Tag Archives: Kỹ thuật quân sự

Trang bị UAV tự sát: TQ đang mưu tính mới trên Biển Đông

Truyền thông Trung Quốc cho biết, quân đội nước này đang có kế hoạch mua hai loại máy bay không người lái (UAV) mang bom tự sát nhằm tăng cường khả năng răn đe trên biển.

UAV tự sát là gì

UAV này có thể bay ở nhiều độ cao, rất chính xác và gần như không bị các tổ hợp phòng không truyền thống ngăn chặn. Nó có khả năng đánh lừa phòng không kẻ thù bằng cách tạo ra những tín hiệu giả khiến đối phương không thể phân biệt được đâu là mục tiêu cần tấn công. Bên cạnh đó, UAV trên thường bay với vận tốc 80-130 km/h, mang theo tối đa 3 kg tải trọng và thời gian bay khoảng 30 phút. Tải trọng chính trên máy bay không người lái là trạm thu phát, camera và bom. Camera cung cấp một cái nhìn tổng quát về khu vực hoạt động và máy bay không người lái có thể được triển khai ở bất cứ đâu. Loại UAV này được lập trình bay trong chế độ tự động, theo hành trình định trước. Các chuyên gia sẽ theo dõi nó từ mặt đất qua hệ thống dẫn đường vệ tinh.

Tuy nhiên, đây là loại UAV giá rẻ, được chế tạo khá đơn giản, có chi phí sản xuất thấp. Nó hoạt động giống như một quả bom được điều khiển, lặng lẽ bay trong không trung và sau đó sà xuống tấn công mục tiêu. Tất cả các cường quốc quân sự hàng đầu thế giới, bao gồm Mỹ, Nga, Pháp và Trung Quốc đều đang triển khai kế hoạch nghiên cứu, chế tạo loại UAV trên.

Mưu đồ của Trung Quốc

Theo thông tin trên, quân đội Trung Quốc được cho là đang có kế hoạch mua sắm hai loại “vũ khí có thể bay lảng vảng” trên không. Tuy nhiên, không có thêm thông tin chi tiết nào về việc mua sắm, bao gồm các chi tiết cụ thể về hiệu suất hoặc số lượng vũ khí sẽ mua, vì việc mua sắm được liệt kê là bí mật.

Theo giới chuyên gia phân tích quân sự Trung Quốc, thể loại vũ khí này được coi là kết hợp của một tên lửa hành trình và máy bay không người lái. Sau khi cất cánh, nó có thể ở trên không trong một thời gian dài để trinh sát và giám sát chiến trường như máy bay không người lái, nhưng sau khi xác định được mục tiêu, nó có thể tiến hành một cuộc tấn công tự sát như tên lửa. Một số loại máy bay không người lái tự sát có thể quay trở lại căn cứ để triển khai trong tương lai nếu chúng không tìm thấy mục tiêu. Bên cạnh đó, máy bay không người lái tự sát có thể cung cấp nhiều chiến thuật khác nhau, trong đó hữu dụng nhất là tấn công các mục tiêu chỉ xuất hiện trong thời gian ngắn. Vũ khí mới này có thể bay tới một khu vực nào đó, tìm kiếm mục tiêu trong khi bay chờ và tấn công ngay lập tức khi tìm thấy mục tiêu.

Tuy nhiên, giới chuyên gia Trung Quốc cho rằng một tên lửa sẽ cần thời gian để phóng và di chuyển, điều này có thể dẫn đến việc bỏ lỡ cơ hội và máy bay không người lái tự sát cũng rẻ hơn máy bay trinh sát vũ trang. Việc phóng máy bay không người lái tự sát trước cũng đồng nghĩa với việc kẻ thù sẽ gặp khó khăn hơn trong việc xác định vị trí nó được phóng từ đâu.

Bắc Kinh đang sở hữu CH-901 và WS-43

Các công ty vũ khí Trung Quốc đã phát triển nhiều loại máy bay không người lái tự sát, bao gồm CH-901 và WS-43.

Tại triển lãm quốc phòng châu Á năm 2017 tập đoàn Bảo Lợi của Trung Quốc đã chào hàng một loại tên lửa mới của quân đội nước này, khiến nhiều nước châu Á ghen tị và cũng có nhiều nước đề xuất ý định mua. Đó chính là tên lửa hành trình CH-901. Toàn bộ trọng lượng hệ thống tác chiến của CH-901 là 45kg, bao gồm 3 quả tên lửa hành trình, 1 ống phóng và 1 máy tính xách tay, dễ dàng mang theo, vận hành đơn giản. Qua 10 năm nghiên cứu, ngành công nghiệp quốc phòng Trung Quốc đã cho ra lò tên lửa hành trình tiên tiến này và chính thức được trang bị cho quân đội nước này. Công nghệ trọng tâm của tên lửa hành trình CH-901 Trung Quốc chính là công nghệ máy bay không người lái hàng đầu thế giới của nước này.

Trong lĩnh vực máy bay không người lái, Trung quốc là quốc gia duy nhất có thể sánh ngang với Mỹ, ngay cả cường quốc quân sự như Nga cũng phải thừa nhận là lạc hậu hơn rất nhiều so với Trung Quốc trong lĩnh vực công nghệ UAV, mà CH-901 chính là sự chuyển đổi từ UAV.

Tiền thân của tên lửa CH-901 là một máy bay không người lái cỡ nhỏ, dài 1,2m, nặng 9 kg, tốc độ bay có thể đạt 150km/giờ, bán kính bay đạt 15km, điều này cho phép nó có thể thực hiện 20 nhiệm vụ bay, nó mang theo máy ảnh có thể trinh sát trong phạm vi 2000m. Sau khi được cải tiến, tên lửa hành trình có thể bay trên 12 tiếng, khi không phát hiện được mục tiêu, nó sẽ tự mở cánh bay lượn vòng trên không phận đối phương. Đối với phương thức tấn công của tên lửa hành trình CH-901, chính là cuộc tấn công tự sát, nó có thể thực hiện tấn công chính xác đối với mục tiêu, với sai số vòng tròn tâm mục tiêu dưới 5m.

Đối với đầu đạn gắn ở đầu tên lửa CH-901 thậm chí còn chưa được công bố thông tin và số liệu, nhưng ước tính ít nhất có thể phá hủy được radar cỡ vừa và nhỏ trên mặt đất, xe thiết giáp hạng nhẹ, các loại trực thăng quân sự. Một khi xác định được mục tiêu, tên lửa CH-901sẽ tiến hành khóa mục tiêu và khởi đầu một cuộc tấn công tự sát.

Đối với việc làm sao để đối phó với tên lửa hành trình CH-901, phía Mỹ cho biết hiện nay chưa có bất cứ phương án khả thi nào, vì công nghệ quân sự hiện tại rất khó phát hiện nó, CH-901 không có tính năng hồng ngoại, chỉ có tín hiệu radar rất nhỏ, có thể bay ở độ cao thấp, tiếng ồn nhỏ, hầu như không có âm thanh. Có thể nói rằng, bất kỳ hệ thống phòng không hiện có nào cũng bất lực trước nó. Tất nhiên, lực lượng phòng thủ có thế dùng súng máy để bắn nó, nhưng thậm chí nếu biết được CH-901 bay ngang qua đầu thì cũng chỉ có 3 giây để phản ứng. Và nếu hạ được mục tiêu này thì ngay sau đó sẽ là một quả cầu lửa bao trùm lên chính người bắn, hậy quả thật khôn lường. Đặc điểm của tên lửa hành trình này là có thể tiến hành bay tuần tra tại khu vực tấn công, nó có thể thực hiện cùng lúc nhiều nhiệm vụ như giám sát, trinh sát và một khi định vị được mục tiêu thì lao vào tấn công. Nhờ tính năng tàng hình lại có hệ thống định vị GPS chính xác và đầu dò quang ảnh rất tốt, có thể tấn công mang tính hủy diệt một cách bất ngờ mà đối phương không biết.

Trong khi WS-43 có thể được phóng từ máy phóng tên lửa, phạm vi 60 km và sau đó có thể ở trên mục tiêu trong 30 phút, trang web tin tức hàng không Trung Quốc cannews.com.cn đưa tin năm 2016.

BDN

Loading

Views: 0

Trí tuệ nhân tạo: Công cụ mới được TQ đẩy mạnh triển khai ở Biển Đông thời gian qua nhằm phục vụ các yêu sách “chủ quyền” phi pháp

Thời gian qua, giới khoa học và hoạch định chính sách của Bắc Kinh đã thúc đẩy việc phát minh, ứng dụng công nghệ trí tuệ nhân tạo vào sản xuất, triển khai các phương tiện, thiết bị mới ở Biển Đông nhằm tạo ưu thế vượt trội và phục vụ cho việc củng cố các tuyên bố chủ quyền của nước này.

Các thiết bị trên không

Vào tháng 01/2019, Tập đoàn Khoa học và Công nghệ Hàng không Trung Quốc (CASIC) đã giới thiệu loại máy bay chiến đấu không người lái CH-7 “Thiên Ưng”, mẫu phi cơ được coi là bản sao của X-47B và RQ-170 Sentinel do Mỹ sản xuất. CH-7 dài 10 m và có sải cánh rộng 22 m, đạt độ cao hành trình 10-13 km. Nó mang được nhiều loại vũ khí như tên lửa diệt radar và bom dẫn đường, cũng như được lắp hệ thống trinh sát điện tử để xác định mục tiêu có giá trị cao nhờ tín hiệu vô tuyến.Máy bay chiến đấu không người lái CH-7 có thể làm nhiệm vụ trinh sát, chỉ thị mục tiêu và sử dụng vũ khí dẫn đường chính xác. Thiên Ưng cũng ứng dụng nhiều đặc điểm của dòng RQ-170 Sentinel, trong đó có phần cửa hút gió động cơ. Một số diễn đàn quân sự Trung Quốc tiết lộ Bắc Kinh từng cử 17 chuyên gia hàng không tới thủ đô Tehran của Iran hồi năm 2011, chỉ 4 ngày sau khi một chiếc RQ-170 Mỹ hạ cánh khẩn cấp xuống lãnh thổ nước này. Họ không chỉ khám nghiệm máy bay mà còn mang một số bộ phận quan trọng về Trung Quốc. Những thiết bị không người lái này của Trung Quốc sẽ được phục vụ mục đích do thám, tuần tra, tác chiến và gây nhiễm đối với các hoạt động hàng hải, hàng không của các nước.

Các thiết bị mặt nước và đáy biển

Vào tháng 2/2019, Công ty đóng tàu quốc tế Trung Quốc (CSOI) đang phát triển một loại tàu mặt nước nhỏ không người lái có tên JARI USV. Tàu này nặng 20 tấn, dài 15 m, nhỏ hơn rất nhiều so với các tàu khu trục Type-055 của hải quân Trung Quốc nhưng có cùng nhiệm vụ: chống ngầm, chống tàu mặt nước và cả phòng không. Tàu JARI được trang bị các cảm biến điện-quang, radar mảng pha, thiết bị thủy âm, 8 ống phóng thẳng đứng, một ống phóng ngư lôi và một súng gắn phía mũi tàu, một dàn phóng rocket, theo mô hình trưng bày tại triển lãm. Không chỉ Trung Quốc, hiện nay hải quân Mỹ cũng đang thảo luận về mong muốn phát triển các công nghệ không người lái để tích hợp vào tàu chiến đấu mặt nước và tàu ngầm. Họ đã nghiên cứu phát triển một số tàu không người lái trang bị nhiều cảm biến và vũ khí để thâm nhập các khu vực chống tiếp cận của đối phương, ví dụ như trên biển Đông. Tàu JARI có vẻ là lời đáp trả của Trung Quốc đối với hình thức tác chiến kiểu mới từ phía Mỹ. Tốc độ của tàu đạt gần 80km/h, tầm hoạt động hơn 900 km. Năm ngoái, khi Trung Quốc công bố thiết kế này tại một triển lãm ở châu Phi, một đại diện của họ nói với Navy Recognition rằng tàu robot này được hải quân Trung Quốc sử dụng và cũng dành để xuất khẩu, và rằng tàu nguyên mẫu đang được vận hành thử nghiệm ở Trung Quốc. Tàu có thể được điều khiển từ một trạm đặt trên đất liền, hoặc từ tàu mẹ, theo tin của Navy Recognition. Tuy nhiên, không có thông tin về hình thức liên lạc từ trạm điều khiển hay từ tàu mẹ.

Vào tháng 11/2019, Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc cho giới thiệu mẫu phương tiện dưới nước tự động (AUV) mang tên “Sea-Whale 2000”sau khi đã hoàn thành đợt thử nghiệm kéo dài 37 ngày liên tiếp ở Biển Đông trên quãng đường 2.011 km. Mẫu AUV này hình ngư lôi, có chiều dài khoảng 3 m và nặng 200 kg, trang bị công nghệ trí tuệ nhân tạo và hàng loạt cảm biến để phát hiện nhiệt độ, độ mặn, dòng hải lưu, dấu vết hóa học, hoạt động sinh học và quan sát dưới nước. Thiết bị này có thể lặn sâu 2.000 m bên dưới mặt nước và chạy hành trình ở tốc độ 1,2 m/giây. Chuyên gia Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc cho biết “Chúng tôi phát triển Sea-Whale 2000 nhằm đáp ứng những nhu cầu khảo sát di động ở vùng biển sâu về lâu dài tại khu vực Biển Đông”. Theo nhóm thiết kế, mẫu AUV có thể thực hiện nhiệm vụ kéo dài hàng tuần chỉ với một lần phóng và hoàn thành nhiều công việc. Tuy nhiên, họ từ chối tiết lộ tại sao Trung Quốc chế tạo AUV dưới nước dành riêng cho khu vực Biển Đông. Hiện nay “Sea-Whale 2000” không phải mẫu AUV có tầm hoạt động dài nhất thế giới mà mẫu AUV “Autosub Long Range” của Anh, có tầm hoạt động 6.000 km và thời gian hoạt động liên tục 6 tháng. Trung Quốc đang chạy đua phát triển tàu ngầm không người lái và nằm trong số những nước đầu tiên đưa công nghệ này vào sử dụng. “Sea-Whale 2000” có thể chạy hành trình như tàu ngầm thông thường, sử dụng bộ xử lý trung tâm từ STMicroelectronics, một công ty bán dẫn tại châu Âu và liên lạc qua mạng lưới vệ tinh toàn cầu do công ty Mỹ Iridium Communications điều hành. Dữ liệu do AUV thu thập cần được so sánh cẩn thận với dữ liệu từ các phương pháp khác để quyết định chất lượng và độ chính xác.

Trước đó, vào tháng 3/2019, Trung Quốc loan báo về kế hoạch xây dựng “Hệ thống vệ tinh định vị Bắc Đẩu dưới nước”. Dự án nằm trong một chương trình rộng hơn nhằm cung cấp các dịch vụ định vị, hoa tiêu và liên lạc cho người sử dụng trên toàn cầu. Hoạt động thí điểm được cho là sẽ được thực hiện trên Biển Đông. Ông Huang Chudan, Chủ nhiệm Phòng Thí nghiệm Âm thanh Thượng Hải thuộc Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc, cho biết hệ thống định vị dưới biển sâu này là dự án UGPS, sẽ cung cấp hỗ trợ công nghệ trọng yếu phục vụ hoạt động phân định ranh giới dưới vùng biển nước sâu, đặc biệt là phục vụ các tàu lặn sâu của nước này. Theo ông Huang, tín hiệu định vị bằng sóng radio khó hoạt động ở vùng biển sâu, nên các tàu lặn có người lái và không có người lái không thể sử dụng các hệ thống vệ tinh dẫn đường sẵn có. UGPS sẽ sử dụng sóng âm để định vị dưới nước thay vì sử dụng sóng vô tuyến. Tuy nhiên, ông Huang không tiết lộ độ sâu hoạt động hiệu quả cũng như mức độ chính xác của dịch vụ này. Theo kế hoạch 5 năm lần thứ 13 (2016-2020), Trung Quốc sẽ xây dựng một khu vực ứng dụng UGPS, bao phủ diện tích khoảng 250.000 km2.

BDN

Loading

Views: 0

Câu trả lời cho “Mistral”. Tàu sân bay trực thăng của Nga

Hàng trăm lính thủy đánh bộ, hàng chục xe bọc thép và trực thăng trên tàu. Khả năng tiến hành các chiến dịch đổ bộ cách xa hàng ngàn dặm. Vào giữa những năm 2020, Hải quân Nga sẽ nhận các tàu thuộc lớp mới về cơ bản – tàu đổ bộ đa năng (UDK). Thông tin chi tiết trong bài của Sputnik.

© Sputnik / Vitaliy Ankov

Liên Xô: Thợ săn tàu ngầm

Ngành đóng tàu Liên Xô đã thu lượm những kinh nghiệm trong việc chế tạo tàu sân bay trực thăng. Tuy nhiên, do các đặc điểm của học thuyết quân sự, tàu sân bay trực thăng của Liên Xô có những khác biệt (cả vẻ ngoài và phạm vi hoạt động) so với các tàu tương tự của nước ngoài. Theo học thuyết quân sự của Liên Xô, các chiến dịch đổ bộ đóng một vai trò thứ yếu, Matxcơva không có kế hoạch gửi lính thủy đánh bộ đi rất xa. Đặc biệt là, Liên Xô đã có đũ tàu đổ bộ cỡ lớn cho các hoạt động gần biên giới.

Vào những năm 1960, các chuyên gia đóng tàu đã được giao nhiệm vụ phát triển tàu tuần dương sân bay trực thăng có khả năng phát hiện và tiêu diệt các tàu ngầm tên lửa hạt nhân của đối phương ở khoảng cách rất xa. Vài năm sau, Hạm đội Biển Đen nhận được hai tàu thuộc dự án 1123 “Kondor” – các tàu tuần dương “Moskva và “Leningrad”.

© SPUTNIK / MIKHAIL KUKHTAREV
Tàu sân bay trực thăng chống ngầm “Matxcơva”

Mỗi tàu mang tới 14 máy bay trực thăng chống ngầm, thiết bị hiện đại và vũ khí mạnh mẽ: tên lửa chống ngầm, ống phóng ngư lôi 533 mm, bom phản lực, hệ thống phòng không và khẩu pháo. Số lượng thủy thủ đoàn có thể lên tới 800 người.

Tuần dương hạm chống ngầm “Leningrad”

Tàu sân bay trực thăng Liên Xô đã hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ ở biển Địa Trung Hải và Đại Tây Dương. Và không chỉ riêng các nhiệm vụ chiến đấu. Ví dụ, vào năm 1974, tàu tuần dương chở trực thăng “Leningrad” đã tham gia gỡ mìn ở kênh đào Suez. Cả hai con tàu dần “già đi”, và trong những năm 1990, chúng đã được rút khỏi hạm đội. Các vấn đề kinh tế ở nước Nga mới và … niềm tin quá mức vào “ý muốn hòa bình” của phương Tây đã ngăn cản việc sửa chữa và hiện đại hóa hai tàu này. Cuộc sống đã chứng minh: đây là một sai lầm nghiêm trọng!

Ý tưởng chung: tàu đổ bộ khổng lồ ở vùng biển xa

Kể từ giữa những năm 1970, Hải quân Hoa Kỳ sử dụng các tàu đổ bộ đa năng (UDK) lớp Tarawa: các tàu viễn chinh khổng lồ có khả năng vận chuyển tới 2.000 lính mũ nồi xanh với hàng chục xe bọc thép và máy bay trực thăng. Vào năm 2015, các tàu lớp Tarawa đã được thay thế bằng  tàu UDK tiên tiến hơn. Ngoài ra, Hạm USS America được đưa vào thành phẩn Hải quân Hoa Kỳ.

Ở Liên Xô, vào giữa những năm 1980, các nhà thiết kế đã phát triển dự án 11780 – rất giống với dự án của Mỹ, tên gọi không chính thức của nó là “Ivan Tarawa”. Bến tàu nổi khổng lồ với lượng giãn nước hơn 30.000 tấn có thể mang theo máy bay trực thăng và máy bay tấn công Yak-38 (tương tự như máy bay ném bom Sea Harrier của Anh), vận chuyển hơn 1.000 lính thủy đánh bộ và 55 xe bọc thép, bao gồm cả các xe tăng. Sức mạnh rất ấn tượng! Tuy nhiên, do những bất đồng trong bộ chỉ huy quân sự cấp cao, dự án đã không được thực hiện.

Nga cần có tàu UDK của riêng mình

Trong tình hình địa chính trị hiện nay, Nga phải đuổi kịp các nước khác. Sau khi hợp đồng với Pháp về cung cấp tàu sân bay trực thăng kiểu Mistral bị phá vỡ, các nhà đóng tàu Nga đã chuẩn bị một số phương án thay thế.

Năm 2015, các chuyên gia đã giới thiệu khái niệm về UDK “Priboi”. Lượng giãn nước khoảng 14.000 tấn, thời gian hoạt động xa bờ biển – 2 tháng, tầm hoạt động – 5.940 hải lý. “Priboi” có thể mang theo 8 máy bay trực thăng Ka-27, 6 thuyền đổ bộ, 500 lính thủy đánh bộ và tới 60 chiếc xe bọc thép.

© SPUTNIK / ALEXANDER VILF
Mô hình tàu đổ bộ “Priboi” tại lễ khai mạc Diễn đàn kỹ thuật-quân sự quốc tế “Army-2015”

Một phương án khác là tàu UDK “Lavina”. Lượng giãn nước – 24.000 tấn. Phạm vi hoạt động tương đương với “Priboi”, nhưng thời gian hoạt động xa bờ biển ngắn hơn – chỉ khoảng 1 tháng. Con tàu có khả năng mang theo 16 máy bay trực thăng, kể cả trực thăng tấn công Ka-52K Katran, 500 lính thủy đánh bộ và 50 đơn vị thiết bị quân sự, một số thuyền đổ bộ. Vũ khí tự vệ: các khẩu pháo 76 mm và 30 mm, hệ thống phòng không Pantsir-ME và hệ thống ngư lôi chống ngầm cỡ 330 mm Paket-NK.

Theo kế hoạch, các chuyên gia sẽ bắt đầu đóng hai tàu đổ bộ đa năng vào năm 2020. Vào năm 2025 và năm 2026 các tàu này sẽ được chuyển giao cho Hải quân. Trong tương lai, Nga có thể tiếp tục đóng tàu lớp này.

vn.sputniknews.com

Loading

Views: 0