghiêm ngặt. Tuy nhiên, vụ hỏa hoạn thảm khốc ở Urumqi, Tân Cương đã châm ngòi cho các cuộc biểu tình.

Hãng tin CNN cho biết, “Đây là một thời khắc lịch sử phi thường ở Trung Quốc. Các cuộc biểu tình đã nổ ra trên khắp đất nước. Từ Bắc Kinh cho đến các trường đại học ưu tú trên khắp đất nước, cũng như các thành phố lớn khác và thậm chí cả những vùng sâu vùng xa, mọi người có thể nghe thấy tiếng mọi người kêu gọi Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình phải từ chức”.

Phóng viên Selina Wang cũng thẳng thừng tuyên bố trong một bài đăng trên Twitter rằng, “Thật sốc khi những người này đang đạt đến điểm nguy kịch”.

Các hãng tin khác đồng loạt đưa tin
Theo tờ Deutsche Welle của Đức, đây là làn sóng bất tuân dân sự quy mô lớn đầu tiên ở Trung Quốc kể từ khi ông Tập Cận Bình lên nắm quyền cách đây 10 năm. Sự thất vọng của công chúng đối với “chính sách Zero Covid” đã tích tụ không ngừng trong 3 năm qua kể từ khi bùng phát đại dịch Covid-19.

Giới chức Trung Quốc tuyên bố sẽ tiếp tục duy trì chính sách này, bất chấp sự phản đối ngày càng tăng của công chúng, cũng như những tác động tiêu cực của nó đến nền kinh tế lớn thứ hai thế giới.

Biểu tình phản đối công khai trên diện rộng là điều cực kỳ hiếm thấy ở Trung Quốc, nơi hầu như không còn chỗ đứng cho những người bất đồng chính kiến ​​dưới thời ông Tập. Chính điều đó đã buộc người dân phải “trút bầu tâm sự” lên các nền tảng mạng xã hội, nơi họ chơi trò “mèo vờn chuột” với các cơ quan kiểm duyệt.

Đài truyền hình One của Đức đưa tin, các cuộc biểu tình tiếp tục lan rộng ở nhiều thành phố trên khắp Trung Quốc. Người dân đang trút giận trước chính sách phòng chống dịch hà khắc. Các cuộc biểu tình ở Thượng Hải đã trở thành một chiến dịch công khai chống lại ông Tập Cận Bình. Mọi người đang kêu gọi ông Tập Cận Bình từ chức, yêu cầu tự do và chấm dứt phong tỏa. Điều này là cực kỳ hiếm thấy ở Trung Quốc, nơi không có tự do ngôn luận, tự do báo chí và quyền biểu tình.

Đài Á Châu Tự Do cho hay, tiếng nói đòi “tự do” của người dân và sinh viên Trung Quốc đang trở thành làn sóng phong trào quần chúng mới nhất ở Trung Quốc và “nở rộ khắp mọi nơi”.

Thời đại ĐCSTQ khủng bố người dân đã qua
Tiến sĩ Andreas Fulda, thuộc Viện Nghiên Cứu Châu Á, Đại Học Nottingham ở Anh Quốc cho biết: “Không có hệ thống nào là mãi mãi trường tồn”.

Ông Fulda cũng nhận định rằng, chính sách Zero Covid, ông Tập Cận Bình và ĐCSTQ đều có mối liên hệ với nhau.

Ông Chương Gia Đôn (Zhang Jiadun), một chuyên gia về Trung Quốc đã đăng một bài viết lên Twitter vào ngày 27/11 rằng, “Quyết định không nới lỏng ‘chính sách Zero Covid’ này sẽ không được người dân Trung Quốc chấp thuận. Thời đại mà ĐCSTQ có thể đe dọa người dân Trung Quốc đã qua. Dự kiến sẽ có thêm nhiều người chống lại sự cai trị của ĐCSTQ”.

Ông Chương Gia Đôn nói rằng, ĐCSTQ hiện đã làm phật lòng toàn bộ người dân trên khắp đất nước.

BDN

Loading

Views: 0

Cuộc chuyển giao thế hệ ở Đại hội 16 Đảng Cộng sản TQ

Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ 20 Đảng Cộng sản Trung Quốc đã khai mạc ngày 16/10 tại Bắc Kinh. Chúng tôi xin giới thiệu đôi nét về nội dung và dự kiến nhân sự cấp cao.

Đại hội 16 có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với Trung Quốc. Nó diễn ra trong bối cảnh nước này đã hoàn thành mục tiêu “100 năm lần thứ nhất”: xây dựng toàn diện xã hội khá giả vào năm 2021.

Gần 2.300 đại biểu đại diện cho hơn 96 triệu đảng viên và 4,9 triệu tổ chức cơ sở đảng tham dự kỳ họp. Hàng triệu ý kiến của người dân đóng góp cho các đường hướng, quyết sách của Đảng được thu thập qua Internet. Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc diễn ra trong thời điểm then chốt khi toàn Đảng, toàn dân bước vào chặng đường mới, tiến tới xây dựng Trung Quốc trở thành một nước xã hội chủ nghĩa hiện đại về mọi mặt.

Điểm nổi bật trong nhiệm kỳ vừa qua, Đảng Cộng sản Trung Quốc đẩy mạnh chống tham nhũng, tiếp tục “đả hổ”, “diệt ruồi”, không có ngoại lệ. Đã có hơn một triệu quan chức “ngã ngựa” trong 10 năm qua, nhiều quan chức cấp cao bị xử lý với hình phạt cao nhất tử hình. Trong Văn kiện báo cáo tại Đại hội, Ủy ban Kiểm tra kỷ luật Trung ương khẳng định, tiếp tục trừng phạt mạnh tay với tham nhũng, không khoan nhượng bè phái, lợi ích nhóm.

Như vậy, chống tham nhũng tiếp tục là một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất trong nhiệm kỳ tới. Trong các quyết sách để giữ vững chế độ, Đảng sẽ tiếp tục cuộc chiến chống tham nhũng ở tầm mức mới, với những giải pháp mạnh hơn nữa để quan chức không dám, không muốn và không thể tham nhũng.

Về kinh tế, theo dự báo, GDP năm 2022 của Trung Quốc tăng trưởng rất thấp, khó đạt mục tiêu 5,5%. Trong số lao động thất nghiệp thì lao động trẻ bị ảnh hưởng nhất, với tỷ lệ thất nghiệp của thanh niên thành thị trong độ tuổi từ 16 đến 24  lên đến 18,7%.

Về cạnh tranh chiến lược, Đảng và Chính phủ Trung Quốc vạch ra những đường hướng chiến lược cụ thể, tập trung đầu tư chiều sâu, tiến tới tự chủ về công nghệ cốt lõi, từng bước giảm bớt phụ thuộc vào công nghệ phương Tây.

Về nội dung thì có vẻ như đã rõ, điều mà người dân quan tâm là nhân sự. Ai về, ai ở? Có thay đổi gì trong cơ cấu Thường vụ Bộ Chính trị? Liệu phe cánh Tập Cận Bình có thắng áp đảo không? Ông Tập có thực hiện được mục đích làm Chủ tịch Đảng giống như thời Mao Trạch Đông hay không? Hiện tại, căn cứ vào các quy chuẩn về nhân sự trong cơ quan ra quyết định hàng đầu ở Bắc Kinh có thể thấy khó có thể kiềm chế quyền lực của Tập Cận Bình, đồng thời các nhà cải cách ủng hộ thị trường có vẻ như đang thắng áp đảo.

Trước và trong đại hội  lần thứ 20 của Đảng Cộng sản Trung Quốc, có nhiều đồn đoán xoay quanh việc ai sẽ được bổ nhiệm vào các vai trò lãnh đạo cao nhất của Trung Quốc. Dư luận hết sức quan tâm đến Ban Thường vụ Bộ Chính trị gồm 7 thành viên, cơ quan đưa ra các chỉ thị và quyết định quan trọng nhất của Đảng.

Thế nhưng dự báo về chính trị là công việc không đơn giản. Nó có thể thay đổi ở phút chót với nhiều yếu tố bất ngờ. Tuy nhiên, có thể giới hạn phạm vi của các kịch bản.

Thử tìm hiểu các quy chuẩn nhân sự khóa này  là gì? Kể từ năm 2002, đã không có ủy viên Ban Thường vụ nào được tái bổ nhiệm ở độ tuổi 68 trở lên, hoặc nghỉ hưu ở độ tuổi 67 trở xuống (còn gọi là quy tắc “thất thượng, bát hạ”). Những cái tên được chọn vào Ban Thường vụ hầu như luôn đến từ Bộ Chính trị gồm 25 thành viên, nơi cũng áp dụng quy tắc bắt buộc nghỉ hưu ở tuổi 68. Ngoài ra, còn có một quy tắc tạm thời được ban hành vào năm 2006, quy định rõ, các quan chức không được giữ chức vụ quá hai nhiệm kỳ 5 năm ở một vị trí.

Thế nhưng tại Đại hội 20, Tập Cận Bình, 69 tuổi,  giành được nhiệm kỳ thứ ba với tư cách là Tổng Bí thư, ai cũng thấy là đã vi phạm những quy chuẩn. Song chuyện hệ trọng  này đã có  những lời giải thích râm ran trước thềm Đại hội. Rằng hầu hết trong số 5 người tiền nhiệm của Tập ở vị trí Tổng Bí thư đã được tái bổ nhiệm vào các vai trò lãnh đạo trong Ban Thường vụ sau khi họ bước sang tuổi 68. Ngoại trừ ông Hồ Cẩm Đào và nhà lãnh đạo bị lật đổ nhanh chóng Hoa Quốc Phong là không được tái bổ nhiệm.

Còn lại các vị trí chủ chốt sẽ được chia chác như thế nào? Lý Khắc Cường đã tuyên bố rằng ông sẽ không phục vụ thêm một nhiệm kỳ nào nữa với tư cách là Thủ tướng Quốc vụ viện. Điều đó sẽ được chính thức hóa tại Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (Quốc hội) dự  kiến họp vào tháng 3/2023. Uông Dương, dù lớn tuổi hơn Lý, nhưng có thể sẽ kế nhiệm ông, dù chỉ làm trong một nhiệm kỳ.

Tập Cận Bình muốn chọn một trong những đồng minh của mình làm thủ tướng tiếp theo, hơn là một đối thủ khác đến từ Đoàn phái. Tiếc rằng không một đồng minh nào của Tập trong Bộ Chính trị đáp ứng được yêu cầu về kinh nghiệm làm phó thủ tướng. Hiện chỉ có Uông Dương và Hồ Xuân Hoa là hai ứng viên đủ điều kiện. Do vậy mặc dù cao tuổi nhưng  Uông sẽ là lựa chọn hợp lý đối với Tập, hơn là một ngôi sao đang lên như Hồ.

Nhưng Hồ Xuân Hoa chưa hết “đát”. Ông ta có thể trở thành ứng viên hàng đầu cho chức Phó Thủ tướng thứ nhất vào năm 2023, và rất có thể thay Uông làm thủ tướng vào nhiệm kỳ năm 2028. Ba vị trí còn lại trong Ban Thường vụ sẽ được chia cho Vương Hỗ Ninh, Triệu Lạc Tế và Trần Mẫn Nhĩ, nhiều khả năng là theo thứ tự thâm niên.

Không như bầu cử Tổng thống ở Mỹ và phương Tây có vận động tranh cử, tranh cử, có phiếu cử tri, đại cử tri. Ở Trung Quốc, Đại hội sẽ quyết định hết thảy. Và Đại hội chẳng qua cũng chỉ là nơi thể hiện hợp pháp ý đồ của Bộ Chính trị. Bộ Chính trị  lại phải để ý mọi động thái của Tổng Bí thư. Cụ Tổng “gật” hay “lắc” là tiêu một đời làm quan.

Cuộc chuyển giao thế hệ lãnh đạo ở Trung Quốc lần này xem ra mờ nhạt, không có đột phá. Chỉ có đột phá duy nhất là ông Tập tiếp tục phá vỡ mọi nguyên tắc, ngồi ghế cao nhất trong Đảng với chức danh Chủ tịch. Còn bao nhiêu con “hổ”, con “ruồi” đang run, chưa biết cái cũi sắt sẽ chụp đầu lúc nào.

BDN

Loading

Views: 0

Thực hư tin đồn về ông Tập

Khoảng 3 tuần nữa là Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tổ chức Đại hội 20. Tuy nhiên từ cuối tuần trước, ông Tập lại đang bị cuốn vào tin đồn “binh biến”, “giam lỏng” do không lộ diện sau chuyến thăm Trung Á và vắng mặt trong cuộc họp quân sự quan trọng ở Bắc Kinh hôm 21/9.
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tham dự hội nghị thượng đỉnh của các nhà lãnh đạo Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) tại Samarkand vào ngày 16/9/2022.

Tân Hoa Xã đưa tin, hôm 21/9 đã diễn ra Hội thảo về cải cách quân đội và quốc phòng Trung Quốc tại Bắc Kinh nhưng vắng mặt Chủ tịch Quân ủy Trung ương Tập Cận Bình. Phó chủ tịch Quân ủy Hứa Kỳ Lượng và Trương Hựu Hiệp đã phát biểu tại cuộc họp, còn ông Tập chỉ đưa ra “chỉ thị” yêu cầu quân đội chuẩn bị sẵn sàng cho chiến tranh.

Sau buổi họp vắng mặt này, Internet bắt đầu lan truyền rất nhiều tin tức bất lợi cho ông Tập.

Ví dụ: “Ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo thuyết phục thành công ông Tống Bình – cựu Ủy viên Ban thường vụ Trung ương, và khống chế được Cục Cảnh vệ Trung ương. Ngày 16/9 khi ông Tập về nước [sau chuyến thăm Trung Á] thì bị bắt tại sân bay và giam lỏng tại nhà ở Trung Nam Hải, đợi đến khi tổ chức Phiên họp toàn thể lần thứ 7 của Ban Chấp hành Trung ương ĐCSTQ khóa 19 [vào ngày 9/10]”.

Hôm 22/9, tờ South China Morning Post của Hong Kong đưa tin, Thủ tướng Đức Olaf Scholz và Tổng thống Pháp Emmanuel Macron sẽ đến Bắc Kinh gặp ông Tập vào tháng 11. Nhà bình luận Lý Lâm Nhất (Li Linyi) nói với The Epoch Times rằng, tờ báo này thường là kênh phát tán một số thông tin nội bộ của ĐCSTQ, có lúc tin tức không nhất định đến từ một phe phái, có nhân tố đấu đá nội bộ. Ví như tin tức trên có thể coi là do phe Tập tung ra để ám chỉ việc ông Tập tái đắc cử.

Ngày 25/9, Tân Hoa Xã công bố danh sách 2.296 đại biểu tham dự Đại hội 20, trong đó có tên ông Tập Cận Bình.

Cùng ngày, tờ Der Standard của Áo đưa tin, ông Tập đang bị cuốn vào các tin đồn như “binh biến”, “giam lỏng”. Bài viết nói rằng, “ĐCSTQ thường xuyên được miêu tả là chiếc hộp đen”, và “cần phải biết được điểm này thì mới có thể hiểu được tin đồn đang lan truyền trên mạng từ thứ Sáu tuần trước (23/9): Nghe nói Chủ tịch Tập Cận Bình đã bị tước quyền và đang bị giam lỏng tại Trung Nam Hải”.

Bài báo cho biết, tin đồn này được lan truyền bởi một cựu Bộ trưởng Ấn Độ với hơn 10 triệu người theo dõi trên Twitter, các thẻ hashtag #whereisxi (Tập ở đâu) và #chinacoup (Trung Quốc đảo chính) được lan truyền rộng rãi, nhưng cũng có rất nhiều lời chế giễu và mỉa mai về tin đồn này.

Cuối cùng, tờ báo của Áo kết luận: “Hiện tại không có thông tin đáng tin cậy để xác thực, cũng như không có bất kỳ thông tin nào để phủ nhận nó”.

Chuyên gia phân tích: Tin đồn không đúng, thiếu sở cứ
Trong chương trình “Chính luận Thiên hạ” số đăng ngày 24/9, Giáo sư Chương Thiên Lượng (Zhang Tianliang) phân tích rằng, vì ông Tập Cận Bình đại diện cho một nhóm người (gọi chung là phe Tập), nên nếu ông Tập bị bắt thì cả nhóm người sẽ bị kéo xuống cùng.

Ví như sau Đại hội 18, ông Tập đã kéo tập đoàn đảo chính Bạc Hy Lai ngã ngựa, còn có các quan chức cấp cao khác như Chu Vĩnh Khang, Lệnh Kế Hoạch, v.v. và có ít nhất hơn 100 quan chức cấp tỉnh, cấp bộ đã ngã theo.

Nhưng hiện tại không có vụ vây bắt quy mô lớn nào. Hơn nữa hai ông Vương Tiểu Hồng và Thái Kỳ vẫn đang hoạt động bên ngoài, một người đứng đầu Cơ quan Mật vụ phụ trách bảo vệ các phó lãnh đạo quốc gia, một người là Bí thư thứ nhất của Đảng ủy Quân khu Vệ Thú Bắc Kinh, cho nên có thể nói ông Tập vẫn an toàn.

Việc ông Tập ẩn mình cũng không phải chưa từng xảy ra. Trước Đại hội 18 năm 2012, ông cũng từng biến mất hơn 10 ngày.

Giáo sư Chương còn chỉ ra rằng, hôm 20/9 tờ Nhân dân Nhật báo đăng bài viết có tiêu đề “Lời giải thời đại về Con đường trở thành một đội quân hùng mạnh mang đặc sắc Trung Quốc – Bình luận về việc thúc tiến xây dựng quốc phòng và quân đội trong thời đại mới”, dẫn nguồn từ Xinhuanet.

Bài viết mang tính chất xu nịnh ông Tập, nói rằng trong 10 năm ông Tập làm Chủ tịch Quân ủy Trung ương đã khai sáng ra một thời đại mới cho quân đội. Các cơ quan ngôn luận khác của ĐCSTQ như Tân Hoa Xã, tạp chí Cầu Thị (Qiushi) cũng đăng tải lại bài viết này.

Cho nên nếu như ông Tập bị giam vào ngày 16/9, đến ngày 20/9 các kênh truyền thông nhà nước lại đăng bài viết đề cao địa vị của ông trong quân đội, thì không hợp lý chút nào. Nó không logic, không phù hợp với thường thức về chính trị như chúng ta vẫn biết.

Các nhà quan sát cho rằng, không cần đợi tới ngày 16/10 khai mạc Đại hội 20 để xác minh tin tức trên, sắp tới có ngày Quốc khánh 1/10 và ngày 9/10 triệu tập Phiên họp toàn thể lần thứ 7 của Ban Chấp hành Trung ương ĐCSTQ khóa 19. Theo lý thì ông Tập sẽ phải xuất hiện trong hai ngày này.

BDN

Loading

Views: 0

Việc Tập tiếp tục nắm quyền có thể không còn là điều hiển nhiên

Nhà lãnh đạo Trung Quốc có nguy cơ bị đổ lỗi cho thất bại của chính sách zero Covid từng có vẻ thành công.

Chính phủ Trung Quốc không có tính chính danh đến từ chiến thắng trong bầu cử. Nhưng các quan chức của nước này thường tuyên bố rằng Đảng Cộng sản có một nguồn chính danh thậm chí còn tốt hơn: “tính chính danh nhờ hiệu quả.”

Ý tưởng rằng chính phủ Trung Quốc có hiệu quả vượt trội so với một phương Tây đang rối loạn đã được truyền bá mạnh mẽ trong cuộc khủng hoảng Covid-19. Tại một buổi lễ vào năm 2020, Chủ tịch Tập Cận Bình tuyên bố rằng “đại dịch một lần nữa chứng minh tính ưu việt của hệ thống xã hội chủ nghĩa đặc sắc Trung Quốc.” Vào ngày kỷ niệm lần đầu tiên virus bùng phát ở Vũ Hán, thành phố đã tổ chức một cuộc triển lãm minh họa cho thành công của Trung Quốc trong cuộc chiến chống lại dịch bệnh, với hình ảnh – như đài BBC đưa tin – “các mô hình nhân viên y tế trong bộ đồ bảo hộ, … và ở khắp mọi nơi, là những bức chân dung khổng lồ của Tập Cận Bình.”

Nhưng sự đắc thắng của Tập đang trở lại ám ảnh chính ông. Chính sách “zero Covid” đang dần sụp đổ. Thượng Hải, thành phố 26 triệu dân, đã bị phong tỏa suốt 5 tuần trong một nỗ lực tuyệt vọng nhằm ngăn chặn virus – với những câu chuyện đáng báo động về những người đói lả, hoặc phát điên, trong lúc chật vật với chuyện bị cách ly cưỡng chế.

Các nhà chức trách hiện tuyên bố rằng phong tỏa Thượng Hải đang dần được nới lỏng. Tuy nhiên, ngày càng có nhiều lo ngại rằng Bắc Kinh có thể là siêu đô thị tiếp theo bị đóng cửa. Và nhiều đô thị kém quan trọng hơn đã bị hạn chế nghiêm trọng. Khoảng 345 triệu người hiện được cho là đang sống trong tình trạng phong tỏa toàn bộ hoặc một phần, tại 46 thành phố khác nhau.

Vấn đề cơ bản là biến thể Omicron của Covid-19 có khả năng lây lan rất cao. Thế nên, bất kỳ nỗ lực nào để ‘đưa thần Covid trở lại cây đèn’ đều có thể kết thúc trong thất bại.

Các tác động xã hội, tâm lý, và kinh tế từ những đợt phong tỏa như ở Thượng Hải là rất thảm khốc. Nhưng các tác động chính trị mới là điều khiến Tập lo lắng nhất. Nhà lãnh đạo Trung Quốc đang tiến đến giai đoạn quan trọng trong ‘triều đại’ của mình. Năm nay, ông sẽ hoàn thành hai nhiệm kỳ tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc – thời điểm mà hai người tiền nhiệm của ông rời khỏi nhiệm sở.

Tuy nhiên, Tập có ý định tiếp tục ở lại. Mong muốn đó phải được chấp thuận tại Đại hội 20 quan trọng của Đảng Cộng sản – nhiều khả năng sẽ diễn ra vào tháng 11. Nhiệm kỳ thứ ba với tư cách là lãnh đạo đảng sẽ giúp Tập siết chặt bàn tay cai trị đất nước. Trong những năm gần đây, tư tưởng Tập Cận Bình đã được ghi nhận trong điều lệ của Đảng Cộng sản, và các giới hạn nhiệm kỳ đối với vị trí chủ tịch nước cũng đã bị bãi bỏ.

Để đảm bảo củng cố quyền lực của Tập hơn nữa, theo đúng như kế hoạch, sự sùng bái cá nhân ông phải được duy trì. Nhưng giờ đây, nhà lãnh đạo Trung Quốc đang phải đối mặt với viễn cảnh u ám rằng giai đoạn ngay trước đại hội đảng sẽ bị tàn phá bởi khủng hoảng kinh tế và căng thẳng xã hội do các đợt phong tỏa liên tục.

Một giải pháp rõ ràng là chuyển hướng sang chính sách sống chung với virus theo kiểu phương Tây. Nhưng, trong khi một số chính phủ phương Tây mắc phải sai lầm trong phản ứng ban đầu trước Covid -19 vì tự do quá mức, thì Tập và Đảng Cộng sản lại gặp phải vấn đề ngược lại: kiểm soát quá mức. Bản năng ăn sâu trong tâm trí họ là phản ứng lại sự lây lan của đại dịch bằng cách yêu cầu người dân Trung Quốc giữ kỷ luật và hy sinh nhiều hơn bao giờ hết.

Giai đoạn mới của đại dịch cũng đang làm lộ ra những sai sót nguy hiểm trong phản ứng ban đầu của Trung Quốc đối với virus. Thành công ban đầu của chiến lược zero Covid giúp đảm bảo rằng số ca tử vong ở Trung Quốc chỉ vào khoảng vài nghìn người, so với hơn một triệu ca tử vong ở Mỹ. Đó là một chiến thắng thực sự.

Nhưng bị ru ngủ bởi thành công của chiến lược zero Covid, người Trung Quốc đã lơ là khâu tiêm chủng. Hiện tại, vẫn còn một số lượng lớn người già chưa được tiêm chủng đầy đủ. Và dường như vắc xin do Trung Quốc tự sản xuất có khả năng bảo vệ yếu hơn so với vắc xin mRNA, vốn đóng vai trò quan trọng đối với phản ứng của phương Tây. Sự kết hợp của hai yếu tố này có nghĩa là các quan chức Trung Quốc đang sợ hãi, nếu họ để Omicron bùng phát, hàng triệu đồng bào của họ có thể chết.

Đó sẽ là một thảm kịch quốc gia. Nó cũng sẽ là thảm kịch về mặt chính trị đối với Tập. Sau khi nhận lấy công lao cho thành công ban đầu của zero Covid, ông sẽ khó mà tránh khỏi việc bị đổ lỗi khi chính sách này đổ bể.

Các quan chức địa phương có thể bị quy trách nhiệm cho thiệt hại của đợt phong tỏa kéo dài ở Thượng Hải. Nhưng những cuộc phong tỏa tương tự trên khắp đất nước chắc chắn sẽ đặt ra câu hỏi về giới lãnh đạo quốc gia.

Cái giá kinh tế mà Trung Quốc phải trả có thể sẽ tăng cao hơn trong những tháng tới. Các chuỗi cung ứng đã bắt đầu ngưng hoạt động, và đầu tư đang sụt giảm do sự không chắc chắn về các đợt đóng cửa trong tương lai.

Đến một lúc nào đó, tất cả những điều này có thể khiến giới tinh hoa Trung Quốc đặt ra câu hỏi hiển nhiên – việc kéo dài nhiệm kỳ cai trị của Tập liệu có còn hợp lý? Không phải chỉ có nhà lãnh đạo Trung Quốc mới mắc sai lầm. Bất kỳ hệ thống quản trị nào đầu tư quá nhiều quyền lực và uy tín vào một cá nhân duy nhất đều dễ mắc phải những sai lầm nghiêm trọng mà hệ thống đó không thể sửa chữa.

Giới tình báo Đài Loan – những người có lẽ hiểu rõ hơn ai hết những gì đang xảy ra tại đại lục – vừa đưa ra một báo cáo rằng vẫn chưa có dấu hiệu nào cho thấy sự thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Tập.

Nhưng còn sáu tháng nữa mới diễn ra đại hội đảng quan trọng. Trong giai đoạn đó, các đợt phong tỏa lặp đi lặp lại có thể thử thách xã hội và nền kinh tế Trung Quốc. Việc tiếp tục nắm quyền của Tập có thể sẽ không còn được coi là điều hiển nhiên.

Nguồn: Gideon Rachman, “Triumphalism returns to haunt Xi Jinping,” Financial Times, 02/05/2022

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Loading

Views: 0

Bắc Kinh “giữa hai dòng nước”?

Điểm nóng Ukraine hiện thời đang như phép thử ngoại giao khắc nghiệt đối với các quốc gia. Là một trong những cường quốc hàng đầu, phản ứng của Trung Quốc trước sự kiện này càng được dư luận chú ý.
Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị trong cuộc gặp với người đồng cấp tại Rome ngày 31/10.

Liên quan sự kiện Ukraine, “hai dòng nước” ngược đụng nhau, tung bọt dữ dội trong thời điểm này: một bên là “Gấu Nga” lừng lẫy một thời, một bên là Mỹ và các đồng minh phương Tây như Anh, Pháp, Đức…

Câu chuyện càng trở nên căng thẳng sau quyết định của ông Vladimir Putin, tổng thống Nga, thực hiện điều Kremlin dền dứ từ lâu, là công nhận độc lập cho Cộng hòa Nhân dân Donetsk tự xưng và Cộng hòa Nhân dân Luhansk tự xưng, hai khu vực ly khai gọi chung là Donbass, ở miền Đông Ukraine.

Mỹ và các quốc gia đồng minh lập tức lồng lên, cáo buộc Nga hành động như một kẻ hiếu chiến; rằng: với hành động đó, Moscow đang dọn đường cho việc công khai gửi quân đội vào Donbass với lập luận là đồng minh giúp bảo vệ Donbass trước Ukraine. Để gia thuyết phục dư luận và cộng đồng quốc tế, Mỹ và phương Tây công bố các tấm ảnh cho thấy các đoàn xe quân sự của Nga đang tiến về vùng Donetsk; một số lực lượng, thậm chí, chỉ cách biên giới Ukraine 5km. Điều đó cũng có nghĩa là “việc rút quân” trước đó, như Kremlin tuyên bố, chỉ là động tác giả. Kèm theo đó, Mỹ, Anh, Đức và Liên minh châu Âu (EU) ban hành các trừng phạt nhằm vào Nga để đáp trả các động thái mới nhất của Nga liên quan đến Ukraine mà họ cho là đang ngày một hung hăng, nguy hiểm.

Chuyện bên Tây, nhưng nhiều người không thể không chú ý, theo dõi sát các động thái của một nước bên Đông – nước đó là Trung Quốc.
Dễ hiểu, bàn cờ chính trị thế giới, có chuyện gì mà các cường quốc không xen vào. Thậm chí, để khẳng định vị thế, tranh giành ảnh hưởng và quyền lợi, họ còn đòi mình phải là người “chơi cờ”, bất luận “quân cờ” là các nước nhỏ, gánh chịu hậu quả nghiêm trọng, thảm khốc như thế nào.

Liên quan Trung Quốc, nhiều người nhớ hình ảnh thân thiện giữa ông Tập Cận Bình với ông Putin trong cuộc gặp trước khi khai mạc Olympic Bắc Kinh mùa đông gắn với những tuyên bố đầy hữu hảo giữa hai nhà lãnh đạo về quan hệ hai nước. Hai ông này còn nhất trí kêu gọi NATO hãy từ bỏ cách tiếp cận theo hướng “chiến tranh lạnh” trong các vấn đề quốc tế. Riêng ông Tập Cận Bình to tiếng ủng hộ các yêu cầu của Matxcơva rằng liên minh quân sự NATO không nên kết nạp các thành viên mới…

Họ cũng không thể quên “sự im lặng đáng ngờ” của Bắc Kinh trước diễn tiến ngày càng căng thẳng tại Ukraine.

Tuy nhiên, vẻ như diễn biến ngày một căng thẳng hơn đã khiến Bắc Kinh buộc phải tính toán lại. Cụ thể, ngày 17/2, trong cuộc điện đàm với Tổng thống Pháp Macro, ông Tập nói rằng: các bên liên quan nên bám sát định hướng chung, tận dụng các nền tảng đa phương bao gồm định dạng Normandy và tìm kiếm một giải pháp toàn diện cho vấn đề Ukraine thông qua đối thoại và tham vấn. Nhà lãnh đạo Trung Nam Hải cũng “ca ngợi hành động của Pháp, Đức trong khuôn khổ định dạng Normandy và nhắc lại sự ủng hộ hoàn toàn của ông đối với việc thực hiện Nghị định thư Minsk”.

Tiếp theo ông Tập, phát ngôn gần đây của giới chức ngoại giao Trung Quốc càng thể hiện rõ hơn chiều hướng mới trong quan điểm của Bắc Kinh về điểm nóng Đông Âu này. Tham dự cuộc họp của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, đại sứ Trung Quốc Trương Quân đưa một tuyên bố dài những… 6 dòng dè dặt một cách bí ẩn, tại cuộc họp cuối ngày 21/2: “Tình hình hiện nay ở Ukraine là kết quả của nhiều yếu tố phức tạp. Trung Quốc luôn đưa ra lập trường của mình, tuỳ theo tính chất của từng vấn đề” (?!)

Cuối tuần qua, tại Hội nghị An ninh Munich, Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị kêu gọi, “Tất cả các bên đều có quyền nêu lên mối quan ngại của họ. Những quan ngại hợp lý của Nga cũng cần được tôn trọng và chú ý”. Nhưng cũng chính ông khẳng định chủ quyền, độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của bất kỳ quốc gia nào cũng cần được tôn trọng và bảo vệ”, kèm theo đó là lời chỉ trích phương Tây “gây hoảng sợ”.

Không khó để hiểu, sự “lựa lời” của nhà ngoại giao “cáo già” này của Bắc Kinh không ngoài mục tiêu “ngư ông đắc lợi”: Không muốn mếch lòng Nga, nhưng cũng không muốn làm căng thẳng thêm với Mỹ và các cường quốc phương Tây. Thậm chí, miệng kêu gọi hai bên kiềm chế, nhưng trong bụng, rất có thể, Bắc Kinh chỉ muốn một cuộc tranh hùng khốc liệt diễn ra khiến cả Mỹ cùng đồng minh và Nga cùng suy yếu để đến thời bá chủ của Trung Quốc.

BDN

Loading

Views: 0

Kishore Mahbubani thảo luận về tương lai châu Á và Trung Quốc

Kishore Mahbubani được đánh giá là một trong những nhà tư tưởng địa chiến lược sáng giá nhất ở châu Á hiện nay. Trong một cuộc trao đổi với Stefan Aust, vị cựu đại sứ Singapore này cáo buộc phương Tây đánh giá sai về Trung Quốc do thói kiêu ngạo của mình. Ông coi 200 năm vừa qua là một tai nạn lịch sử.

Theo lời mời của Quỹ Konrad Adenauer tại Singapore, Stefan Aust, nhà xuất bản báo WELT (Đức) đã có cuộc trao đổi với ông Kishore Mahbubani, cựu Chủ tịch Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, đại sứ lâu năm của Singapore ở nhiều nước, trong đó có Hoa Kỳ. Ông cũng là giáo sư Khoa học Chính trị tại Trường Chính sách Công Lý Quang Diệu thuộc Đại học Quốc gia Singapore, một trong những nhà lãnh đạo tư tưởng quan trọng nhất ở châu Á. Chủ đề: “Tập Cận Bình và vai trò của Trung Quốc trong một thế giới đang biến đổi”. 50 khách mời, bao gồm một số đại sứ và thành viên quốc hội, đã họp mặt trong phòng tiệc của khách sạn Shangri-La ở Singapore. Stefan Aust tham gia cuộc gặp gỡ từ Hamburg. Sự kiện này là dịp kỷ niệm 25 năm thành lập chương trình truyền thông Châu Á của Quỹ Konrad Adenauer.

Stefan Aust: Hôm nay chúng ta nói chuyện với nhau vì tôi cùng với đồng nghiệp Adrian Geiges, một phóng viên lâu năm về Trung Quốc, đã viết cuốn sách “Tập Cận Bình – người đàn ông quyền lực nhất thế giới”. Chúng tôi rất ngạc nhiên khi không có tiểu sử nào của nhà lãnh đạo đảng và nhà nước Trung Quốc được xuất bản, ngay cả bằng tiếng Anh cũng không có. Có một vài cuốn sách của nhà Trung Quốc học người Anh Kerry Brown có đề cập đến Tập Cận Bình, nhưng chúng không đề cập đến toàn bộ câu chuyện về cuộc đời của ông ta. Trong khi đó, các hiệu sách bầy bán la liệt sách về Barack Obama, hay Donald Trump. Đây là một ví dụ cho thấy phương Tây phớt lờ sự trỗi dậy của Trung Quốc và châu Á. Tạp chí nổi tiếng của Mỹ “The Atlantic” thậm chí đã đăng một bài báo trong năm nay với tiêu đề “Tại sao không có tiểu sử của Tập Cận Bình?” Ở Đức cũng vậy, Trung Quốc hầu như không đóng vai trò gì trong chiến dịch tranh cử vừa qua.

Chúng tôi cho rằng người dân ở Đức và phương Tây cần biết nhiều hơn về nhân vật quan trọng này: Tập Cận Bình. Chúng tôi không quan tâm đến việc đứng về phe ủng hộ hay chống lại Tập Cận Bình. Chúng tôi muốn – càng nhiều càng tốt – những miêu tả thực chất về con người ông ta. Để làm điều đó, chúng tôi dựa vào các bài phát biểu của ông ấy, các nguồn có sẵn về câu chuyện cuộc đời và hoạt động chính trị của ông ấy, cũng như các cuộc phỏng vấn và các bài báo của chúng tôi về Trung Quốc. Lúc này, mọi người cần tự mình đánh giá về người đàn ông quyền lực nhất thế giới này.

Kishore Mahbubani: Tôi mong đợi cuộc đối thoại này, và tôi thích thú khi nhận thấy ông bạn đã tiếp cận chủ đề này một cách khách quan. Giống như bạn, tôi thấy mình như là một đứa trẻ khai sáng. Trong trường hợp này, sự khai sáng với tôi có nghĩa là tôi cố gắng để hiểu về Trung Quốc một cách khách quan. Đó cũng là lý do mà tôi đã viết cuốn sách với tựa đề “Trung Quốc đã thắng chưa?” Bởi vì, xin nói toạc ra rằng, phương Tây hoàn toàn hiểu sai về Trung Quốc. Điều này có thể được giải thích bởi thực tế là phương Tây đã thống trị lịch sử thế giới trong 200 năm qua.

Phương Tây cho rằng thế kỷ 19 và 20 là bình thường và 1800 năm trước đó là không bình thường. Tôi lại nhìn nhận điều đó theo một cách khác: 1800 năm trước đó là trạng thái bình thường đối với Trung Quốc và Ấn Độ, hai nền kinh tế hàng đầu thế giới. 200 năm vừa qua là một sự dị biệt. Sự di biệt đó đang đi đến hồi hết một cách tự nhiên.

Vì vậy, ngày nay chúng ta thấy sự trở lại tự nhiên của Trung Quốc, Ấn Độ và phần còn lại của châu Á về vị trí hàng đầu thế giới. Vấn đề với phương Tây là họ chỉ nhìn thấy Trung Quốc qua lăng kính của chính họ. Phương Tây cho rằng nếu Trung Quốc mở cửa về kinh tế, thì nước này sẽ mở cửa về chính trị và trở thành một nền dân chủ tự do. Khi đó Trung Quốc và Mỹ sẽ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi. Đây là một câu chuyện cổ tích, nhưng nó lại được những người có đầu óc suy nghĩ nghiêm túc ở phương Tây tin tưởng.

Kurt Campbell, một trong những cố vấn có ảnh hưởng nhất của Tổng thống Biden, vừa viết một bài chính luận trên tạp chí chính sách đối ngoại Foreign Affairs của Mỹ có ý tưởng như vậy. Sau này, khi các nhà sử học nhận ra sự kiêu ngạo này, rằng Trung Quốc sẽ trở thành như phương Tây, họ sẽ kinh ngạc tự hỏi, làm sao một quốc gia như Hoa Kỳ, chỉ mới 250 tuổi, lại có thể thay đổi nền văn minh 4.000 năm của Trung Quốc? Tại sao Mỹ và châu Âu, với tổng dân ít hơn so với riêng Trung Quốc, lại muốn ra lệnh cho 1,4 tỷ người Trung Quốc phải chọn lựa hệ thống nào?

„Điều chúng ta hiện đang chứng kiến, là sự trở lại vĩ đại nhất của lịch sử“

Stefan Aust: Trước đây chúng ta luôn đinh ninh rằng nền kinh tế sẽ phát triển tốt nhất trong một nhà nước tư bản, dân chủ pháp quyền. Nhưng Trung Quốc đã đưa nền kinh tế lên vị trí hàng đầu với một hệ thống độc đảng pha trộn giữa chủ nghĩa cộng sản và Khổng Tử. Và tôi đồng ý với ông, xét về lịch sử, điều này hoàn toàn không có gì mới. Trong suốt chiều dài lịch sử nhân loại, Trung Quốc đã từng là cường quốc hàng đầu thế giới. Những gì chúng ta đang trải nghiệm hiện nay là sự trở lại vĩ đại nhất trong lịch sử. Chúng tôi, ở Đức đã chứng kiến điều này từ góc nhìn của chính chúng tôi: hồi trước khi chúng tôi lái xe đến Tây Berlin và sau đó đi đến phía bên kia của Bức tường, chúng tôi thấy rằng mọi thứ ở đó tồi tệ hơn so với ở Cộng hòa Liên bang Đức. Từ đó, chúng tôi đi đến kết luận, chủ nghĩa cộng sản sẽ thất bại. Nhưng Trung Quốc, được lãnh đạo bởi một Đảng Cộng sản, đã khéo léo sử dụng các yếu tố kinh tế thị trường, và ngày nay, cả số hóa. Và họ rất thành công với nó, ở một khía cạnh nào đó, họ còn thành công hơn chúng tôi. Vấn đề lớn nhất của chúng tôi không phải là Trung Quốc, vấn đề lớn nhất của chúng tôi là chính ở bản thân chúng tôi, chúng ta nên chấp nhận lập trường của Trung Quốc, nhưng đồng thời chúng ta cũng phải làm mới chính mình. Chúng tôi mất 14 năm mới xây dựng xong sân bay Berlin-Brandenburg, trong khi chỉ sau bốn năm, việc xây dựng sân bay Đại Hưng ở Bắc Kinh lớn hơn nhiều chỉ mất vỏn vẹn bốn năm trời. Trung Quốc đang lên kế hoạch xây dựng 216 sân bay mới trong những năm tới.

Kishore Mahbubani: Trung Quốc có nền lịch sử chính trị riêng, truyền thống chính trị riêng và nền văn hóa chính trị riêng của họ. Họ biết điều gì ổn và điều gì không ổn đối với Trung Quốc. Theo quan điểm của họ, một hệ thống hai đảng chia rẽ như ở Mỹ không có tác dụng đối với Trung Quốc. Tôi không nói đây là quan điểm của tôi. Nhưng theo quan điểm của người Trung Quốc, lịch sử của Trung Quốc chứng minh rằng người dân được hưởng lợi nhiều nhất nếu có một sự lãnh đạo mạnh mẽ, và xét về mặt xã hội thì trên 50% dân số nước này sẽ bị thiệt thòi nếu sự lãnh đạo bị chia rẽ. Theo một nghiên cứu của Trường Harvard Kennedy, sự ủng hộ dành cho Đảng Cộng sản Trung Quốc đã tăng từ 86% năm 2003 lên 93% vào năm 2016. Tại sao? Bởi vì trong 40 năm qua Trung Quốc có sự phát triển kinh tế xã hội tốt nhất trong lịch sử của mình.

Stefan Aust: Từ lịch sử nước Đức chúng tôi biết rằng phần lớn dân chúng tán thành chế độ độc tài và kiểm duyệt khi họ phải sống dưới chế độ độc tài. Nhưng không phải lúc nào việc kiểm duyệt cũng thành công. Chúng tôi vừa chứng kiến một ví dụ nhỏ khi hai Viện Khổng Tử bất thình lình phải hủy một buổi bình luận sách dưới áp lực của chính phủ Trung Quốc. Điều đó đã được các tờ báo của chúng tôi đăng tải và cuốn sách của chúng tôi không vì thế mà bị cấm, mà ngược lại.

Ngay tại chính Trung Quốc, việc kiểm soát đối với dân chúng về lâu dài cũng sẽ không tốt cho đất nước này. Khi trình độ học vấn của người dân ngày càng cao hơn, mọi người muốn được tham gia, chia sẻ vào các cuộc thảo luận. Ngay cả đối với một hệ thống độc đảng, sẽ không có hại gì nếu có những ý kiến khác ​​trên báo chí và truyền hình trái với quan điểm của chính phủ.

Kishore Mahbubani: Nói về chuyện kiểm duyệt, người ta không thể nhìn thế giới bằng hai màu đen và trắng. Thật ra có nhiều sắc thái khác nhau mang màu xám. Các nước phương Tây chính thức thì không có kiểm duyệt nhưng mà có kiểm duyệt không chính thức. Tôi vừa từ Hoa Kỳ trở về và đã nghe sinh viên ở đó bàn tán khá nhiều về hạn chế tự do ngôn luận. Hoặc bạn hãy xem xét trường hợp của bà giáo sư người Anh Kathleen Stock, người vừa phải rời khỏi vị trí giáo sư của mình vì các nhà hoạt động chuyển giới không ưa các kết quả nghiên cứu của bà. Xin hỏi, đó là cái gì nếu không phải là kiểm duyệt?

„Đại đa số người Trung Quốc cảm thấy chưa bao giờ có cuộc sống hạnh phúc như bây giờ“

Một vấn đề khác thực ra quan trọng hơn: đại đa số người Trung Quốc chưa bao giờ được hạnh phúc như hiện nay. Ngược lại, 50 phần trăm dân Hoa Kỳ ở tầng lớp dưới lại cảm thấy bất hạnh đến mức, đến năm 2024 có khi họ sẽ bỏ phiếu bầu ông Trump trở lại làm tổng thống. Hoa Kỳ ngày nay là một xã hội bị chia rẽ và rối loạn về chức năng.

Stefan Aust: Tôi hiểu động cơ của ông Tập Cận Bình khi ông ta từ chối “nền dân chủ phương Tây”, như cách nói của ông ta. Ông Tập lo ngại Trung Quốc có thể bị tan rã như Liên Xô. Hay thậm chí sẽ chìm trong nội chiến như Nam Tư. Vì vậy, ông ấy muốn kiểm soát chặt chẽ, đề cao chủ nghĩa yêu nước và tư tưởng Mác xít hơn nữa. Nhưng một đất nước sẽ phát triển tốt hơn khi mở cửa, những thành công của Trung Quốc trong những thập kỷ gần đây đã cho thấy điều đó. Không phải cuộc cách mạng cộng sản năm 1949 đã mang lại thịnh vượng cho Trung Quốc, mà chỉ có những cải cách và mở cửa đất nước từ năm 1978 trở đi mới mang lại sự phồn vinh. Tập Cận Bình hiện đang phần nào thắt chặt quá trình mở cửa này. Ông ta đang xây dựng một Vạn Lý Trường Thành mới ở Trung Quốc. Điều đó không tốt cho Trung Quốc và không tốt cho thế giới.

Kishore Mahbubani: Tôi hoàn toàn đồng ý với ông. Nếu Chủ tịch Tập Cận Bình từ bỏ các chính sách kinh tế thực dụng và quay trở lại với chính sách cứng nhắc kiểu Liên Xô theo chủ nghĩa Mác-Lênin, Trung Quốc sẽ thất bại. Nhưng một trong những khó khăn lớn nhất để hiểu về Trung Quốc là ở chỗ: đất nước này được điều hành bởi một đảng tự xưng là “Cộng sản”. Vì vậy, người ta cho rằng mục tiêu chính của cái đảng đó là truyền bá chủ nghĩa cộng sản. Nhưng khác với Đảng Cộng sản Liên Xô, Đảng Cộng sản Trung Quốc không xuất khẩu chủ nghĩa cộng sản sang các nước khác.

Bốn mươi năm trước, khi Đặng Tiểu Bình thăm Singapore, Thủ tướng Lý Quang Diệu của chúng tôi đã nói với ông ấy: Làm sao chúng ta có thể trở thành bạn bè với nhau một khi các ông lại ủng hộ một đảng cộng sản để chôn vùi hệ thống chính trị của tôi? Sau đó Trung Quốc đã ngừng hỗ trợ các đảng cộng sản khác ở Đông Nam Á. Thế thì tại sao họ cứ tự xưng mình là Đảng Cộng sản Trung Quốc? Bởi vì tính chính danh của họ dựa trên điều đó, bởi vì chính Đảng Cộng sản đã làm cho Trung Quốc trở nên hùng mạnh. Đó là lý do tại sao họ nhận được sự ủng hộ phổ biến của nhân dân.

Kishore Mahbubani

Stefan Aust: Nhưng ông Tập đang cho thấy có nhiều dấu hiệu cho động thái đóng cửa. Hiện tại, lấy cớ corona, Trung Quốc đã hoàn toàn co cụm với thế giới bên ngoài. Việc đi công tác cũng bị cấm, hoạt động du lịch cũng vậy. Chỉ những người nước ngoài có hộ khẩu thường trú tại Trung Quốc mới được phép quay trở lại, nhưng trước tiên cũng phải thực hiện cách ly vài tuần trong các khách sạn có kiểm dịch, ngay cả khi họ đã xét nghiệm âm tính và đã được tiêm phòng đầy đủ. Câu hỏi đặt ra là: liệu điều này có thay đổi trong vài tháng tới hay sẽ tiếp tục như vậy trong nhiều thập kỷ?

Kishore Mahbubani: Tôi cũng không biết khi nào Trung Quốc mới dỡ bỏ bức tường Corona. Nhưng nền kinh tế Trung Quốc hoàn toàn không co cụm. Bất chấp cuộc chiến thương mại của Trump, thâm hụt thương mại của Mỹ với Trung Quốc vẫn tăng lên do xuất khẩu của Trung Quốc tiếp tục tăng trưởng.

Stefan Aust: Giống như ông, tôi cho rằng số vụ bùng phát virus corona ở Đức và các nước khác cho thấy sự yếu kém của phương Tây trong việc chống lại đại dịch. Mặt khác, chiến lược zero-covid của Trung Quốc đang gây ra thiệt hại lớn, không chỉ cho nền kinh tế, mà hơn hết là cho sự giao lưu giữa con người với nhau và giao lưu về văn hóa.

Dường như ở Trung Quốc không có vụ bùng phát corona lớn nào như ở nước chúng tôi. Nhưng họ có quyền kiểm soát các con số, thực tình tôi không tin vào những số liệu chính thức được công bố. Kinh nghiệm của Úc và New Zealand, những quốc gia cũng đã tự phong tỏa mình, cho thấy các vụ lây nhiễm vẫn lặp đi lặp lại ở đó. Covid là một loại virus sẽ tồn tại mãi mãi và chúng ta phải học cách sống chung với nó.

Kishore Mahbubani: Stefan, như ông bạn đã biết, có hai trường phái suy nghĩ về cách đối phó với Covid. Người phương tây nói phải chấp nhận căn bệnh này như một hiện tượng đặc hữu của xã hội chúng ta. Trong khi đó, người Trung Quốc đang cố gắng xóa sổ căn bệnh này bằng không. Singapore thiên về lối suy nghĩ của phương Tây. Và tôi rất vui vì Singapore đã mở cửa, vì vậy cuối cùng tôi đã có thể có chuyến du lịch Mỹ trong bốn tuần vào tháng 10. Vì vậy, về khía cạnh này, tôi thích kiểu tư duy phương Tây hơn, nhưng chúng ta phải chờ xem cuối cùng thì cách gì mang lại nhiều thành công hơn.

Stefan Aust: Tất cả chúng tôi đều lo ngại về một cuộc chiến tranh có thể xảy ra giữa Trung Quốc và Đài Loan. Có một mối đe dọa về một cuộc chiến tranh hạt nhân giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, hay ít nhất là một cuộc khủng hoảng kinh tế lớn nhất mà thế giới từng trải qua. Liệu chúng ta có thể hy vọng rằng mối quan hệ kinh tế chặt chẽ, đan xen với phương Tây sẽ giúp Trung Quốc tránh khỏi một cuộc chiến như vậy không?

Kishore Mahbubani: Về nhiều mặt, hiện nay Trung Quốc là tác nhân lý tính nhất trên trường quốc tế. Trung Quốc tính toán lợi ích quốc gia của mình hết sức thận trọng. Nhưng khi nói đến Đài Loan thì Trung Quốc không phải là một tay chơi theo lý trí, mà là tình cảm. Trung Quốc sẵn sàng trả một cái giá rất tốn kém về kinh tế và quân sự để giữ cho Đài Loan được an toàn. Ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với 10 năm suy thoái kinh tế đối với Trung Quốc, Trung Quốc sẽ chấp nhận điều đó nếu làn ranh đỏ của họ bị vượt qua, khi Đài Loan tuyên bố độc lập. Bởi vì điều đó sẽ nhắc nhở Trung Quốc về thế kỷ nhục nhã khi Nhật Bản thôn tính Đài Loan năm 1895 và tách hòn đảo này ra khỏi Trung Quốc.

Tôi đảm bảo một trăm phần trăm với bạn rằng trong trường hợp đó Trung Quốc sẽ tuyên chiến với Đài Loan.

Đó là lý do tại sao Trung Quốc không thể chấp nhận sự độc lập của Đài Loan. Tôi đảm bảo một trăm phần trăm với bạn rằng trong trường hợp đó Trung Quốc sẽ tuyên chiến với Đài Loan. Nếu sau đó Mỹ can thiệp để giúp Đài Loan, điều đó có thể dẫn đến chiến tranh hạt nhân. Khi đó chúng ta cũng sẽ chết, bởi vì mùa đông hạt nhân sẽ ảnh hưởng đến tất cả chúng ta, đến tất cả thế giới.

Stefan Aust: Điều đó nghe quá ư bi thảm.

Kishore Mahbubani: Sẽ không có trường hợp đột nhiên có người ấn vào nút nguyên tử. Tôi sẽ cho ông bạn biết nó sẽ diễn ra như thế nào. Trung Quốc sẽ áp đặt lệnh phong tỏa đối với Đài Loan. Mỹ sẽ gửi tàu tới. Một tàu Trung Quốc va chạm với một tàu Mỹ, tàu này bị chìm, 150 thủy thủ Mỹ thiệt mạng. Bây giờ Mỹ phải phản ứng vì 150 người Mỹ đã chết. Họ bắn một tên lửa để cảnh cáo. Trung Quốc đáp trả, tình hình cứ thế leo thang. Cảm giác của tôi là chính phủ Biden đã thực hiện một số kịch bản như vậy, và do đó đang quay trở lại với chính sách một Trung Quốc.

Có một giải pháp đơn giản: Chúng ta đã có 50 năm hòa bình bởi vì chúng ta chấp nhận mọi sự mơ hồ và không tìm kiếm một sự rõ ràng. Hãy để mọi thứ như nó vốn có! Hãy kiên trì chính sách một Trung Quốc. Và đồng thời, Mỹ có thể có quan hệ không chính thức với Đài Loan. Tuy nhiên nếu xảy ra một cái gì đó nhằm thay đổi hiện trạng này, thì sẽ tạo ra sự kích hoạt đối với một loạt sự kiện mà người ta không còn có thể kiểm soát được nữa.

Stefan Aust: Nhưng bản thân ông Tập cũng đang tìm cách thay đổi hiện trạng này. Trong quá khứ, sự thống nhất với Đài Loan là một chủ đề cho các bài phát biểu tại các buổi lễ ở Trung Quốc, cũng như sự thống nhất của Đức trong những năm 1970 và 1980. Không ai nghiêm túc tin vào chuyện đó. Nhưng những luận điệu của Tập Cận Bình trong suốt cuộc đời tại vị của ông tạo ấn tượng Đài Loan sẽ được đưa “về với Đế chế”, vì vậy người ta gần như buộc phải nghĩ đến chuyện ông sẽ nắm quyền trong một thời gian dài. Giờ xin nói một cách nghiêm túc: ông ta đang khuấy động kỳ vọng của người dân Trung Quốc mà đến một lúc nào đó điều này phải được thực hiện.

Kishore Mahbubani: Có thể ngày mai khi thức dậy nghe tin Tập Cận Bình tuyên bố xâm lược Đài Loan. Nhưng người Trung Quốc tin rằng cách tốt nhất để giành thắng lợi trong một cuộc chiến là không phải chiến đấu. Là những người am hiểu đầy khôn ngoan về địa chính trị họ sẽ tính toán một cách thận trọng với niềm tin chắc chắn Trung Quốc sẽ là cường quốc kinh tế số một vào khoảng năm 2030, khi đó các quốc gia khác sẽ ngoan ngoãn, biết vâng lời hơn đối với họ. Sau đó, họ sẽ hái quả Đài Loan, khi đó nó đã chín. Vậy thì cơn cớ gì họ phải vội vàng? Nhưng nếu Trung Quốc có cảm giác có ai đó đang tìm cách thay đổi tình hình và công nhận nền độc lập của Đài Loan, thì họ hành động ngay lập tức.

Stefan Aust: Có một điều chắc chắn là chúng ta phải sống với suy nghĩ rằng Trung Quốc sẽ trở thành quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới, ít nhất là về mặt kinh tế. Miễn là chúng ta tránh được chiến tranh và chỉ cạnh tranh một cách hòa bình, được như thế là tốt nhất. Chúng ta phụ thuộc vào nhau, Đức bán ô tô cho Trung Quốc và sử dụng điện thoại di động và máy tính được sản xuất tại Trung Quốc. Nhưng, so với hiện nay, trong cuộc cạnh tranh này chúng ta phải tạo ra một hình ảnh sáng láng hơn. Hiện tại chúng ta chỉ tập trung vào biến đổi khí hậu và các thảm họa khác mà quá ít tập trung vào sự phát triển nền kinh tế và hệ thống giáo dục của chúng ta.

Kishore Mahbubani: Ông bạn vừa đề cập đến một điều mà ở Mỹ không một ai dám nói ra, đó là Trung Quốc sẽ vượt Mỹ trở thành cường quốc kinh tế số một thế giới. Điều này người ta có thể cá cược vì chỉ cần làm một phép tính đơn giản. Chỉ cần nhìn vào tốc độ tăng trưởng khoảng 7% của Trung Quốc, thì vấn đề đặt ra không phải là nếu, mà chỉ là câu hỏi về thời gian. Ở Mỹ, không có chính trị gia nào dám đề cập tới sự thật này. Nếu ai đó ở Mỹ thừa nhận rằng Trung Quốc sẽ sớm vượt qua Mỹ, sinh mệnh chính trị của người đó coi như không còn.

nghiencuuquocte.org

Nguồn: Stefan Aust und Kishore Mahbubani: „Ich garantiere Ihnen, dass China in einem solchen Fall den Krieg erklären wird“, WELT, 27/11/2021.

Biên dịch: Nguyễn Xuân Hoài

Loading

Views: 0

Đâu là “gót chân A-sin” của quân đội Trung Quốc?

Đảng Cộng sản Trung Quốc đã vô tình để lộ những điểm yếu của quân đội nước này.

Một biểu hiện cho điều đó là việc xây dựng các cơ sở phóng tên lửa đạn đạo xuyên lục địa mới ở một vùng sa mạc nội địa. Còn một dấu hiệu khác là nỗ lực nhằm tăng tỷ lệ sinh, bao gồm các biện pháp giúp giảm gánh nặng chi phí trong việc giáo dục con cái. Đằng sau những động thái này là bằng chứng cho thấy nước này đang giải quyết những lo ngại liên quan đến tinh thần binh sĩ, cũng như khả năng của quân đội nước này trong việc thực hiện một cuộc chiến kéo dài.

Trong gần một thập niên qua, Trung Quốc đã bận rộn ở Biển Đông, đầu tiên là xây dựng các đảo nhân tạo, sau đó là triển khai thiết bị radar và tên lửa, để ngăn chặn máy bay và tàu quân sự nước ngoài tiếp cận khu vực này, và cuối cùng là triển khai tàu ngầm hạt nhân chiến lược có khả năng phóng tên lửa đạn đạo từ vùng biển hiện đã được bảo vệ này.

Tên lửa đạn đạo phóng từ tàu ngầm, được gọi là SLBM, là vũ khí tối tân. Chúng cho phép các quốc gia tránh bị đặt vào vị trí bất lợi vì tàu ngầm chở chúng có thể nằm tại vùng nước sâu, né tránh kẻ thù cho đến phút cuối cùng.

Vậy tại sao Trung Quốc lại gấp rút xây dựng các căn cứ tên lửa xuyên lục địa mới ở các vùng sa mạc nội địa? Các chuyên gia cho rằng nguyên nhân nằm ở chỗ, mặc dù Trung Quốc đã quân sự hóa một số vùng biển ở Biển Đông và triển khai tên lửa đạn đạo phóng từ tàu ngầm, nước này không còn tự tin có thể bảo vệ được khu vực này nếu xảy ra xung đột.

Vào tháng 1 năm 2018, một tàu ngầm Trung Quốc đã bẽ mặt khi làm lộ việc thiếu khả năng hoạt động hiệu quả ở cấp độ cao của mình. Chiếc tàu ngầm đang di chuyển dưới mặt nước ở khu vực tiếp giáp lãnh hải của quần đảo Senkaku của Nhật Bản, trên biển Hoa Đông, và nhanh chóng bị Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản phát hiện.

Nó nhanh chóng nổi lên và không ngần ngại giương cao lá cờ Trung Quốc, vốn [trong trường hợp khác] cũng có thể là lá cờ trắng đầu hàng. Thủy thủ đoàn có lẽ sợ rằng tàu của họ có thể bị tấn công bởi các đòn tấn công ngầm.

Theo luật pháp quốc tế, Lực lượng Phòng vệ Biển Nhật Bản có thể coi con tàu này như một “tàu ngầm không xác định” đã xâm nhập vào lãnh hải Nhật Bản khi đang đi ngầm dưới nước.

Nhiều quan chức Nhật Bản và Hoa Kỳ tin rằng vụ việc tượng trưng cho tinh thần chiến đấu yếu của quân đội Trung Quốc.

Trong một phần tư thế kỷ qua, các chính phủ của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã tăng chi tiêu quân sự và tổ chức các cuộc duyệt binh và duyệt binh hải quân. Nhưng những thứ có thể nhìn thấy được, như tên lửa và xe tăng, chỉ là một thành phần của sức mạnh quân sự. Ngoài ra, còn có những yếu tố sức mạnh vô hình, như tinh thần của quân đội.

Hải quân Trung Quốc đang thực hiện chương trình đóng tàu sân bay, nhưng một cựu quan chức Bộ Quốc phòng Nhật Bản dự đoán các tàu sân bay Trung Quốc sẽ không rời quân cảng của họ trong các cuộc xung đột vì lo sợ chúng có thể bị tấn công và đánh chìm.

Một số người tin rằng tinh thần chiến đấu thấp của binh lính Trung Quốc là do chính sách một con lâu nay của nước này, điều khiến quân đội nước này trở thành một trong những “đội quân con một” lớn nhất thế giới.

Kinichi Nishimura, một cựu sĩ quan Lực lượng Phòng vệ Mặt đất, người đã nhiều năm phân tích cán cân quân sự của Đông Á tại Trụ sở Tình báo Quốc phòng của Bộ Quốc phòng và các nơi khác, cho biết: “Hơn 70% binh lính Trung Quốc là ‘con một’, và phần còn lại là con thứ hai, thứ ba… mà cha mẹ họ đã phải chịu nộp phạt để sinh họ ra”.

Quan điểm của Nho giáo cho rằng con cái phải kính trọng và phụng dưỡng cha mẹ, hương khói cho tổ tiên, vẫn ăn sâu ở Trung Quốc. Do đó, các bậc cha mẹ đặc biệt không muốn thấy con mình chết trước họ. Các bậc cha mẹ của các hộ gia đình một con càng không muốn đứa con trai hoặc con gái duy nhất của họ trở thành một cái “đinh” như trong câu tục ngữ”.

Ở Trung Quốc, nơi người dân có xu hướng ít coi trọng nghề binh, có một câu tục ngữ: Hảo thiết bất đả đinh, nghĩa là “Thép tốt không dùng để làm đinh”, hay những cá nhân ưu tú thì không nên đi lính. Để đảm bảo có đủ quân số, Đảng Cộng sản đang nỗ lực cải thiện tiền lương và chế độ hưu trí cho binh sĩ.

Vào ngày 1 tháng 8, chính phủ đã ban hành luật bảo vệ địa vị, quyền và lợi ích của quân nhân. Nỗ lực tuyệt vọng nhằm đánh bóng nghề binh này có thể là một dấu hiệu cho thấy Quân đội Giải phóng Nhân dân đã không thể cải thiện được các nỗ lực tuyển binh của mình, đặc biệt là trước tình hình tỷ lệ sinh đang suy giảm của đất nước.

“Quân đội Trung Quốc đã tăng cường triển khai tàu chiến và máy bay chiến đấu kể từ vài năm trước”, Nishimura nói, “nhưng tỷ lệ hoạt động của chúng không thực sự cao. Có vẻ như họ không thể đào tạo đủ binh sĩ để bảo dưỡng và sửa chữa đúng cách” các thiết bị công nghệ cao.

Đây là một phần lý do tại sao quân đội Trung Quốc trong những năm gần đây đã phụ thuộc nhiều hơn vào máy bay không người lái và tên lửa đạn đạo. Số lượng tên lửa đạn đạo mà Trung Quốc triển khai đã tăng lên vài nghìn quả.

Một trong những học thuyết quân sự của quân đội Trung Quốc không được nhiều người biết đến, nói rằng, “Khi mới bắt đầu cuộc chiến, hãy phóng một lượng lớn tên lửa và sau đó ngay lập tức rời khỏi chiến tuyến.” Chiến lược này được tiếp thu từ Liên Xô cũ, nước đóng vai trò đào tạo cho Trung Quốc khi quân đội nước này mới hình thành.

Trong vài năm qua, quân đội Trung Quốc đã gấp rút bổ sung thêm nhiều máy bay chiến đấu, tàu nổi và tàu ngầm, một dấu hiệu có thể cho thấy ý định tăng số lượng tên lửa có thể phóng khi giao tranh bắt đầu. Máy bay không người lái được cho là có cùng mục đích. Chiến lược này sẽ tiếp tục, đặc biệt là khi quân đội không thể đảm bảo đủ binh lính.

Để bảo vệ mình khỏi các cuộc tấn công bằng tên lửa của Trung Quốc, Nhật Bản và các quốc gia khác phải bắt đầu nghĩ đến việc tăng cường các biện pháp giảm thiểu thiệt hại. Các biện pháp này bao gồm phát triển và triển khai các vũ khí thế hệ tiếp theo, như vũ khí laser năng lượng cao và súng đường sắt, sử dụng lực điện từ để phóng đạn với tốc độ cực cao. Nhật Bản đã có nền tảng công nghệ để phát triển các loại vũ khí này, mặc dù năng lực này chưa được biết đến rộng rãi ở trong nước.

Nguồn: Tetsuro Kosaka, “China’s military has an Achilles’ heel: Low troop morale”, Nikkei Asia, 19/09/2021.

Biên dịch: Phan Nguyên

Loading

Views: 0

Hàm ý từ nghị quyết thứ ba về lịch sử của Đảng Cộng sản Trung Quốc

Khoảng một phần tư thế kỷ sau khi qua đời, cựu lãnh đạo tối cao Đặng Tiểu Bình vẫn được nhiều người tôn kính vì đã giúp Trung Quốc giàu lên. Chính sách “cải cách khai phóng” của ông đã đưa hàng triệu người thoát khỏi cảnh đói nghèo.

Sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc thông qua “nghị quyết thứ ba về lịch sử” vào tuần trước, câu hỏi lớn là: Tập Cận Bình, đương kim tổng bí thư kiêm chủ tịch nước, có thực sự vượt qua Đặng về mặt thành tích?

Nhiều đảng viên không còn cách nào khác là phải im lặng trước câu hỏi cực kỳ nhạy cảm này, điều mà mọi người chắc chắn đang quan tâm.

Thật vậy, thông cáo của phiên họp toàn thể lần thứ sáu Ban Chấp hành Trung ương đảng dành nhiều lời lẽ cho ông Tập hơn ba nhà lãnh đạo cao nhất trước ông là Đặng, Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào.

Nội dung về ông Tập ngang ngửa nội dung về Mao Trạch Đông, người sáng lập nước Trung Quốc cộng sản, người xuất hiện trong các nghị quyết lịch sử trước và sau khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập năm 1949.

Trong toàn văn của bản nghị quyết lịch sử, được công bố hôm thứ Ba, rõ ràng là ông Tập đã chiếm vai trò trung tâm, với nửa sau nghị quyết gần như hoàn toàn nói về ông.

Nhưng số trang dành cho ông Tập và thành tích thực tế của ông là những vấn đề khác nhau. Ở giai đoạn này, người ta không thể không kết luận rằng việc tô hồng cho ông Tập đã diễn ra quá đà.

Ví dụ, thông cáo đề cập đến những thành tựu của ông Tập, nói rằng Ban Chấp hành Trung ương, với ông Tập là nòng cốt, “đã giải quyết được nhiều vấn đề hóc búa nằm trong chương trình nghị sự từ lâu nhưng chưa bao giờ được giải quyết, và hoàn thành nhiều việc đảng muốn làm nhưng chưa làm được.”

Nghị quyết tiếp tục: “Chính điều này đã tạo nên những thành tựu lịch sử và những bước chuyển mình lịch sử đối với sự nghiệp của Đảng và của đất nước”.

Vậy thông cáo đang đề cập đến những thành tựu lịch sử nào? Không có nhiều thành tựu người ta có thể nghĩ đến.

Có lẽ là phần này: Đảng đã “điều tra và trừng phạt các quan chức tham nhũng như Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai, Tôn Chính Tài, và Lệnh Kế Hoạch vì những vi phạm kỷ luật đảng và pháp luật nghiêm trọng.”

Có thể một thành tựu đáng nhớ khác là việc ông Tập cải cách quân đội, thông qua những thay đổi mạnh mẽ về mặt tổ chức.

Ông Tập đặc biệt thiếu các thành tựu trên mặt trận kinh tế, điều liên quan mật thiết đến đời sống người dân.

Sự thật của vấn đề là những đề cập về ông Tập trong nghị quyết lịch sử chỉ là những tuyên bố về những gì ông dự định làm. Những thay đổi lịch sử đó vẫn chưa diễn ra.

Chính sách mới của ông về “thịnh vượng chung”, trong đó tập trung vào việc điều chỉnh sự chênh lệch giàu nghèo, là một phần trong nỗ lực của Tập để vượt qua Đặng, vì nó có nghĩa là chấm dứt chính sách “để một số người làm giàu trước.”

Tại sao Tập lại mong muốn vượt qua Đặng đến vậy? Một câu chuyện bí mật xảy ra gần 35 năm trước và liên quan đến người cha quá cố của Tập là Tập Trọng Huân, có thể cung cấp một số manh mối.

Câu chuyện này không tồn tại trong hồ sơ chính thức. Nó chỉ được biết đến bởi một nhóm nhỏ những người quen thuộc với các hoạt động nội bộ ở Trung Nam Hải, Bắc Kinh, nơi đặt trụ sở làm việc của các nhà lãnh đạo Trung Quốc thời kỳ đó.

Tập Trọng Huân đã xung đột với nhà lãnh đạo cao nhất khi đó là Đặng Tiểu Bình về việc loại bỏ Tổng bí thư Hồ Diệu Bang vào tháng Giêng năm 1987. Tập Trọng Huân lúc đó là ủy viên Bộ Chính trị.

Hồ Diệu Bang đã bị chỉ trích vì phản ứng được cho là mềm yếu của ông trước làn sóng biểu tình của các sinh viên ủng hộ dân chủ vốn lan tràn khắp đất nước vào năm trước. Tập Trọng Huân cố gắng can thiệp và bảo vệ Hồ Diệu Bang.

“Anh đã quên những bài học của thời kỳ Mao Trạch Đông rồi sao?” ông phản ứng với nhà lãnh đạo tối cao.

Một Tập Trọng Huân kiên quyết thậm chí đã tự giam mình trong Đại lễ đường Nhân dân trong một tuần. Đó là một cuộc đình công một người.

Sự phản đối kịch liệt của Tập Trọng Huân đã làm trì hoãn đáng kể các thủ tục cách chức Hồ Diệu Bang. Nhưng việc đứng lên chống lại vị lãnh đạo tối cao đã gây ra hậu quả lớn. Tập Trọng Huân cuối cùng đã đổ bệnh và trải qua những năm tháng cuối đời trong quên lãng.

Các cuộc đấu tranh chính trị nội bộ của Trung Quốc luôn khắc nghiệt, với kẻ thua cuộc phải đối mặt với số phận bi thảm. Tập Cận Bình xem câu chuyện của cha mình như một tấm gương tiêu cực và đã tận mắt học được bản chất của nền chính trị Trung Quốc.

Chỉ đơn giản chống lại một nhà lãnh đạo hoặc một chính sách không phải là một chiến lược. Người ta cần có một kế hoạch tổng thể để giành chiến thắng trong các cuộc đấu tranh chính trị. Nghị quyết mới nhất về lịch sử, theo nghĩa đó, sẽ cung cấp cho ông kho vũ khí mạnh mẽ cho các trận chiến chính trị trong tương lai.

Đảng không thiếu những người có thể tính toán đẩy lùi Tập nếu Tập tự mãn. Một số lượng đáng kể các nguyên lão trong đảng đã nghỉ hưu vào năm 2012 hoặc trước đó đều đã được Đặng, Giang và Hồ đề bạt vào các chức vụ cao.

Một bài báo do Tân Hoa xã đăng ngày 6 tháng 11 ca ngợi những thành tựu của ông Tập đã bao gồm một cụm từ thú vị ở phần cuối.

Sau khi tham quan một cuộc triển lãm tại bảo tàng trưng bày các hiện vật liên quan đến lịch sử hiện đại của Trung Quốc, ông Tập và các đồng sự đã tuyên thệ trước lá cờ của đảng, bài báo cho biết.

“Tôi sẽ chiến đấu cho chủ nghĩa cộng sản trong suốt quãng đời còn lại của mình”, ông Tập nói, theo tường thuật của Tân Hoa xã.

Cụm từ “đấu tranh cho chủ nghĩa cộng sản trong suốt quãng đời còn lại của mình” là lời tuyên thệ mà các đảng viên tập sự phải thực hiện trước cờ đảng, theo quy định tại Chương 1 của Điều lệ đảng. Nhưng việc Tập đọc lời tuyên thệ trên đã làm dấy lên các suy đoán mới trong số những người tham gia chính trị Trung Quốc về tham vọng của Tập muốn làm lãnh đạo trọn đời.

Giờ đây, khi nghị quyết thứ ba về lịch sử đã được thông qua theo sáng kiến ​​của Tập, các quy tắc được đưa ra vào thời của Đặng để thay đổi các vị trí lãnh đạo cao nhất dường như không còn nữa.

Sự thay đổi thế hệ ở cấp lãnh đạo cao nhất đã dừng lại. Điều này có thể gây ra rất nhiều rủi ro khác nhau, bắt đầu từ sự hỗn loạn lớn có thể xảy ra ​​nếu Tập mất khả năng làm việc; khi đó không có ai là người kế nhiệm rõ ràng.

Những năm tới có thể sẽ không ổn định khi Tập tiếp tục cuộc chiến để khẳng định mình là một nhà lãnh đạo vĩ đại hơn Đặng.

Liên quan mật thiết đến vấn đề này là hành vi của Trung Quốc đối với Đài Loan, những hành vi mà Tổng thống Mỹ Joe Biden đã lưu ý trong hội nghị thượng đỉnh trực tuyến của ông với ông Tập là “đi ngược lại hòa bình và ổn định của Eo biển Đài Loan.”

Chính sách đối ngoại cơ bản của Đặng là “thao quang dưỡng hối”, hay giấu mình chờ thời. Thành tựu dễ hiểu nhất có thể cho phép Tập vượt qua Đặng là việc thống nhất Đài Loan.

Tập không có thành tựu lớn nào về Đài Loan cho đến nay. Nội dung duy nhất đề cập đến Đài Loan trong toàn văn của nghị quyết lịch sử là cuộc gặp mà ông đã tổ chức với nhà lãnh đạo Đài Loan lúc bấy giờ là Mã Anh Cửu vào năm 2015.

Việc ông Tập muốn một ngày nào đó đạt được thành tích lớn về Đài Loan là điều đương nhiên. Nhưng mong muốn của ông gây nguy hiểm cho phần còn lại của thế giới.

Ông Tập vẫn còn nửa chặng đường để đạt được mục tiêu vượt qua Đặng. Điều này có nghĩa là bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra, dù là về đối nội hay đối ngoại, cho đến khi đạt được mục tiêu đó.

Hành động đó sẽ được thực hiện trong năm tới, trước thềm đại hội toàn quốc năm 2022 của đảng, hay trong vòng sáu năm sau, trước đại hội toàn quốc năm 2027 của đảng? Hay nó sẽ xảy ra vào khoảng trước năm 2035, mốc mà toàn văn nghị quyết về lịch sử đặt ra là thời điểm phải thực hiện cơ bản việc hiện đại hóa quân đội? Không ai có câu trả lời chắc chắn.

Nguồn: Katsuji Nakazawa, “Analysis: Xi’s need to overtake Deng poses big risk for Taiwan”, Nikkei Asia, 18/11/2021.

Biên dịch: Phan Nguyên

nghiencuuquocte.org

Loading

Views: 0

TQ tập trận với hơn 200 chỉ huy cấp cao quân đội

Các chỉ huy quân đội cấp cao Trung Quốc tập trung với số lượng lớn trong cuộc tập trận mới đây để kiểm tra khả năng sẵn sàng tác chiến, trong bối cảnh nước này hướng tới mục tiêu có quân đội đẳng cấp thế giới.

Xe tăng Trung Quốc tập trận tại căn cứ huấn luyện Chu Nhật Hòa- SCMP

Gần 200 chỉ huy quân đội cấp cao từ tất cả chiến khu của Trung Quốc và cả những khu vực như Tân Cương và Tây Tạng đã tham gia cuộc tập trận hỗn hợp từ ngày 7-9.9 tại căn cứ huấn luyện Chu Nhật Hòa ở Khu tự trị Nội Mông, theo tờ South China Morning Post (SCMP).
Lần gần nhất có sự tập trung lớn như thế của các chỉ huy quân đội là khi các lực lượng lục quân thuộc Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) tham gia cuộc huấn luyện ở thành phố Korla thuộc Khu tự trị Tân Cương vào năm 2018.
Cuộc tập trận mới còn có phần sửa đổi những khiếm khuyết phơi bày trong các cuộc tập trận đối đầu với lực lượng được giả định là đối phương, còn được gọi là “quân xanh”. Đội quân này áp dụng hệ thống chỉ huy và chiến thuật tương tự như chiến thuật do Mỹ và NATO sử dụng. “Quân xanh” được PLA lập ra vào năm 2012, thực hiện các cuộc tập trận chạm trán với “quân đỏ” (đại diện cho PLA), để mô phỏng các điều kiện đánh trận.
“Mục đích cốt lõi của việc tổ chức một trại huấn luyện quy mô lớn như thế là nhằm tập trung vào huấn luyện tác chiến, chuẩn hóa các phương pháp huấn luyện có hệ thống của thời kỳ mới”, Đài truyền hình trung ương Trung Quốc (CCTV) dẫn lời Cục trưởng Cục huấn luyện lục quân thuộc PLA Đường Phi cho hay.
Ngoài ra, ông Dương Quân, một trong số chỉ huy tham gia cuộc tập trận mới ở căn cứ huấn luyện Chu Nhật Hòa, cho rằng cuộc tập trận đó là một bước quan trọng cho việc cải thiện khả năng chỉ huy ở thực địa trong các tình huống chiến tranh.

Binh sĩ Trung Quốc tập trận tại căn cứ huấn luyện Chu Nhật Hòa ở Khu tự trị Nội Mông (Chụp màn hình SCMP)

Nhà bình luận quân sự Tống Trung Bình, từng phục vụ trong PLA, cho rằng phương pháp huấn luyện mới không chỉ có thể cải thiện các khả năng tác chiến mà còn là cách tốt để nâng cao năng lực của “quân xanh”. Việc “quân xanh” được cải thiện năng lực sẽ hỗ trợ cải thiện khả năng tác chiến của “quân đỏ”.
Cuộc tập trận trên diễn ra trong bối cảnh Trung Quốc đặt mục tiêu có được một quân đội đẳng cấp thế giới vào năm 2025. Để đạt mục tiêu này, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình kêu gọi đẩy mạnh việc hiện đại hóa hệ thống huấn luyện quân sự. Ông Tập cũng đã kêu gọi lập kế hoạch mang tính chiến lược và thiết kế độc đáo hơn để thay đổi việc huấn luyện cũng như đáp ứng các nhu cầu về tác chiến thật, theo SCMP.
Căn cứ huấn luyện Chu Nhật Hòa hiện là căn cứ huấn luyện quân sự lớn nhất và tiên tiến nhất của Trung Quốc, với diện tích hơn 1.066 km2, theo SCMP. Trong hơn 10 năm qua, căn cứ huấn luyện Chu Nhật Hòa tổ chức nhiều cuộc tập trận tác chiến thực tế, cho phép binh sĩ luyện tập với nhiều địa hình khác nhau như sa mạc, đồng cỏ, cao nguyên và thung lũng. Các cuộc tập trận gồm có tác chiến hạt nhân, hóa học và sinh học giả và tác chiến ở khu đô thị. Trong các trận chiến giả, “quân đỏ” đấu với “quân xanh” và thường giành chiến thắng, theo SCMP. Hai bên dùng xe tăng, xe bọc thép, pháo và một số vũ khí khác để chiến đấu. Hai bên cũng có thiết bị tác chiến điện tử và giám sát trên không. Nhằm bắt chước quân đội Mỹ tốt hơn, “quân xanh” được cung cấp vũ khí và pháo nâng cấp, trong đó có xe tăng ZTZ-96A, pháo tự hành Type-07 và hệ thống cảnh báo sớm.
BDN

Loading

Views: 0

Quân đội bắt đầu “có thái độ” với ông Tập

Mới đây tờ Bưu điện Hoa Nam buổi sáng của Hồng Kông cho biết, Bộ Ngoại giao và Bộ Quốc phòng Trung Quốc đang mâu thuẫn về cách đối phó với các mối quan hệ quốc tế, qua đó càng cho thấy thái độ thực sự của quân đội Trung Quốc là từ chối tham chiến với “Liên minh quốc tế”. Nhà bình luận của trang Apollowang Lý Ngọc Thương phân tích rằng chính phe của Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng đã tiết lộ con bài tẩy của ông Tập Cận Bình, là thường xuyên có những hành động chống lại Đài Loan và thế giới phương Tây.

Bưu điện Hoa Nam buổi sáng của Hồng Kông dẫn lời một người trong cuộc nói rằng Bộ Ngoại giao và Bộ Quốc phòng của Trung Quốc đang chiến đấu cả công khai lẫn bí mật về phong cách diễn thuyết trước quốc tế của Trung Quốc. Bộ Ngoại giao bị cho là dùng phong cách chiến lang đã gây ra thù hằn vô số trên trường quốc tế, nhiều nước đã bị chọc giận và thực sự đang trên bờ vực chiến tranh với ĐCSTQ. Nhưng ngược lại, quân đội Trung Quốc có vẻ muốn từ chối đối đầu theo kiểu đó với “lực lượng liên minh đa quốc gia” các nước dân chủ trên thế giới.

Bài báo dẫn nguồn tin cho biết, “Bộ Ngoại giao Trung Quốc được biết đến với những nhận xét cứng rắn – thậm chí còn chỉ trích Quân đội Trung Quốc (PLA) quá ‘yếu kém’ trong giao tiếp với Hoa Kỳ”.

Nguồn tin cũng tiết lộ rằng cuộc khẩu chiến giữa Bộ Ngoại giao và Bộ Quốc phòng thậm chí đã đến tai ông Tập Cận Bình, và hai phe tố cáo nhau. Bộ Quốc phòng nói với ông Tập rằng sẽ không vì việc Bộ Ngoại giao dùng ngôn luận chiến lang mua rắc rối mà gánh trách nhiệm giùm”.

Bình luận viên Lý Ngọc Thương phân tích rằng nếu tin tức này là sự thật, nó sẽ tương đương với việc phe của Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng đã tiết lộ ra thế giới bên ngoài và cho Hoa Kỳ biết sự thật về cuộc đấu tranh nội bộ của ĐCSTQ, và tiết lộ những bí mật lớn của ông Tập Cận Bình.

Bằng cách này, cho dù ĐCSTQ có sử dụng thủ đoạn nào đi chăng nữa thì cũng không hiệu quả. Bởi vì cả thế giới đều biết con át chủ bài thực sự của Tập Cận Bình là quân đội, lại đang từ chối tham chiến.

Bình luận viên Lý Ngọc Thương cho rằng thông tin tuyệt mật này do phe ĐCSTQ Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng cố tình làm rò rỉ, cũng không kém so với “đạn rỗng” năm nào.

“Đạn rỗng” của Giang Trạch Dân

Năm 1996, Đài Loan tổ chức bầu cử tổng thống trực tiếp lần đầu tiên, ĐCSTQ đã chi 4 tỷ nhân dân tệ để tập trận tên lửa qua eo biển Đài Loan. Trong một thời gian, eo biển Đài Loan phủ đầy khói đạn và bầu không khí căng thẳng chưa từng thấy.

Vào thời điểm quan trọng này, kế hoạch hành động của quân đội TQ và các thông tin cực kỳ bí mật khác đã bị Thiếu tướng Lưu Liên Côn bí mật tiết lộ cho chính phủ Trung Hoa Dân quốc.

Theo loạt thông tin được cung cấp, Mỹ đã cử hai nhóm tác chiến tàu sân bay “Independence” và “Nimitz” du hành quanh eo biển Đài Loan để răn đe ĐCSTQ.

Thông tin quan trọng và bí mật nhất mà Lưu Liên Côn cung cấp là các tên lửa do ĐCSTQ phóng đi là có đầu đạn rỗng. Thông tin tình báo này cho phép chính quyền Đài Loan nắm được đường lối của ĐCSTQ.

Sau khi nắm được thông tin, ông Lý Đăng Huy đã trấn an người dân ở Đài Loan rằng: Đừng lo lắng, quân đội đại lục sẽ bắn những quả tên lửa rỗng. Theo các báo cáo, Lý Đăng Huy đã vạch trần vụ bê bối về các cuộc tập trận quân sự của ĐCSTQ, và Giang Trạch Dân đã phải đập bàn tức giận. Lưu Liên Côn đã phá bỏ mối đe dọa vũ lực của ĐCSTQ đối với Đài Loan.

Hai ví dụ này có điểm tương đồng. Các bí mật quân sự hàng đầu của ĐCSTQ đã bị rò rỉ, dẫn đến việc bên kia nắm được điểm mấu chốt của ĐCSTQ. Tuy nhiên, các chính trị gia tham gia vào hai sự kiện này có xuất phát điểm hoàn toàn khác nhau.

Với tư cách là một thiếu tướng của Trung Quốc, lý do tại sao  Lưu Liên Côn lại thông báo những bí mật quân sự cao nhất của ĐCSTQ cho chính phủ Trung Hoa Dân Quốc vào thời điểm quan trọng như vậy. Chính là vì vụ nổ súng vào sinh viên ngày 4/6/1989 đã khiến ông ta hiểu rõ bộ mặt thật của ĐCSTQ. Ông là một người thực sự yêu nước nên Tướng Lưu cuối cùng đã phải trả giá bằng mạng sống của mình cho điều này, và tấm bia của ông đã được đặt trong “Đền thờ liệt sĩ” của Đài Loan.

Tuy nhiên, so với Lưu Liên Côn, phe của Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng có xuất phát điểm hoàn toàn khác, mục tiêu của họ là sử dụng công cụ của dư luận dưới quyền để khiến cho ông Tập Cận Bình phải từ chức và phe này lại lên nắm quyền. Cái này có nghĩa là là “đổi thang không đổi thuốc, đổi Tập không đổi đảng”.

Ngày càng có nhiều người nhận thức thấu đáo rằng nếu hệ thống ĐCSTQ không bị loại bỏ, Trung Quốc sẽ không bao giờ có hòa bình, và đất nước Trung Quốc sẽ tiếp tục hứng chịu những thảm họa. Ngoại giới từng đầy ảo tưởng về các nhà lãnh đạo tiếp theo của ĐCSTQ sẽ thay đổi, nhưng lịch sử cho thấy Mao Trạch Đông phát động “Cách mạng Văn hóa”, Đặng Tiểu Bình bắn vào các sinh viên không có vũ khí ở Thiên An Môn, và Giang Trạch Dân đã phạm tội ác tày trời chống lại hàng triệu học viên Pháp Luân Công …, ĐCSTQ liên tiếp đời này đến đời khác đã mang đến các thảm họa nghiêm trọng như vậy cho đất nước Trung Quốc.

BDN

Loading

Views: 0

TQ sửa đổi quan điểm về nhiều sự kiện lịch sử, đưa thêm hai sự kiện liên quan Việt Nam

Nhân dịp kỷ niệm 100 năm thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc, Tân Hoa xã đã phát hành “Đại sự ký 100 năm ĐCSTQ (7/1921 – 6/2021)” với nhiều sửa đổi quan trọng về các sự kiện lớn ở Trung Quốc.

Toàn văn “Đại sự ký 100 năm Đảng Cộng sản Trung Quốc (7/1921 – 6/2021)” do Viện Nghiên cứu Văn kiện và Lịch sử Đảng Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) biên soạn dài hơn 90.000 từ. Ba đoạn đầu là phần giới thiệu, mô tả bối cảnh thành lập ĐCSTQ, sau đó ghi lại các sự kiện lịch sử qua từng năm. Biên niên Đại sự ký Lịch sử ĐCSTQ bắt đầu từ tháng 7/1921 và kết thúc bằng việc khai trương Phòng triển lãm Lịch sử ĐCSTQ vào tháng 6/2021. Đại sự ký 100 năm Đảng Cộng sản Trung Quốc” được trình bày theo bố cục “viễn lược cận tường” (xa thì khái quát, gần thì chi tiết). Riêng 9 năm dưới thời lãnh đạo của ông Tập Cận Bình (2012-2021) dài hơn 30.000 từ, chiếm khoảng một phần ba toàn bộ tài liệu biên niên sử này.

ĐCSTQ luôn có truyền thống nhấn mạnh đến lịch sử. Năm 2011, nhân kỷ niệm 90 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc, Văn phòng Nghiên cứu Lịch sử Đảng của Ban Chấp hành Trung ương ĐCSTQ cũng đã biên soạn Biên niên Đại sự ký lịch sử Đảng Cộng sản Trung Quốc (7/1921 – 6/2011). So sánh hai biên niên sử nhân kỷ niệm 100 năm và 90 năm thành lập, không khó để nhận thấy trong 4 sự kiện được cho là nhạy cảm của lịch sử Đảng CS Trung Quốc, gồm: Phong trào chống phái Hữu, Đại nhảy vọt, Cách mạng Văn hóa và Sự kiện Thiên An Môn (ngày 4/6/1989), Biên niên sử năm 2021 đã có sự sửa đổi đáng kể về 3 sự kiện Phong trào chống phái Hữu, Đại nhảy vọt và Cách mạng Văn hóa, nhưng xác định tính chất của Sự kiện Thiên An Môn thì vẫn giữ nguyên.

Phong trào chống phái Hữu

Biên niên Đại sự ký phiên bản 2011 ghi về Phong trào chống phái Hữu như sau: “Ngày 27 tháng 4 năm 1957, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc ban hành ‘Chỉ thị về phong trào Chỉnh Phong’. Nội dung chính là chống chủ nghĩa quan liêu, bè phái và chủ nghĩa chủ quan, và triển khai toàn diện phong trào Chỉnh Phong, chủ đề là giải quyết những mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân. Cán bộ trong, ngoài đảng và quần chúng đã đưa ra nhiều phê bình và kiến nghị hữu ích về công tác của đảng, chính quyền và tác phong của đảng viên, cán bộ. Ngày 8/6, do một số rất ít phần tử cực hữu trong quá trình Chỉnh Phong đã nhân cơ hội phát động một cuộc tấn công chống hệ thống chế độ Xã hội chủ nghĩa vừa ra đời. Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc đã ban hành ‘Chỉ thị về tổ chức các lực lượng chuẩn bị chống lại các cuộc tấn công của các phần tử phái Hữu’. Phong trào Chỉnh Phong chuyển hướng sang đấu tranh chống phái Hữu và cơ bản kết thúc vào mùa Hè năm 1958. Việc phản kích lại cuộc tiến công của phái Hữu là đúng đắn và cần thiết. Tuy nhiên, cuộc đấu tranh chống phái Hữu đã được mở rộng nghiêm trọng, một bộ phận trí thức, nhân sĩ yêu nước và cán bộ đảng viên bị quy sai thành phần tử phái hữu, gây nên hậu quả bất hạnh”.

Phiên bản 2021 của Biên niên sử đã xóa bỏ đoạn mô tả “những cán bộ trong, ngoài đảng và quần chúng đã đưa ra nhiều phê bình và kiến nghị hữu ích về công tác của đảng, chính quyền và tác phong của đảng viên, cán bộ”, và “một bộ phận trí thức, nhân sĩ yêu nước và cán bộ đảng viên bị quy sai thành phần tử phái hữu, gây nên hậu quả bất hạnh”.

Cuộc Đại nhảy vọt

Biên niên Đại sự ký bản năm 2011 viết về cuộc Đại nhảy vọt: “Từ ngày 5 đến 23 tháng 5 năm 1958, Hội nghị Trung ương lần thứ 2, Đại hội đại biểu toàn quốc khóa VIII của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã được tổ chức, chính thức thông qua Đường lối chung là ‘Dốc hết sức mình, vươn lên hàng đầu, xây dựng Chủ nghĩa Xã hội nhanh, nhiều, tốt, rẻ’. Sau hội nghị, phong trào Đại nhảy vọt đã được phát động trên cả nước.

Từ ngày 2/8 đến ngày 16/8/1959, Phiên họp toàn thể lần thứ 8 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa VIII đã được tổ chức tại Lư Sơn, thông qua nghị quyết về ‘Đấu tranh bảo vệ đường lối chung của Đảng và chống chủ nghĩa cơ hội Hữu khuynh và nghị quyết về Bành Đức Hoài và những người khác. Sau cuộc họp, toàn đảng đã sai lầm phát động cuộc đấu tranh ‘chống Hữu khuynh’ và tiếp tục ‘nhảy vọt’ một cách mù quáng. Từ năm 1959 đến năm 1961, do những sai lầm của ‘Đại nhảy vọt’ và ‘Chống cánh Hữu’, cộng với thiên tai và chính phủ Liên Xô xé bỏ hợp đồng, nền kinh tế quốc dân đất nước ta gặp khó khăn nghiêm trọng, đất nước và nhân dân bị thiệt hại nặng nề”.

Biên niên Đại sự ký phiên bản mới năm 2021 đã xóa bỏ đoạn mô tả “Sau cuộc họp, toàn đảng đã sai lầm phát động cuộc đấu tranh ‘chống Hữu khuynh’ và tiếp tục ‘nhảy vọt’ một cách mù quáng. Từ năm 1959 đến năm 1961, do những sai lầm của ‘Đại nhảy vọt’ và ‘Chống cánh Hữu’, cộng với thiên tai và chính phủ Liên Xô xé bỏ hợp đồng, nền kinh tế quốc dân đất nước ta gặp khó khăn nghiêm trọng, đất nước và nhân dân bị thiệt hại nặng nề”

Năm 1959, Biên niên sự kiện bản 2021 ghi thêm một số sự kiện không được ghi lại trong phiên bản năm 2011 như: các thành tựu “phát hiện mỏ dầu Đại Khánh”, “Tinh thần Đại Khánh, Tinh thần Người Sắt” và “Công nghiệp học Đại Khánh”, xây dựng Mỏ dầu Ngọc Môn, Mỏ dầu Thắng Lợi, Mỏ dầu Đại Cảng và Nhà máy sản xuất máy kéo Số 1 đi vào sản xuất.

Cuộc Cách mạng Văn hóa

Về Cách mạng Văn hóa, phiên bản Biên niên Đại sự ký 2011 viết: “Từ ngày 4 đến ngày 26 tháng 5 năm 1966, Bộ Chính trị Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc đã triệu tập cuộc họp mở rộng và thông qua ‘Thông tri của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc’ (gọi tắt là ‘Thông tri ngày 16 tháng 5’) được xây dựng dưới sự chủ trì của Mao Trạch Đông. Từ ngày 1 đến ngày 12 tháng 8 cùng năm, Hội nghị toàn thể lần thứ 11 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa VIII đã được tổ chức và ra ‘Quyết định của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc về cuộc Đại cách mạng Văn hóa vô sản’ và cải tổ cơ cấu lãnh đạo của Trung ương. Việc triệu tập hai cuộc họp này là một dấu hiệu của việc phát động toàn diện ‘Đại Cách mạng Văn hóa’. Sau 10 năm cuộc ‘Cách mạng Văn hóa’, đã khiến đảng, đất nước và nhân dân phải gánh chịu những thất bại và tổn thất nghiêm trọng nhất kể từ khi thành lập nước Trung Quốc mới”.

Phiên bản mới của Biên niên sự kiện lịch sử 2021 đã xóa đoạn “Thông tri ngày 16 tháng 5 được xây dựng dưới sự chủ trì của Mao Trạch Đông”, và đoạn “Sau 10 năm cuộc Cách mạng Văn hóa, đã khiến đảng, đất nước và nhân dân phải gánh chịu những thất bại và tổn thất nghiêm trọng nhất kể từ khi thành lập nước Trung Quốc mới”.

Phiên bản Biên niên Đại sự ký 2011 ghi lại rằng: “Vào ngày 6 tháng 10 năm 1976, Bộ Chính trị Ủy ban Trung ương ĐCSTQ thực hiện ý nguyện của đảng và nhân dân, đã thực hiện các biện pháp quyết liệt ra tay đập tan Bè lũ 4 tên. Sau khi tin tức được công bố, hàng trăm triệu quần chúng trên cả nước đã hết lòng ủng hộ và tổ chức các cuộc diễu hành ăn mừng hoành tráng. Cuộc Cách mạng Văn hóa kéo dài 10 năm đã kết thúc”.

Phiên bản mới Biên niên Đại sự ký 2021 đã xóa bỏ đoạn “Sau khi tin tức được công bố, hàng trăm triệu quần chúng trên cả nước đã hết lòng ủng hộ và tổ chức các cuộc diễu hành ăn mừng hoành tráng”. Ngoài ra, phiên bản 2021 cũng đã xóa đoạn viết: “Cuối năm 1976, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc đã phát hành tài liệu về chứng cứ phạm tội của Bè lũ 4 tên cho toàn đảng toàn dân và cả nước phát động một phong trào quần chúng để vạch trần và phê phán Bè lũ 4 tên”.

Phiên bản Biên niên sự kiện 2011 ghi lại rằng “Hội nghị toàn thể lần thứ 6 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa XI được tổ chức từ ngày 27 đến ngày 29 tháng 6 năm 1981, đã thông qua ‘Nghị quyết về một số vấn đề lịch sử của Đảng kể từ khi thành lập của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa’, tổng kết khoa học về lịch sử 32 năm kể từ khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, đưa ra kết luận đúng đắn về một loạt vấn đề lịch sử chính, triệt để phủ định cuộc Đại Cách mạng Văn hóa; đồng thời thực sự cầu thị đánh giá địa vị lịch sử của Mao Trạch Đông, phân tích đầy đủ về ý nghĩa vĩ đại của Tư tưởng Mao Trạch Đông với tư cách là tư tưởng chỉ đạo của Đảng. Việc thông qua ‘Nghị quyết’ đánh dấu sự hoàn thành nhiệm vụ của đảng trong việc giải quyết sự hỗn loạn trong tư tưởng chỉ đạo”.

Về đoạn này trong nội dung Hội nghị toàn thể lần thứ 6 Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa XI, phiên bản mới Biên niên sự kiện 2021 đã sửa câu ghi: “Nghị quyết về một số vấn đề lịch sử của Đảng kể từ khi thành lập của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, tổng kết khoa học về lịch sử 32 năm kể từ khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, đưa ra kết luận đúng đắn về một loạt vấn đề lịch sử chính, triệt để phủ định cuộc Đại Cách mạng Văn hóa” được sửa đổi thành “tổng kết đúng đắn về những sự kiện lịch sử trọng đại của đảng trong 32 năm kể từ ngày thành lập nước Trung Quốc mới, đặc biệt là Cách mạng Văn hóa”, và xóa bỏ đoạn nói “triệt để phủ định Cách mạng Văn hóa”.

Ngoài ra, phiên bản Biên niên Đại sự ký 2021 còn ghi lại nhiều thành tựu đã đạt được trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa trên các lĩnh vực kinh tế, khoa học kỹ thuật quốc phòng. Ví dụ, năm 1966, Trung Quốc đã thực hiện thành công vụ phóng tên lửa đất đối đất đầu tiên mang đầu đạn hạt nhân; năm 1969, Trung Quốc thực hiện thành công vụ thử hạt nhân dưới lòng đất đầu tiên và tuyến tàu điện ngầm đô thị đầu tiên của Trung Quốc ở Bắc Kinh đã hoàn thành và thông xe; năm 1970, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc phê duyệt xây dựng Dự án Đập thủy điện Cát Châu Ba trên sông Dương Tử; năm 1971 tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường đầu tiên do Trung Quốc phát triển đã chính thức được đưa vào biên chế chiến đấu của quân đội. Tất cả những điều này không được ghi trong phiên bản Đại sự ký năm 2011.

Sự kiện ngày 4 tháng 6 (Sự kiện Thiên An Môn)

Về Biến cố ngày 4 tháng 6 năm 1989 (còn gọi là Sự kiện Thiên An Môn), bản Biên niên sự kiện năm 2011 ghi: “Vào dịp giao nhau giữa mùa Xuân và mùa Hè năm 1989, một cơn phong ba chính trị đã xảy ra ở Bắc Kinh và một số thành phố khác. Đảng và chính phủ dựa vào nhân dân, có lập trường rõ ràng chống lại hỗn loạn, dập tắt cuộc bạo loạn phản cách mạng ở Bắc Kinh và bảo vệ chính quyền nhà nước xã hội chủ nghĩa, bảo vệ lợi ích cơ bản của nhân dân và đảm bảo công cuộc cải cách, mở cửa và hiện đại hóa tiếp tục tiến lên”. Văn bản của Biên niên sự kiện 2021 đã sao chép nguyên văn đoạn này mà không có bất kỳ thay đổi nào, việc xác định tính chất của Sự kiện ngày 4 tháng 6 không thay đổi.

Đưa thêm các sự kiện liên quan đến Việt Nam

Đáng chú ý, trong “Đại sự ký 100 năm Đảng Cộng sản Trung Quốc (7/1921 – 6/2021)” đã bổ sung thêm các sự kiện liên quan trong quan hệ giữa Trung Quốc và Việt Nam mà trong phiên bản “Đại sự ký lịch sử Đảng Cộng sản Trung Quốc (7/1921 – 6/2011)” không có. Đó là sự kiện Trung Quốc huy động 60 vạn quân tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược 6 tỉnh Biên giới phía Bắc nước ta (17/2/1979) và Trung Quốc dùng vũ lực tiến công chiếm giữ, sát hại một số cán bộ chiến sĩ Hải quân của ta ở bãi đá Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam (14/3/1988).

Cụ thể, trong phần Đại sự ký năm 1979 có ghi: “2月17日-3月16日 中国边防部队实施对越自卫反击战” (Từ ngày 17/2 đến 16/3: lực lượng bảo vệ biên giới Trung Quốc thực thi cuộc Chiến tranh Phản kích tự vệ chống Việt Nam”.

Trong phần Đại sự ký năm 1988 có ghi: “3月14日 人民解放军海军进行南沙群岛自卫还击作战” (Ngày 14/3, Hải quân Quân giải phóng nhân dân đã tiến hành tác chiến đánh trả tự vệ ở quần đảo Nam Sa (tên Trung Quốc tự đặt cho quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam).

BDN

Loading

Views: 0

Mối đe doạ từ các căn cứ quân sự bên ngoài của TQ

Mới đây quân đội Mỹ xác nhận rằng Trung Quốc đã hoàn thành việc xây dựng một cầu tàu dài hơn 330 m tại căn cứ hải quân nước ngoài duy nhất của họ ở Djibouti bên bờ eo biển Bab el-Mandeb thuộc Đông Phi.

Việc hiện đại hóa cảng này sẽ cho phép Trung Quốc tiếp nhận các tàu sân bay cũng như phục vụ các tàu đổ bộ tấn công đa năng Type 075 mới, sẽ sớm chiếm vị trí then chốt trong các hoạt động trên bộ của Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA). Đồng thời, kết quả phân tích hình ảnh vệ tinh cho thấy Trung Quốc đang xây dựng một bến tàu hoặc cầu cảng thứ hai để gia tăng khả năng cho căn cứ hải quân của mình.

Tất cả các hoạt động này có khả năng cho phép Hải quân PLA triển khai sức mạnh của mình bên ngoài các khu vực hoạt động truyền thống ở Biển Đông và biển Hoa Đông, qua đó nâng cao đáng kể vị thế của Bắc Kinh trên trường quốc tế.

Công cụ gia tăng ảnh hưởng trên toàn cầu

Trung Quốc đang thảo luận về các phương án xây dựng và vận hành căn cứ quân sự ở nước ngoài nhằm bảo vệ các lợi ích ngày càng tăng của nước này trên toàn thế giới. Họ không chỉ tính đến vị thế của mình trong tương lai, mà còn tính đến các yếu tố chính trị, kinh tế, văn hóa, cũng như khả năng tiếp cận cơ sở hạ tầng khu vực.

Nền tảng để PLA mở rộng sự hiện diện ở các quốc gia khác là mạng lưới logistics thương mại, được các công ty tư nhân và nhà nước của Trung Quốc xây dựng thông qua việc thực hiện các dự án của riêng của họ, hoặc qua việc mua sắm, thuê dài hạn và sử dụng chung các cảng biển, sân bay và cơ sở vật chất sẵn có.

Nhiệm vụ bảo vệ các lợi ích của Trung Quốc ở nước ngoài chủ yếu do Hải quân PLA gánh vác, do đó họ có cơ hội tiến hành các hoạt động bên ngoài phạm vi truyền thống, vốn tương đối gần bờ biển Trung Quốc.

Trung Quốc cần các căn cứ ở nước ngoài chủ yếu để đảm bảo an ninh cho các tuyến thương mại đường biển và chuỗi cung ứng của Trung Quốc. Điều này tạo ra mối liên kết không thể tránh khỏi giữa hiện diện quân sự của Bắc Kinh với sáng kiến “Vành đai và Con đường”.

000_GU1C5.jpg

Hình minh hoạ. Binh lính TQ tham lực lượng gìn giữ hoà bình của UN ở Châu Phi. AFP

Ngoài ra, các cơ sở quân sự của Trung Quốc ở nước ngoài còn có chức năng hỗ trợ hậu cần cho hoạt động chống cướp biển, triển khai lực lượng gìn giữ hòa bình và các sứ mệnh nhân đạo, bao gồm cứu trợ thiên tai và các hoạt động quân sự ngoài chiến tranh như sơ tán dân thường và cứu hộ.

Mục đích của tất cả những điều này là nhằm nâng cao hình ảnh của Trung Quốc trên trường quốc tế, và về lâu dài sẽ cho phép Bắc Kinh gia tăng sức ảnh hưởng trên thế giới.

Trung Quốc đã chính thức thành lập căn cứ ở nước ngoài đầu tiên tại Djibouti vào tháng 8/2017, với chi phí xây dựng ban đầu khoảng 590 triệu USD. Căn cứ này do Hải quân PLA vận hành với mục đích chính là hỗ trợ hậu cần cho quân đội Trung Quốc ở vịnh Aden và Biển Đỏ, cũng như phục vụ các hoạt động gìn giữ hòa bình và nhân đạo ở châu Phi.

Vị trí chiến lược của căn cứ hải quân này mang lại cho Trung Quốc chỗ đứng vững chắc ở Tây Ấn Độ Dương. Như vậy, Bắc Kinh đang tìm cách bảo vệ các tuyến vận tải thương mại chính, vốn vận chuyển phần lớn năng lượng nhập khẩu và hàng hóa của Trung Quốc trên biển.

Sự hiện diện của binh sĩ Trung Quốc ở Djibouti, trong trường hợp cần thiết, sẽ gia tăng đáng kể khả năng của Bắc Kinh trong việc bảo vệ các khoản đầu tư và cơ sở hạ tầng trong khu vực, cũng như đảm bảo an ninh cho khoảng một triệu công dân Trung Quốc ở lục địa châu Phi và 500.000 người khác ở Trung Đông.

Căn cứ tiếp theo sẽ nằm ở đâu?

Kể từ khi Trung Quốc thiết lập căn cứ hải quân ở Djibouti, các nhà nghiên cứu trong và ngoài Trung Quốc đã cố gắng suy đoán xem thành trì chiến lược tiếp theo của Bắc Kinh ở nước ngoài sẽ nằm ở đâu.

Một báo cáo đặc biệt năm 2020 của quân đội Mỹ đã liệt kê các khu vực có khả năng trở thành nơi Trung Quốc mở rộng sự hiện diện. Theo tài liệu này, Trung Quốc có khả năng cân nhắc đặt các căn cứ hậu cần của PLA ở Myanmar, Thái Lan, Singapore, Indonesia, Pakistan, Sri Lanka, Các Tiểu vương quốc Arập thống nhất, Kenya, Seychelles, Tanzania, Angola và Tajikistan. Trung Quốc được cho là đã tìm cách xây dựng căn cứ ở Namibia, Vanuatu và quần đảo Solomon, nhưng Campuchia mới là nơi thu hút nhiều sự chú ý nhất của giới quan sát.

Tháng 7/2019, tờ Wall Street Journal dẫn lời các quan chức Mỹ giấu tên cho biết Bắc Kinh và Phnom Penh được cho là đã ký một thỏa thuận bí mật cho phép Trung Quốc tiếp cận căn cứ hải quân Ream trong 30 năm, và hiệp ước này sẽ tự động gia hạn 10 năm một lần. Đổi lại, Trung Quốc cam kết hiện đại hóa cơ sở hạ tầng của Campuchia, mà vì lẽ đó, trong nửa cuối năm 2020, một số công trình kỹ thuật và tòa nhà do Mỹ và Australia xây dựng đã bị phá bỏ, bao gồm cả trụ sở chỉ huy chiến thuật của Ủy ban An ninh hàng hải quốc gia.

Cả Trung Quốc và Campuchia đều kịch liệt phủ nhận việc họ ký thỏa thuận cho phép Hải quân PLA tiếp cận căn cứ Ream. Chính quyền Hun Sen cũng đề cập đến việc Hiến pháp Campuchia nghiêm cấm việc triển khai binh sĩ nước ngoài ở trong nước.

Một cơ sở hậu cần khác của PLA ở Campuchia có lẽ là dự án du lịch Dara Sakor trị giá 3,8 tỷ USD vào năm 2016 trong khuôn khổ sáng kiến “Vành đai và Con đường”. Chính phủ Campuchia đã ký hợp đồng cho thuê đất thời hạn 99 năm với Tập đoàn phát triển liên hiệp Thiên Tân của Trung Quốc đối với khoảng 20% bờ biển Campuchia thuộc tỉnh Koh Kong ở miền Nam nước này.

Sau đó, phần lớn dự án đã bị đình chỉ, ngoại trừ việc xây dựng sân bay quốc tế Dara Sakor với đường băng dài 3 km. Theo nhận định của một số chuyên gia, các cơ sở này có thể được quân đội Trung Quốc sử dụng cho mục đích riêng của họ trong tương lai.

2018-06-06T060448Z_132971813_RC18BDF3B9F0_RTRMADP_3_CHINA-SILKROAD-CAMBODIA.JPGCông trường xây dựng sân bay do Tập đoàn Union Development Group của Trung Quốc thực hiện ở Botum Sakor, tỉnh Koh Kong, Campuchia. Reuters

Mối nghi ngờ càng có cơ sở khi xét tới sự hợp tác ngày càng tăng giữa quân đội hai nước, cũng như việc Campuchia dần xa rời phương Tây như để phản ứng trước những lời chỉ trích thường xuyên về dân chủ và nhân quyền. Trong những năm gần đây, Chính quyền Hun Sen đã hủy bỏ các chương trình hợp tác với Hải quân Mỹ, hủy bỏ các cuộc tập trận quân sự Angkor Sentinel với Mỹ và tiến hành các cuộc tập trận tương tự mang tên Rồng Vàng với Trung Quốc.

Mặc dù hiện tại không có bằng chứng rõ ràng nào về sự hiện diện của PLA tại căn cứ Ream hoặc các địa điểm dân sự ở Dara Sakor, nhưng không thể loại trừ khả năng này trong tương lai, đặc biệt là khi xét tới các khoản nợ Trung Quốc ngày càng tăng của Campuchia và việc Phnom Penh ngày càng dấn sâu vào vùng ảnh hưởng của Trung Quốc.

Campuchia có vị trí địa chiến lược quan trọng trong khu vực Đông Nam Á, nằm án ngữ phía Tây và Tây Nam của Việt Nam, phía Đông của Thái Lan; giáp hạ nguồn lưu vực sông Mê Kông; vừa thông ra biển, vừa án ngữ đường thủy huyết mạch của khu vực Đông Nam Á lục địa; có cảng nước sâu Shihanoukville nằm trong đường hàng hải chiến lược từ Ấn Độ Dương sang Thái Bình Dương. Do vậy, Campuchia được coi là viên ngọc trai thứ hai trong “Chuỗi Ngọc trai”của Trung Quốc, nhằm kết nối đặc khu hành chính Hồng Kông với Sudan qua Ấn Độ Dương và giúp Trung Quốc tiếp cận Vịnh Thái Lan, Biển Đông một cách thuận tiện nhất. Việc chi phối Campuchia mang lại cho Trung Quốc nhiều lợi ích về chính trị và quốc phòng, an ninh. Với sự có mặt ở Campuchia, Trung Quốc có thể nắm giữ một địa bàn chiến lược, làm hạn chế sự gia tăng ảnh hưởng của Mỹ, Nhật Bản đối với khu vực trong bối cảnh sự ủng hộ của các nước này đối với Philippines và Việt Nam gây ra những thách thức đối với yêu sách “đường lưỡi bò” của Trung Quốc ở Biển Đông; đồng thời, góp phần gia tăng sức ép đối với Việt Nam từ hướng Tây Nam trong trường hợp quan hệ Trung Quốc – Việt Nam căng thẳng.

Ngoài ra, nằm ở trung tâm của Đông Nam Á lục địa, cảng Sihanoukville của Campuchia được mệnh danh là một căn cứ có vị trí chiến lược quan trọng để triển khai sức mạnh quân sự ở khu vực vịnh Thái Lan và eo biển Malacca; có thể triển khai căn cứ hậu cần, bảo đảm xăng dầu cho ba hạm đội hiện tại để kiểm soát vùng Biển Đông, Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Khu vực sân bay Kampong Chohnang có thể giúp kiểm soát không quân ở khu vực, tạo thành tiền phương phòng thủ từ xa cho Trung Quốc. Các căn cứ không quân và sân bay của Campuchia có thể phát huy vai trò trong trường hợp Trung Quốc thiếu khả năng tiếp dầu trên không để kiểm soát vùng trời trên biển. Chi phối được Campuchia, Trung Quốc có thể sử dụng các căn cứ quân sự của quốc gia này can dự vào ASEAN, đe doạ khu vực.

BDN

Loading

Views: 0

TQ tăng ngân sách quốc phòng trong khi toàn thế giới lao đao

Theo Thời báo Hoàn Cầu, Trung Quốc sẽ tăng ngân sách quốc phòng năm 2021 vì tăng trưởng kinh tế tích cực vừa qua, Trung Quốc đang đối diện “nhiều mối đe dọa quân sự gay go”, và “nhu cầu chính đáng” phát triển năng lực quốc phòng.

Hãng tin Reuters hôm 26-2 dẫn đánh giá của các chuyên gia an ninh Trung Quốc và phương Tây cho biết dự kiến Trung Quốc sẽ thông báo tăng chi tiêu quốc phòng cho năm mới tại cuộc họp thường niên của Quốc hội Trung Quốc khai mạc ngày 5-3 tới, trong bối cảnh nền kinh tế nước này hồi phục trước tác động của dịch COVID-19 và căng thẳng quân sự gia tăng.

Năm ngoái, do tác động của COVID-19 lên nền kinh tế, Trung Quốc đã thông báo tăng chi tiêu quốc phòng 6,6% lên mức 178 tỉ USD – mức tăng thấp nhất trong 3 thập niên.

Không chỉ truyền thông phương Tây, tờ Thời báo Hoàn Cầu của Trung Quốc cũng dẫn đánh giá của giới chuyên gia cho biết ngân sách quốc phòng Trung Quốc sẽ tiếp tục tăng trong năm 2021, với mức tăng khoảng 7%.

Chuyên gia quân sự Trung Quốc Tống Trung Bình (Song Zhong Ping) nói rằng trong năm ngoái Trung Quốc đối diện nhiều căng thẳng quân sự cao và Trung Quốc cũng đang hiện đại hóa quân đội – “tất cả đều cần nguồn quỹ”.

Ông Tống nói với khả năng một số điểm nóng có thể biến thành xung đột, quân đội Trung Quốc muốn tăng cường sức mạnh và năng lực tác chiến toàn diện. Chuyên gia quân sự Lý Khiết (Li Jie) ở Bắc Kinh cũng nói Trung Quốc cần tiền để phục vụ việc đưa vào biên chế thêm nhiều vũ khí mới.

“Trung Quốc phải có nền quốc phòng mạnh để đảm bảo phát triển kinh tế” – ông Tống chỉ ra.

Trong khi đó, Hãng tin Reuters lưu ý chính quyền Tổng thống Mỹ Joe Biden thời gian qua đã nhanh chóng nhắc nhở Bắc Kinh rằng Mỹ sẽ “đấu” với ảnh hưởng và sức mạnh quân sự đang tăng lên của Trung Quốc ở châu Á – Thái Bình Dương. Gần đây Hải quân Mỹ đã điều tàu chiến tới Biển Đông và eo biển Đài Loan thách thức Bắc Kinh.

“Trung Quốc đang đối diện với tình hình an ninh gay go nhất kể từ Chiến tranh Triều Tiên (1950 – 1953)” – ông Nghê Lạc Hùng (Ni Le Xiong), giáo sư đã về hưu tại Đại học Khoa học chính trị và luật Thượng Hải, đánh giá.

BDN

Loading

Views: 0