Kategorie-Archiv:Aktuell

Kishore Mahbubani thảo luận về tương lai châu Á và Trung Quốc

Kishore Mahbubani được đánh giá là một trong những nhà tư tưởng địa chiến lược sáng giá nhất ở châu Á hiện nay. Trong một cuộc trao đổi với Stefan Aust, vị cựu đại sứ Singapore này cáo buộc phương Tây đánh giá sai về Trung Quốc do thói kiêu ngạo của mình. Ông coi 200 năm vừa qua là một tai nạn lịch sử.

Theo lời mời của Quỹ Konrad Adenauer tại Singapore, Stefan Aust, nhà xuất bản báo WELT (Đức) đã có cuộc trao đổi với ông Kishore Mahbubani, cựu Chủ tịch Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, đại sứ lâu năm của Singapore ở nhiều nước, trong đó có Hoa Kỳ. Ông cũng là giáo sư Khoa học Chính trị tại Trường Chính sách Công Lý Quang Diệu thuộc Đại học Quốc gia Singapore, một trong những nhà lãnh đạo tư tưởng quan trọng nhất ở châu Á. Chủ đề: “Tập Cận Bình và vai trò của Trung Quốc trong một thế giới đang biến đổi”. 50 khách mời, bao gồm một số đại sứ và thành viên quốc hội, đã họp mặt trong phòng tiệc của khách sạn Shangri-La ở Singapore. Stefan Aust tham gia cuộc gặp gỡ từ Hamburg. Sự kiện này là dịp kỷ niệm 25 năm thành lập chương trình truyền thông Châu Á của Quỹ Konrad Adenauer.

Stefan Aust: Hôm nay chúng ta nói chuyện với nhau vì tôi cùng với đồng nghiệp Adrian Geiges, một phóng viên lâu năm về Trung Quốc, đã viết cuốn sách “Tập Cận Bình – người đàn ông quyền lực nhất thế giới”. Chúng tôi rất ngạc nhiên khi không có tiểu sử nào của nhà lãnh đạo đảng và nhà nước Trung Quốc được xuất bản, ngay cả bằng tiếng Anh cũng không có. Có một vài cuốn sách của nhà Trung Quốc học người Anh Kerry Brown có đề cập đến Tập Cận Bình, nhưng chúng không đề cập đến toàn bộ câu chuyện về cuộc đời của ông ta. Trong khi đó, các hiệu sách bầy bán la liệt sách về Barack Obama, hay Donald Trump. Đây là một ví dụ cho thấy phương Tây phớt lờ sự trỗi dậy của Trung Quốc và châu Á. Tạp chí nổi tiếng của Mỹ “The Atlantic” thậm chí đã đăng một bài báo trong năm nay với tiêu đề “Tại sao không có tiểu sử của Tập Cận Bình?” Ở Đức cũng vậy, Trung Quốc hầu như không đóng vai trò gì trong chiến dịch tranh cử vừa qua.

Chúng tôi cho rằng người dân ở Đức và phương Tây cần biết nhiều hơn về nhân vật quan trọng này: Tập Cận Bình. Chúng tôi không quan tâm đến việc đứng về phe ủng hộ hay chống lại Tập Cận Bình. Chúng tôi muốn – càng nhiều càng tốt – những miêu tả thực chất về con người ông ta. Để làm điều đó, chúng tôi dựa vào các bài phát biểu của ông ấy, các nguồn có sẵn về câu chuyện cuộc đời và hoạt động chính trị của ông ấy, cũng như các cuộc phỏng vấn và các bài báo của chúng tôi về Trung Quốc. Lúc này, mọi người cần tự mình đánh giá về người đàn ông quyền lực nhất thế giới này.

Kishore Mahbubani: Tôi mong đợi cuộc đối thoại này, và tôi thích thú khi nhận thấy ông bạn đã tiếp cận chủ đề này một cách khách quan. Giống như bạn, tôi thấy mình như là một đứa trẻ khai sáng. Trong trường hợp này, sự khai sáng với tôi có nghĩa là tôi cố gắng để hiểu về Trung Quốc một cách khách quan. Đó cũng là lý do mà tôi đã viết cuốn sách với tựa đề “Trung Quốc đã thắng chưa?” Bởi vì, xin nói toạc ra rằng, phương Tây hoàn toàn hiểu sai về Trung Quốc. Điều này có thể được giải thích bởi thực tế là phương Tây đã thống trị lịch sử thế giới trong 200 năm qua.

Phương Tây cho rằng thế kỷ 19 và 20 là bình thường và 1800 năm trước đó là không bình thường. Tôi lại nhìn nhận điều đó theo một cách khác: 1800 năm trước đó là trạng thái bình thường đối với Trung Quốc và Ấn Độ, hai nền kinh tế hàng đầu thế giới. 200 năm vừa qua là một sự dị biệt. Sự di biệt đó đang đi đến hồi hết một cách tự nhiên.

Vì vậy, ngày nay chúng ta thấy sự trở lại tự nhiên của Trung Quốc, Ấn Độ và phần còn lại của châu Á về vị trí hàng đầu thế giới. Vấn đề với phương Tây là họ chỉ nhìn thấy Trung Quốc qua lăng kính của chính họ. Phương Tây cho rằng nếu Trung Quốc mở cửa về kinh tế, thì nước này sẽ mở cửa về chính trị và trở thành một nền dân chủ tự do. Khi đó Trung Quốc và Mỹ sẽ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi. Đây là một câu chuyện cổ tích, nhưng nó lại được những người có đầu óc suy nghĩ nghiêm túc ở phương Tây tin tưởng.

Kurt Campbell, một trong những cố vấn có ảnh hưởng nhất của Tổng thống Biden, vừa viết một bài chính luận trên tạp chí chính sách đối ngoại Foreign Affairs của Mỹ có ý tưởng như vậy. Sau này, khi các nhà sử học nhận ra sự kiêu ngạo này, rằng Trung Quốc sẽ trở thành như phương Tây, họ sẽ kinh ngạc tự hỏi, làm sao một quốc gia như Hoa Kỳ, chỉ mới 250 tuổi, lại có thể thay đổi nền văn minh 4.000 năm của Trung Quốc? Tại sao Mỹ và châu Âu, với tổng dân ít hơn so với riêng Trung Quốc, lại muốn ra lệnh cho 1,4 tỷ người Trung Quốc phải chọn lựa hệ thống nào?

„Điều chúng ta hiện đang chứng kiến, là sự trở lại vĩ đại nhất của lịch sử“

Stefan Aust: Trước đây chúng ta luôn đinh ninh rằng nền kinh tế sẽ phát triển tốt nhất trong một nhà nước tư bản, dân chủ pháp quyền. Nhưng Trung Quốc đã đưa nền kinh tế lên vị trí hàng đầu với một hệ thống độc đảng pha trộn giữa chủ nghĩa cộng sản và Khổng Tử. Và tôi đồng ý với ông, xét về lịch sử, điều này hoàn toàn không có gì mới. Trong suốt chiều dài lịch sử nhân loại, Trung Quốc đã từng là cường quốc hàng đầu thế giới. Những gì chúng ta đang trải nghiệm hiện nay là sự trở lại vĩ đại nhất trong lịch sử. Chúng tôi, ở Đức đã chứng kiến điều này từ góc nhìn của chính chúng tôi: hồi trước khi chúng tôi lái xe đến Tây Berlin và sau đó đi đến phía bên kia của Bức tường, chúng tôi thấy rằng mọi thứ ở đó tồi tệ hơn so với ở Cộng hòa Liên bang Đức. Từ đó, chúng tôi đi đến kết luận, chủ nghĩa cộng sản sẽ thất bại. Nhưng Trung Quốc, được lãnh đạo bởi một Đảng Cộng sản, đã khéo léo sử dụng các yếu tố kinh tế thị trường, và ngày nay, cả số hóa. Và họ rất thành công với nó, ở một khía cạnh nào đó, họ còn thành công hơn chúng tôi. Vấn đề lớn nhất của chúng tôi không phải là Trung Quốc, vấn đề lớn nhất của chúng tôi là chính ở bản thân chúng tôi, chúng ta nên chấp nhận lập trường của Trung Quốc, nhưng đồng thời chúng ta cũng phải làm mới chính mình. Chúng tôi mất 14 năm mới xây dựng xong sân bay Berlin-Brandenburg, trong khi chỉ sau bốn năm, việc xây dựng sân bay Đại Hưng ở Bắc Kinh lớn hơn nhiều chỉ mất vỏn vẹn bốn năm trời. Trung Quốc đang lên kế hoạch xây dựng 216 sân bay mới trong những năm tới.

Kishore Mahbubani: Trung Quốc có nền lịch sử chính trị riêng, truyền thống chính trị riêng và nền văn hóa chính trị riêng của họ. Họ biết điều gì ổn và điều gì không ổn đối với Trung Quốc. Theo quan điểm của họ, một hệ thống hai đảng chia rẽ như ở Mỹ không có tác dụng đối với Trung Quốc. Tôi không nói đây là quan điểm của tôi. Nhưng theo quan điểm của người Trung Quốc, lịch sử của Trung Quốc chứng minh rằng người dân được hưởng lợi nhiều nhất nếu có một sự lãnh đạo mạnh mẽ, và xét về mặt xã hội thì trên 50% dân số nước này sẽ bị thiệt thòi nếu sự lãnh đạo bị chia rẽ. Theo một nghiên cứu của Trường Harvard Kennedy, sự ủng hộ dành cho Đảng Cộng sản Trung Quốc đã tăng từ 86% năm 2003 lên 93% vào năm 2016. Tại sao? Bởi vì trong 40 năm qua Trung Quốc có sự phát triển kinh tế xã hội tốt nhất trong lịch sử của mình.

Stefan Aust: Từ lịch sử nước Đức chúng tôi biết rằng phần lớn dân chúng tán thành chế độ độc tài và kiểm duyệt khi họ phải sống dưới chế độ độc tài. Nhưng không phải lúc nào việc kiểm duyệt cũng thành công. Chúng tôi vừa chứng kiến một ví dụ nhỏ khi hai Viện Khổng Tử bất thình lình phải hủy một buổi bình luận sách dưới áp lực của chính phủ Trung Quốc. Điều đó đã được các tờ báo của chúng tôi đăng tải và cuốn sách của chúng tôi không vì thế mà bị cấm, mà ngược lại.

Ngay tại chính Trung Quốc, việc kiểm soát đối với dân chúng về lâu dài cũng sẽ không tốt cho đất nước này. Khi trình độ học vấn của người dân ngày càng cao hơn, mọi người muốn được tham gia, chia sẻ vào các cuộc thảo luận. Ngay cả đối với một hệ thống độc đảng, sẽ không có hại gì nếu có những ý kiến khác ​​trên báo chí và truyền hình trái với quan điểm của chính phủ.

Kishore Mahbubani: Nói về chuyện kiểm duyệt, người ta không thể nhìn thế giới bằng hai màu đen và trắng. Thật ra có nhiều sắc thái khác nhau mang màu xám. Các nước phương Tây chính thức thì không có kiểm duyệt nhưng mà có kiểm duyệt không chính thức. Tôi vừa từ Hoa Kỳ trở về và đã nghe sinh viên ở đó bàn tán khá nhiều về hạn chế tự do ngôn luận. Hoặc bạn hãy xem xét trường hợp của bà giáo sư người Anh Kathleen Stock, người vừa phải rời khỏi vị trí giáo sư của mình vì các nhà hoạt động chuyển giới không ưa các kết quả nghiên cứu của bà. Xin hỏi, đó là cái gì nếu không phải là kiểm duyệt?

„Đại đa số người Trung Quốc cảm thấy chưa bao giờ có cuộc sống hạnh phúc như bây giờ“

Một vấn đề khác thực ra quan trọng hơn: đại đa số người Trung Quốc chưa bao giờ được hạnh phúc như hiện nay. Ngược lại, 50 phần trăm dân Hoa Kỳ ở tầng lớp dưới lại cảm thấy bất hạnh đến mức, đến năm 2024 có khi họ sẽ bỏ phiếu bầu ông Trump trở lại làm tổng thống. Hoa Kỳ ngày nay là một xã hội bị chia rẽ và rối loạn về chức năng.

Stefan Aust: Tôi hiểu động cơ của ông Tập Cận Bình khi ông ta từ chối “nền dân chủ phương Tây”, như cách nói của ông ta. Ông Tập lo ngại Trung Quốc có thể bị tan rã như Liên Xô. Hay thậm chí sẽ chìm trong nội chiến như Nam Tư. Vì vậy, ông ấy muốn kiểm soát chặt chẽ, đề cao chủ nghĩa yêu nước và tư tưởng Mác xít hơn nữa. Nhưng một đất nước sẽ phát triển tốt hơn khi mở cửa, những thành công của Trung Quốc trong những thập kỷ gần đây đã cho thấy điều đó. Không phải cuộc cách mạng cộng sản năm 1949 đã mang lại thịnh vượng cho Trung Quốc, mà chỉ có những cải cách và mở cửa đất nước từ năm 1978 trở đi mới mang lại sự phồn vinh. Tập Cận Bình hiện đang phần nào thắt chặt quá trình mở cửa này. Ông ta đang xây dựng một Vạn Lý Trường Thành mới ở Trung Quốc. Điều đó không tốt cho Trung Quốc và không tốt cho thế giới.

Kishore Mahbubani: Tôi hoàn toàn đồng ý với ông. Nếu Chủ tịch Tập Cận Bình từ bỏ các chính sách kinh tế thực dụng và quay trở lại với chính sách cứng nhắc kiểu Liên Xô theo chủ nghĩa Mác-Lênin, Trung Quốc sẽ thất bại. Nhưng một trong những khó khăn lớn nhất để hiểu về Trung Quốc là ở chỗ: đất nước này được điều hành bởi một đảng tự xưng là “Cộng sản”. Vì vậy, người ta cho rằng mục tiêu chính của cái đảng đó là truyền bá chủ nghĩa cộng sản. Nhưng khác với Đảng Cộng sản Liên Xô, Đảng Cộng sản Trung Quốc không xuất khẩu chủ nghĩa cộng sản sang các nước khác.

Bốn mươi năm trước, khi Đặng Tiểu Bình thăm Singapore, Thủ tướng Lý Quang Diệu của chúng tôi đã nói với ông ấy: Làm sao chúng ta có thể trở thành bạn bè với nhau một khi các ông lại ủng hộ một đảng cộng sản để chôn vùi hệ thống chính trị của tôi? Sau đó Trung Quốc đã ngừng hỗ trợ các đảng cộng sản khác ở Đông Nam Á. Thế thì tại sao họ cứ tự xưng mình là Đảng Cộng sản Trung Quốc? Bởi vì tính chính danh của họ dựa trên điều đó, bởi vì chính Đảng Cộng sản đã làm cho Trung Quốc trở nên hùng mạnh. Đó là lý do tại sao họ nhận được sự ủng hộ phổ biến của nhân dân.

Kishore Mahbubani

Stefan Aust: Nhưng ông Tập đang cho thấy có nhiều dấu hiệu cho động thái đóng cửa. Hiện tại, lấy cớ corona, Trung Quốc đã hoàn toàn co cụm với thế giới bên ngoài. Việc đi công tác cũng bị cấm, hoạt động du lịch cũng vậy. Chỉ những người nước ngoài có hộ khẩu thường trú tại Trung Quốc mới được phép quay trở lại, nhưng trước tiên cũng phải thực hiện cách ly vài tuần trong các khách sạn có kiểm dịch, ngay cả khi họ đã xét nghiệm âm tính và đã được tiêm phòng đầy đủ. Câu hỏi đặt ra là: liệu điều này có thay đổi trong vài tháng tới hay sẽ tiếp tục như vậy trong nhiều thập kỷ?

Kishore Mahbubani: Tôi cũng không biết khi nào Trung Quốc mới dỡ bỏ bức tường Corona. Nhưng nền kinh tế Trung Quốc hoàn toàn không co cụm. Bất chấp cuộc chiến thương mại của Trump, thâm hụt thương mại của Mỹ với Trung Quốc vẫn tăng lên do xuất khẩu của Trung Quốc tiếp tục tăng trưởng.

Stefan Aust: Giống như ông, tôi cho rằng số vụ bùng phát virus corona ở Đức và các nước khác cho thấy sự yếu kém của phương Tây trong việc chống lại đại dịch. Mặt khác, chiến lược zero-covid của Trung Quốc đang gây ra thiệt hại lớn, không chỉ cho nền kinh tế, mà hơn hết là cho sự giao lưu giữa con người với nhau và giao lưu về văn hóa.

Dường như ở Trung Quốc không có vụ bùng phát corona lớn nào như ở nước chúng tôi. Nhưng họ có quyền kiểm soát các con số, thực tình tôi không tin vào những số liệu chính thức được công bố. Kinh nghiệm của Úc và New Zealand, những quốc gia cũng đã tự phong tỏa mình, cho thấy các vụ lây nhiễm vẫn lặp đi lặp lại ở đó. Covid là một loại virus sẽ tồn tại mãi mãi và chúng ta phải học cách sống chung với nó.

Kishore Mahbubani: Stefan, như ông bạn đã biết, có hai trường phái suy nghĩ về cách đối phó với Covid. Người phương tây nói phải chấp nhận căn bệnh này như một hiện tượng đặc hữu của xã hội chúng ta. Trong khi đó, người Trung Quốc đang cố gắng xóa sổ căn bệnh này bằng không. Singapore thiên về lối suy nghĩ của phương Tây. Và tôi rất vui vì Singapore đã mở cửa, vì vậy cuối cùng tôi đã có thể có chuyến du lịch Mỹ trong bốn tuần vào tháng 10. Vì vậy, về khía cạnh này, tôi thích kiểu tư duy phương Tây hơn, nhưng chúng ta phải chờ xem cuối cùng thì cách gì mang lại nhiều thành công hơn.

Stefan Aust: Tất cả chúng tôi đều lo ngại về một cuộc chiến tranh có thể xảy ra giữa Trung Quốc và Đài Loan. Có một mối đe dọa về một cuộc chiến tranh hạt nhân giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, hay ít nhất là một cuộc khủng hoảng kinh tế lớn nhất mà thế giới từng trải qua. Liệu chúng ta có thể hy vọng rằng mối quan hệ kinh tế chặt chẽ, đan xen với phương Tây sẽ giúp Trung Quốc tránh khỏi một cuộc chiến như vậy không?

Kishore Mahbubani: Về nhiều mặt, hiện nay Trung Quốc là tác nhân lý tính nhất trên trường quốc tế. Trung Quốc tính toán lợi ích quốc gia của mình hết sức thận trọng. Nhưng khi nói đến Đài Loan thì Trung Quốc không phải là một tay chơi theo lý trí, mà là tình cảm. Trung Quốc sẵn sàng trả một cái giá rất tốn kém về kinh tế và quân sự để giữ cho Đài Loan được an toàn. Ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với 10 năm suy thoái kinh tế đối với Trung Quốc, Trung Quốc sẽ chấp nhận điều đó nếu làn ranh đỏ của họ bị vượt qua, khi Đài Loan tuyên bố độc lập. Bởi vì điều đó sẽ nhắc nhở Trung Quốc về thế kỷ nhục nhã khi Nhật Bản thôn tính Đài Loan năm 1895 và tách hòn đảo này ra khỏi Trung Quốc.

Tôi đảm bảo một trăm phần trăm với bạn rằng trong trường hợp đó Trung Quốc sẽ tuyên chiến với Đài Loan.

Đó là lý do tại sao Trung Quốc không thể chấp nhận sự độc lập của Đài Loan. Tôi đảm bảo một trăm phần trăm với bạn rằng trong trường hợp đó Trung Quốc sẽ tuyên chiến với Đài Loan. Nếu sau đó Mỹ can thiệp để giúp Đài Loan, điều đó có thể dẫn đến chiến tranh hạt nhân. Khi đó chúng ta cũng sẽ chết, bởi vì mùa đông hạt nhân sẽ ảnh hưởng đến tất cả chúng ta, đến tất cả thế giới.

Stefan Aust: Điều đó nghe quá ư bi thảm.

Kishore Mahbubani: Sẽ không có trường hợp đột nhiên có người ấn vào nút nguyên tử. Tôi sẽ cho ông bạn biết nó sẽ diễn ra như thế nào. Trung Quốc sẽ áp đặt lệnh phong tỏa đối với Đài Loan. Mỹ sẽ gửi tàu tới. Một tàu Trung Quốc va chạm với một tàu Mỹ, tàu này bị chìm, 150 thủy thủ Mỹ thiệt mạng. Bây giờ Mỹ phải phản ứng vì 150 người Mỹ đã chết. Họ bắn một tên lửa để cảnh cáo. Trung Quốc đáp trả, tình hình cứ thế leo thang. Cảm giác của tôi là chính phủ Biden đã thực hiện một số kịch bản như vậy, và do đó đang quay trở lại với chính sách một Trung Quốc.

Có một giải pháp đơn giản: Chúng ta đã có 50 năm hòa bình bởi vì chúng ta chấp nhận mọi sự mơ hồ và không tìm kiếm một sự rõ ràng. Hãy để mọi thứ như nó vốn có! Hãy kiên trì chính sách một Trung Quốc. Và đồng thời, Mỹ có thể có quan hệ không chính thức với Đài Loan. Tuy nhiên nếu xảy ra một cái gì đó nhằm thay đổi hiện trạng này, thì sẽ tạo ra sự kích hoạt đối với một loạt sự kiện mà người ta không còn có thể kiểm soát được nữa.

Stefan Aust: Nhưng bản thân ông Tập cũng đang tìm cách thay đổi hiện trạng này. Trong quá khứ, sự thống nhất với Đài Loan là một chủ đề cho các bài phát biểu tại các buổi lễ ở Trung Quốc, cũng như sự thống nhất của Đức trong những năm 1970 và 1980. Không ai nghiêm túc tin vào chuyện đó. Nhưng những luận điệu của Tập Cận Bình trong suốt cuộc đời tại vị của ông tạo ấn tượng Đài Loan sẽ được đưa “về với Đế chế”, vì vậy người ta gần như buộc phải nghĩ đến chuyện ông sẽ nắm quyền trong một thời gian dài. Giờ xin nói một cách nghiêm túc: ông ta đang khuấy động kỳ vọng của người dân Trung Quốc mà đến một lúc nào đó điều này phải được thực hiện.

Kishore Mahbubani: Có thể ngày mai khi thức dậy nghe tin Tập Cận Bình tuyên bố xâm lược Đài Loan. Nhưng người Trung Quốc tin rằng cách tốt nhất để giành thắng lợi trong một cuộc chiến là không phải chiến đấu. Là những người am hiểu đầy khôn ngoan về địa chính trị họ sẽ tính toán một cách thận trọng với niềm tin chắc chắn Trung Quốc sẽ là cường quốc kinh tế số một vào khoảng năm 2030, khi đó các quốc gia khác sẽ ngoan ngoãn, biết vâng lời hơn đối với họ. Sau đó, họ sẽ hái quả Đài Loan, khi đó nó đã chín. Vậy thì cơn cớ gì họ phải vội vàng? Nhưng nếu Trung Quốc có cảm giác có ai đó đang tìm cách thay đổi tình hình và công nhận nền độc lập của Đài Loan, thì họ hành động ngay lập tức.

Stefan Aust: Có một điều chắc chắn là chúng ta phải sống với suy nghĩ rằng Trung Quốc sẽ trở thành quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới, ít nhất là về mặt kinh tế. Miễn là chúng ta tránh được chiến tranh và chỉ cạnh tranh một cách hòa bình, được như thế là tốt nhất. Chúng ta phụ thuộc vào nhau, Đức bán ô tô cho Trung Quốc và sử dụng điện thoại di động và máy tính được sản xuất tại Trung Quốc. Nhưng, so với hiện nay, trong cuộc cạnh tranh này chúng ta phải tạo ra một hình ảnh sáng láng hơn. Hiện tại chúng ta chỉ tập trung vào biến đổi khí hậu và các thảm họa khác mà quá ít tập trung vào sự phát triển nền kinh tế và hệ thống giáo dục của chúng ta.

Kishore Mahbubani: Ông bạn vừa đề cập đến một điều mà ở Mỹ không một ai dám nói ra, đó là Trung Quốc sẽ vượt Mỹ trở thành cường quốc kinh tế số một thế giới. Điều này người ta có thể cá cược vì chỉ cần làm một phép tính đơn giản. Chỉ cần nhìn vào tốc độ tăng trưởng khoảng 7% của Trung Quốc, thì vấn đề đặt ra không phải là nếu, mà chỉ là câu hỏi về thời gian. Ở Mỹ, không có chính trị gia nào dám đề cập tới sự thật này. Nếu ai đó ở Mỹ thừa nhận rằng Trung Quốc sẽ sớm vượt qua Mỹ, sinh mệnh chính trị của người đó coi như không còn.

nghiencuuquocte.org

Nguồn: Stefan Aust und Kishore Mahbubani: „Ich garantiere Ihnen, dass China in einem solchen Fall den Krieg erklären wird“, WELT, 27/11/2021.

Biên dịch: Nguyễn Xuân Hoài

Loading

Views: 0

Quan chức cấp cao Hàn Quốc sang Trung Quốc, nỗ lực thúc đẩy tuyên bố chấm dứt Chiến tranh Triều Tiên

Ngày 30/11, các nguồn tin cho biết, Cố vấn an ninh quốc gia Hàn Quốc Suh Hoon sẽ thăm Trung Quốc từ ngày 2-3/12 theo lời mời của Chủ nhiệm Văn phòng Ủy ban Công tác đối ngoại Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc Dương Khiết Trì.

Cố vấn an ninh quốc gia Hàn Quốc Suh Hoon. (Nguồn: Yonhap)

Theo kế hoạch, ông Suh Hoon dự kiến sẽ nêu ra các nỗ lực mới nhất của Seoul nhằm xây dựng một tuyên bố cùng với Washington kết thúc Chiến tranh Triều Tiên.

Nhiều khả năng cố vấn an ninh quốc gia Hàn Quốc cũng tìm kiếm sự tham gia của Bắc Kinh trong việc đưa ra tuyên bố kết thúc chiến tranh và hợp tác nhằm đưa Triều Tiên trở lại bàn đàm phán.

Chính quyền của Tổng thống Moon Jae-in hy vọng có thể dùng tuyên bố chính thức kết thúc Chiến tranh Triều Tiên làm điểm khởi đầu để nối lại đàm phán với Triều Tiên và mang đến hòa bình lâu dài trên Bán đảo Triều Tiên, cùng với các biện pháp nhằm thuyết phục Bình Nhưỡng từ bỏ chương trình vũ khí hạt nhân.

Thời gian gần đây, giới chức Mỹ và Hàn Quốc đã có các cuộc tham vấn chặt chẽ về hình thức và nội dung của tuyên bố.

Tuy nhiên, phía Seoul thừa nhận rằng, việc thông qua tuyên bố này sẽ mất nhiều thời gian vì đây không phải vấn đề có thể giải quyết chỉ nhờ vào thỏa thuận của Mỹ và Hàn Quốc. Đến nay Bình Nhưỡng vẫn chưa công khai thể hiện quan tâm đến tuyên bố này.

TG&VN

Loading

Views: 0

Đài Loan: Cục xương khó nuốt đối với Bắc Kinh?

“Kẻ nhân nhượng cho cá sấu ăn với hy vọng nó sẽ ăn thịt mình cuối cùng” (an appeaser is someone who feeds a crocodile hoping it will eat him last – Churchill).

Gần đây, câu hỏi Trung Quốc có đánh chiếm Đài Loan không và nếu có thì bao giờ đã làm giới nghiên cứu đau đầu và dư luận lo ngại, nhưng vẫn chưa có lời giải thỏa đáng, các giả thuyết vẫn chưa rõ ràng. Trong thế giới “hậu chiến tranh lạnh” (Mỹ – Xô) hay “chiến tranh lạnh kiểu mới” (Mỹ – Trung), yếu tố “bất định” và “khó lường” ngày càng tăng, làm cho điều chỉnh chiến lược thời Trump và thời Biden vẫn chưa hoàn chỉnh.

Trung Quốc muốn gì?

Cố tổng thống Nixon trước khi mất đã ví Trung Quốc như một “Frankenstein”. Trung Quốc đã trỗi dậy mạnh mẽ và quyết đoán không chỉ vì ý chí của chính họ, mà còn được Mỹ và đồng minh khuyến khích và nhân nhượng. Qua mấy đời tổng thống Mỹ, họ đã ngộ nhận về Trung Quốc và theo đuổi chủ trương “can dự” (engagement). Trong khi Obama “tránh rủi ro” (risk aversion) thì Biden “mập mờ chiến lược” (strategic ambiguity).

Hai năm qua, Mỹ đã sa vào khủng hoảng y tế do đại dịch Covid-19 làm hơn sáu mươi vạn người chết, và khủng hoảng chính trị mà đỉnh điểm là vụ chiếm nhà Quốc Hội (6/1/2021). Tập Cận Bình đã tranh thủ thời cơ củng cố quyền lực, mà đỉnh điểm là “nghị quyết lịch sử” được Hội nghị Trung ương 6 thông qua, không chỉ khẳng định quyền lực của Tập như “Hoàng đế Trung Hoa”, mà còn tăng cường áp lực ở Biển Đông và eo biển Đài Loan để nắn gân Mỹ.

Tại Hội nghị Trung ương 6 (khóa 19), với sự hỗ trợ của Chủ tịch Nhân đại (Quốc hội) Lật Chiến Thư, Tập Cận Bình đã áp đảo được tiếng nói phản kháng và kiểm soát được tình hình. Nhưng theo nhà bình luận chính trị Ngụy Kinh Sinh (24/11/2021), thì đó chỉ là tuyên truyền bên ngoài, còn bên trong tranh luận rất gay gắt. Vụ 500 ý kiến phản đối đã đẩy đấu tranh quyền lực bên trong “cái hộp đen” Trung Quốc lên cao trào mới. Nói cách khác, Tập Cận Bình muốn nâng một tảng đá nhưng tảng đá đó lại đập vào chân ông ta, nên tiến thoái lưỡng nan.

Các chuyên gia cho rằng Tập Cận Bình đã chuẩn bị hậu trường để trở thành “Hoàng đế Trung Hoa” một khóa nữa (vào năm 2022), nên ông có thể muốn chinh phục Đài Loan làm viên ngọc cho “vương miện của mình”. Nếu chiến tranh lạnh kiểu mới kèm theo “chiến tranh nóng” thì Đài Loan là nơi dễ xảy ra nhất. Tuy xung đột là rủi ro, nhưng Tập Cận Bình cho rằng lúc này là cơ hội tốt nhất, hơn là chờ mười năm nữa.

Trong một cuốn sách mới xuất bản, David Shambaugh (George Washington University) đánh giá lại năm lãnh đạo đã dẫn dắt Trung Quốc từ 1949 đến nay. Đó là Mao Trạch Đông (1949-1976), Đặng Tiểu Bình (1979-1989), Giang Trạch Dân (1989-2002), Hồ Cẩm Đào (2002-2012), và Tập Cận Bình (2012-đến nay). Tuy chặng đường dẫn Tập Cận Bình đến khóa thứ 3 có vẻ rộng mở, nhưng đằng sau hậu trường, những người chống đối suy nghĩ khác.

Chính sách của Tập Cận Bình đang gây tranh cãi. Khi Đại hội 20 càng gần, thì căng thẳng về chính trị ngày càng cao. Từ đầu năm đến nay, lãnh đạo Đảng đã thanh trừng lực lượng cảnh sát, an ninh, viện kiểm sát, và trấn áp những nhà tư bản lớn (như Jack Ma). Nhiều người coi “nghị quyết lịch sử” mới được thông qua là một bước cốt yếu để đưa Tập Cận Bình vào “ngôi đền của Đảng”. Trong khi người Trung Quốc lo lắng về việc Tập Cận Bình tập trung quá nhiều quyền lực, thì các lãnh đạo trẻ hơn thất vọng vì thiếu chuyển giao quyền lực.

Mỹ và đồng minh muốn gì?

Theo Elbridge Colby (nguyên phó trợ lý bộ trưởng quốc phòng dưới thời Trump), Trung Quốc đã dành 25 năm qua để xây dựng quân đội hiện đại nhằm đánh chiếm Đài Loan, nên họ có thể hành động vào năm 2025. Để tránh xung đột, Mỹ phải hành động nhanh hơn và ưu tiên giúp Đài Loan tăng cường năng lực quốc phòng để răn đe Bắc Kinh. Mỹ cần thay thế chủ trương “mập mờ chiến lược” bằng cam kết mạnh hơn với Đài Loan.

Đô đốc Philip Davidson (nguyên tư lệnh vùng Indo-Pacific) cho rằng Trung Quốc chưa sẵn sàng chiếm Đài Loan trước năm 2027, và không có bằng chứng nào cho thấy họ định “đánh úp”. Trung Quốc hy vọng gây áp lực ngày càng mạnh về ngoại giao, kinh tế, và quân sự với Đài Loan sẽ giúp Quốc Dân Đảng (thân Bắc Kinh) giành thắng lợi trong bầu cử tổng thống vào năm 2024. Nhưng, nếu phó tổng thống Lại Thanh Đức (ủng hộ Đài Loan độc lập) thắng thì Trung Quốc có thể buộc phải chọn giải pháp quân sự.

Sau cuộc gặp Mỹ-Trung đầy kịch tính ở Anchorage (19/3), hai bên đều muốn giảm nhiệt bằng một cuộc gặp cấp cao. Tiếp theo điện đàm giữa Biden và Tập (9/9), Jake Sullivan (cố vấn an ninh quốc gia) gặp Dương Khiết Trì (phụ trách đối ngoại) tại Thụy Sỹ (26/10) để thu xếp cuộc gặp cấp cao (15/11). Hội đàm kéo dài ba tiếng rưỡi, tuy trao đổi nhiều chủ đề khác như thương mại và nhân quyền, nhưng Đài Loan vẫn là chủ đề nóng nhất.

Tuy trước mắt (bên ngoài) hai bên có vẻ hạ nhiệt vì Biden và Tập là “bạn cũ”, nhưng về lâu dài (bên trong) mâu thuẫn vẫn còn nguyên. Trong khi Biden nhấn mạnh sự cần thiết phải thiết lập “một số đảm bảo thông thường” để tránh hiểu lầm dẫn đến xung đột ngoài ý muốn, Tập Cận Bình không có một thỏa hiệp đáng kể nào.

Gần đây, quan điểm về Trung Quốc của Úc đã thay đổi nhiều và phân hóa sâu sắc. Theo Peter Jennings (ASPI Executive Director), “bảo vệ Đài Loan là sống còn đối với an ninh của Úc”, và “còn quá sớm để chịu đầu hàng Trung Quốc”. Nhưng Huge White (Lowy Institute) lại cho rằng phải tránh chiến tranh vì cái giá của chiến tranh cao hơn nhiều so với phải sống dưới trật tự khu vực do Trung Quốc dẫn đầu. Đó là một quan điểm trái chiều.

Paul Keating (cựu thủ tướng Úc) cũng cho rằng lập trường chính thức của Úc không nên giúp Đài Loan vì đó là “vấn đề nội bộ” của Trung Quốc. Keating không chỉ ngộ nhận về “nhân nhượng”, mà còn bi quan về sự thay thế. Nhân nhượng được đề xuất nhằm tránh xung đột, tuy trong trường hợp Đài Loan không dễ xảy ra.

Đài Loan và Biển Đông

Trong bối cảnh đó, Đài Loan và Việt Nam vẫn lo ngại “lịch sử sẽ lặp lại” nếu Mỹ-Trung thỏa thuận riêng sau lưng họ. Đó có thể là lý do Việt Nam vẫn chưa vội nâng cấp quan hệ với Mỹ lên “đối tác chiến lược”, nhưng là lý do để Nhật và Việt Nam nâng quan hệ đối tác chiến lược sâu rộng lên một “cấp độ mới”.  Tại cuộc gặp cấp cao ở Tokyo (23/11) giữa thủ tướng Nhật Fumio Kishida và thủ tướng Việt Nam Pham Minh Chính, hai bên đã ra tuyên bố chung “cực lực phản đối những ý đồ đơn phương thay đổi nguyên trạng tại khu vực”.

Theo một báo cáo của CNAS (26/10), Trung Quốc có thể chiếm đảo Ba Bình (Taiping hay Pratas) tại Biển Đông và biến nó thành một tiền đồn. Mỹ không chỉ cần bảo vệ Đài Loan, mà còn phải ngăn xung đột leo thang ra ngoài Biển Đông. Các nhà phân tích cho rằng Mỹ có thể chơi trò “chọi gà” (chicken game) với Trung Quốc tại Ba Bình, nhưng thiếu Nhật hỗ trợ thì Mỹ và Đài Loan yếu thế, làm Lầu Năm Góc khó xử.

Trong cuốn sách “Hindsight, Insight, Foresight: Thinking about Security in the Indo-Pacific (do Alexander Vuving chủ biên và APCSS xuất bản (9/2020), Vuving lập luận rằng Biển Đông tuy có thể gặp nguy hiểm, nhưng khó rơi vào “bẫy Thucydides” như giáo sư Graham Allison cảnh báo, vì Biển Đông theo luật chơi “chọi gà” (chicken game) chứ không theo luật chơi “thế lưỡng nan của người tù” (prisoner’s dilemma). Nói cách khác, nếu Đài Loan cũng theo luật chơi “chọi gà” như ở Biển Đông thì cũng có thể tránh được “bẫy Thucydides”.

Đây không phải là lần đầu tiên Trung Quốc đe dọa Đài Loan. Trong cuộc khủng hoảng eo biển Đài Loan lần trước (1995-1996), Mỹ đã triển khai hai nhóm tác chiến tàu sân bay tới khu vực, buộc Trung Quốc phải xuống thang. Tổng thống Thái Anh Văn đã tuyên bố, “Đài Loan đứng trên tuyến đầu của cuộc tranh chấp toàn cầu giữa nền dân chủ và nền độc tài. Nếu Đài Loan thất bại, thì đó sẽ là một thảm họa cho hòa bình và dân chủ.

Kurt Campbell (Asia-Pacific Coordinator) phát biểu tại Institute of Peace (19/11) đã nhấn mạnh, “Ấn Độ là một đối tác chủ chốt” (a key fulcrum player) trên trường quốc tế và “Việt Nam là một quốc gia thiết yếu” (a critical swing state) tại Indo-Pacific. Ấn Độ và Việt Nam đứng đầu danh sách các nước thiết yếu sẽ định hình tương lai Châu Á”. Lãnh đạo Mỹ và Việt Nam cần làm quen, và chia sẻ tầm nhìn chiến lược thực sự”.

Theo Derek Grossman (RAND’s senior defense analyst), trong khi chính quyền Joe Biden có thể tiếp tục đà tích cực trong quan hệ song phương với Việt Nam, thì vẫn chưa rõ Hà Nội muốn điều gì cụ thể từ Washington để giúp họ đối phó với Bắc Kinh một cách hiệu quả. Trong khi cố gắng cân bằng giữa hai siêu cường, Việt Nam tuy muốn tăng cường quan hệ an ninh quốc phòng nhưng còn ngại “đối tác chiến lược” với Mỹ.

Thay lời kết

Tóm lại, Trung Quốc không bao giờ từ bỏ ý đồ thâu tóm Đài Loan vì “lợi ích cốt lõi”, kể từ khủng hoảng Kim Môn, Mã Tổ (1958) đến khủng hoảng eo biển Đài Loan (1995-1996). Trong khi Trung Quốc trỗi dậy thành một siêu cường, thì Đài Loan cũng đã phát triển thành một cường quốc bậc trung hiện đại. Đài Loan là một cục xương khó nuốt hơn nhiều so với Hong Kong, không chỉ vì nó có tiềm lực kinh tế và quân sự đáng kể, mà còn được Mỹ, Nhật và các nước đồng minh khác bảo vệ, vì những lợi ích sống còn trong khu vực.

Nếu Mỹ quyết tâm bảo vệ Đài Loan thì phải tăng cường khả năng “răn đe kết hợp” (integrated deterrence), và điều chỉnh chủ trương “mập mờ chiến lược” để giúp Đài Loan đối phó hiệu quả hơn với Trung Quốc. “Mập mờ chiến lược” không đem lại “ổn định chiến lược”, mà chỉ duy trì “khoảng lặng trước một cơn bão”. Washington đã điều chỉnh chiến lược dưới thời Trump, và nay tiếp tục điều chỉnh chiến lược dưới thời Biden. Nhưng quá trình điều chỉnh chiến lược của Washington để đối phó với Bắc Kinh đến nay vẫn chưa hoàn chỉnh.

nghiencuuquocte.org

Loading

Views: 0

Nhật Bản-Canada phản đối nỗ lực đơn phương thay đổi hiện trạng bằng vũ lực ở Biển Đông, Biển Hoa Đông

Ngày 26/11, chính phủ Nhật Bản thông báo, trong cuộc điện đàm cùng ngày, Ngoại trưởng Nhật Bản Hayashi Yoshimasa và người đồng cấp Canada Melanie Joly bày tỏ thận trọng về tầm ảnh hưởng trong lĩnh vực quân sự và kinh tế ngày càng tăng của Trung Quốc.

Ngoại trưởng Nhật Bản (phải) và người đồng cấp Canada điện đàm ngày 26/11.

Trong thông cáo báo chí sau cuộc điện đàm kéo dài 35 phút, Bộ Ngoại giao Nhật Bản cho biết: „Về Trung Quốc, hai ngoại trưởng nhất trí tiếp tục phản đối mạnh mẽ các nỗ lực đơn phương nhằm thay đổi hiện trạng bằng vũ lực ở Biển Đông và Biển Hoa Đông, đồng thời phản đối hành vi gây sức ép kinh tế“.

Hai bên cũng chia sẻ quan điểm về tình hình khu vực, trong đó có „mối đe dọa tên lửa-hạt nhân của Triều Tiên“ cũng như việc Bình Nhưỡng bắt cóc các công dân Nhật Bản những năm 1970 và 1980, cam kết tiếp tục hợp tác trong những vấn đề này.

Ông Hayashi bày tỏ Nhật Bản „đánh giá cao“ việc Ottawa tham gia sứ mệnh đa quốc gia để giám sát hoạt động vận chuyển hàng hóa từ tàu này sang tàu khác của Bình Nhưỡng, vốn vi phạm các biện pháp trừng phạt của Liên hợp quốc về phát triển hạt nhân-tên lửa.

Hai nhà ngoại giao nhất trí tăng cường thảo luận về hợp tác an ninh để hiện thực hóa một khu vực „Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương tự do và rộng mở“.

Cuộc điện đàm này diễn ra trong bối cảnh Trung Quốc đang tăng cường hoạt động hàng hải ở những vùng biển lân cận quanh quần đảo Senkaku do Nhật Bản kiểm soát mà Bắc Kinh cũng tuyên bố chủ quyền và gọi là Điếu Ngư.

TG&VN

Loading

Views: 0

Đâu là “gót chân A-sin” của quân đội Trung Quốc?

Đảng Cộng sản Trung Quốc đã vô tình để lộ những điểm yếu của quân đội nước này.

Một biểu hiện cho điều đó là việc xây dựng các cơ sở phóng tên lửa đạn đạo xuyên lục địa mới ở một vùng sa mạc nội địa. Còn một dấu hiệu khác là nỗ lực nhằm tăng tỷ lệ sinh, bao gồm các biện pháp giúp giảm gánh nặng chi phí trong việc giáo dục con cái. Đằng sau những động thái này là bằng chứng cho thấy nước này đang giải quyết những lo ngại liên quan đến tinh thần binh sĩ, cũng như khả năng của quân đội nước này trong việc thực hiện một cuộc chiến kéo dài.

Trong gần một thập niên qua, Trung Quốc đã bận rộn ở Biển Đông, đầu tiên là xây dựng các đảo nhân tạo, sau đó là triển khai thiết bị radar và tên lửa, để ngăn chặn máy bay và tàu quân sự nước ngoài tiếp cận khu vực này, và cuối cùng là triển khai tàu ngầm hạt nhân chiến lược có khả năng phóng tên lửa đạn đạo từ vùng biển hiện đã được bảo vệ này.

Tên lửa đạn đạo phóng từ tàu ngầm, được gọi là SLBM, là vũ khí tối tân. Chúng cho phép các quốc gia tránh bị đặt vào vị trí bất lợi vì tàu ngầm chở chúng có thể nằm tại vùng nước sâu, né tránh kẻ thù cho đến phút cuối cùng.

Vậy tại sao Trung Quốc lại gấp rút xây dựng các căn cứ tên lửa xuyên lục địa mới ở các vùng sa mạc nội địa? Các chuyên gia cho rằng nguyên nhân nằm ở chỗ, mặc dù Trung Quốc đã quân sự hóa một số vùng biển ở Biển Đông và triển khai tên lửa đạn đạo phóng từ tàu ngầm, nước này không còn tự tin có thể bảo vệ được khu vực này nếu xảy ra xung đột.

Vào tháng 1 năm 2018, một tàu ngầm Trung Quốc đã bẽ mặt khi làm lộ việc thiếu khả năng hoạt động hiệu quả ở cấp độ cao của mình. Chiếc tàu ngầm đang di chuyển dưới mặt nước ở khu vực tiếp giáp lãnh hải của quần đảo Senkaku của Nhật Bản, trên biển Hoa Đông, và nhanh chóng bị Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản phát hiện.

Nó nhanh chóng nổi lên và không ngần ngại giương cao lá cờ Trung Quốc, vốn [trong trường hợp khác] cũng có thể là lá cờ trắng đầu hàng. Thủy thủ đoàn có lẽ sợ rằng tàu của họ có thể bị tấn công bởi các đòn tấn công ngầm.

Theo luật pháp quốc tế, Lực lượng Phòng vệ Biển Nhật Bản có thể coi con tàu này như một “tàu ngầm không xác định” đã xâm nhập vào lãnh hải Nhật Bản khi đang đi ngầm dưới nước.

Nhiều quan chức Nhật Bản và Hoa Kỳ tin rằng vụ việc tượng trưng cho tinh thần chiến đấu yếu của quân đội Trung Quốc.

Trong một phần tư thế kỷ qua, các chính phủ của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã tăng chi tiêu quân sự và tổ chức các cuộc duyệt binh và duyệt binh hải quân. Nhưng những thứ có thể nhìn thấy được, như tên lửa và xe tăng, chỉ là một thành phần của sức mạnh quân sự. Ngoài ra, còn có những yếu tố sức mạnh vô hình, như tinh thần của quân đội.

Hải quân Trung Quốc đang thực hiện chương trình đóng tàu sân bay, nhưng một cựu quan chức Bộ Quốc phòng Nhật Bản dự đoán các tàu sân bay Trung Quốc sẽ không rời quân cảng của họ trong các cuộc xung đột vì lo sợ chúng có thể bị tấn công và đánh chìm.

Một số người tin rằng tinh thần chiến đấu thấp của binh lính Trung Quốc là do chính sách một con lâu nay của nước này, điều khiến quân đội nước này trở thành một trong những “đội quân con một” lớn nhất thế giới.

Kinichi Nishimura, một cựu sĩ quan Lực lượng Phòng vệ Mặt đất, người đã nhiều năm phân tích cán cân quân sự của Đông Á tại Trụ sở Tình báo Quốc phòng của Bộ Quốc phòng và các nơi khác, cho biết: “Hơn 70% binh lính Trung Quốc là ‘con một’, và phần còn lại là con thứ hai, thứ ba… mà cha mẹ họ đã phải chịu nộp phạt để sinh họ ra”.

Quan điểm của Nho giáo cho rằng con cái phải kính trọng và phụng dưỡng cha mẹ, hương khói cho tổ tiên, vẫn ăn sâu ở Trung Quốc. Do đó, các bậc cha mẹ đặc biệt không muốn thấy con mình chết trước họ. Các bậc cha mẹ của các hộ gia đình một con càng không muốn đứa con trai hoặc con gái duy nhất của họ trở thành một cái “đinh” như trong câu tục ngữ”.

Ở Trung Quốc, nơi người dân có xu hướng ít coi trọng nghề binh, có một câu tục ngữ: Hảo thiết bất đả đinh, nghĩa là “Thép tốt không dùng để làm đinh”, hay những cá nhân ưu tú thì không nên đi lính. Để đảm bảo có đủ quân số, Đảng Cộng sản đang nỗ lực cải thiện tiền lương và chế độ hưu trí cho binh sĩ.

Vào ngày 1 tháng 8, chính phủ đã ban hành luật bảo vệ địa vị, quyền và lợi ích của quân nhân. Nỗ lực tuyệt vọng nhằm đánh bóng nghề binh này có thể là một dấu hiệu cho thấy Quân đội Giải phóng Nhân dân đã không thể cải thiện được các nỗ lực tuyển binh của mình, đặc biệt là trước tình hình tỷ lệ sinh đang suy giảm của đất nước.

“Quân đội Trung Quốc đã tăng cường triển khai tàu chiến và máy bay chiến đấu kể từ vài năm trước”, Nishimura nói, “nhưng tỷ lệ hoạt động của chúng không thực sự cao. Có vẻ như họ không thể đào tạo đủ binh sĩ để bảo dưỡng và sửa chữa đúng cách” các thiết bị công nghệ cao.

Đây là một phần lý do tại sao quân đội Trung Quốc trong những năm gần đây đã phụ thuộc nhiều hơn vào máy bay không người lái và tên lửa đạn đạo. Số lượng tên lửa đạn đạo mà Trung Quốc triển khai đã tăng lên vài nghìn quả.

Một trong những học thuyết quân sự của quân đội Trung Quốc không được nhiều người biết đến, nói rằng, “Khi mới bắt đầu cuộc chiến, hãy phóng một lượng lớn tên lửa và sau đó ngay lập tức rời khỏi chiến tuyến.” Chiến lược này được tiếp thu từ Liên Xô cũ, nước đóng vai trò đào tạo cho Trung Quốc khi quân đội nước này mới hình thành.

Trong vài năm qua, quân đội Trung Quốc đã gấp rút bổ sung thêm nhiều máy bay chiến đấu, tàu nổi và tàu ngầm, một dấu hiệu có thể cho thấy ý định tăng số lượng tên lửa có thể phóng khi giao tranh bắt đầu. Máy bay không người lái được cho là có cùng mục đích. Chiến lược này sẽ tiếp tục, đặc biệt là khi quân đội không thể đảm bảo đủ binh lính.

Để bảo vệ mình khỏi các cuộc tấn công bằng tên lửa của Trung Quốc, Nhật Bản và các quốc gia khác phải bắt đầu nghĩ đến việc tăng cường các biện pháp giảm thiểu thiệt hại. Các biện pháp này bao gồm phát triển và triển khai các vũ khí thế hệ tiếp theo, như vũ khí laser năng lượng cao và súng đường sắt, sử dụng lực điện từ để phóng đạn với tốc độ cực cao. Nhật Bản đã có nền tảng công nghệ để phát triển các loại vũ khí này, mặc dù năng lực này chưa được biết đến rộng rãi ở trong nước.

Nguồn: Tetsuro Kosaka, “China’s military has an Achilles’ heel: Low troop morale”, Nikkei Asia, 19/09/2021.

Biên dịch: Phan Nguyên

Loading

Views: 0

Ukraine “đi đêm” với Trung Quốc để chống Nga?

Mối quan hệ gần đây giữa Ukraine và Trung Quốc đã làm dấy lên những nghi ngờ về lập trường địa chính trị của Kiev, ngay cả khi Tổng thống Volodymyr Zelensky nhận được sự tiếp đón tại Nhà Trắng vào đầu tháng 9. Các nhà quan sát chính sách đối ngoại của Ukraine đã ghi nhận những dấu hiệu cải thiện quan hệ giữa Kiev và Bắc Kinh trong năm nay. Mới đây, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky đã có cuộc điện đàm đầu tiên với nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình, trong đó ông chúc mừng người đồng cấp nhân kỷ niệm 10 năm quan hệ đối tác chiến lược. Ông Zelensky bày tỏ quan tâm đến việc phát triển thương mại và thực hiện các dự án cơ sở hạ tầng lớn, bao gồm phát triển cảng biển, xây dựng và hiện đại hóa đường bộ, đường sắt, cơ sở hạ tầng đô thị và dịch vụ đô thị.

Theo nhà lãnh đạo này, Ukraine có thể trở thành „cầu nối với châu Âu“ cho các doanh nghiệp Trung Quốc. Tiếp đó, người phát ngôn của phái đoàn Ukraine trong Nhóm liên lạc ba bên, Oleksiy Arestovich, nói rằng Ukraine „sẽ định hướng lại các lợi ích của mình sang phía Đông“ nếu „sự từ bỏ các lợi ích của Ukraine“ tiếp diễn ở EU và Mỹ. Nhân vật này đề cập đến quyết định gần đây của Mỹ và Đức về việc để cho Nga tiếp tục xây dựng đường ống Nord Stream 2, điều mà Kiev coi là mối đe dọa lớn. „Nếu phương Tây muốn làm bạn với Nga với cái giá phải trả là từ bỏ các lợi ích của Ukraine, chúng tôi sẽ quay sang phương Đông để cân bằng lại vị thế của mình“, Arestovich cảnh báo.

Ở Ukraine, liên tiếp các động thái công khai nói trên của chính phủ Ukraine đã tạo ra các cuộc thảo luận sôi nổi. Trong khi một số người tin rằng có một sự thay đổi chiến lược thực sự, một số ý kiến khác nhận định Kiev đang cố gắng thao túng, hoặc thậm chí là uy hiếp Washington bằng cách đe dọa quay sang Trung Quốc. Trên thực tế, sự thật dường như không phải như vậy. Thay vào đó, các động thái của Ukraine nên được hiểu là một nỗ lực theo đuổi một chính sách thực dụng hơn. Thứ nhất, bất kỳ nỗ lực nào của Ukraine nhằm sử dụng đòn bẩy chống lại Washington sẽ chẳng đi đến đâu, vì Ukraine đơn giản là thiếu các công cụ để gây áp lực lên Mỹ.

Vấn đề quan trọng duy nhất theo quan điểm của Mỹ đối với Ukraine là việc Trung Quốc cố gắng mua lại nhà sản xuất động cơ Motor Sich của Ukraine. Trong trường hợp chuyển giao, Trung Quốc sẽ có được các công nghệ nhạy cảm để sản xuất động cơ máy bay, điều này có thể củng cố đáng kể vị thế quân sự của Trung Quốc ở khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Tuy nhiên, thương vụ cũng sẽ gây ra thiệt hại to lớn trực tiếp cho ngành công nghiệp quốc phòng Ukraine và gây nguy hiểm cho việc triển khai một số dự án đầy hứa hẹn. Do đó, sử dụng điều này như một con bài mặc cả sẽ khó có thể là một chiến lược tốt để giành chiến thắng.

Thứ hai, tiềm năng tăng trưởng của quan hệ kinh tế Trung-Ukraine bị hạn chế đáng kể. Trong những năm gần đây, Trung Quốc đã trở thành đối tác thương mại số một của Ukraine (kim ngạch thương mại năm 2020 đạt mức tối đa – 15,4 tỷ USD), trong đó tỷ trọng xuất khẩu của Ukraine là 7,1 tỷ USD (14,5% tổng kim ngạch xuất khẩu). Xuất khẩu của Ukraine gần như hoàn toàn là nguyên liệu thô – (quặng sắt 35%, ngũ cốc 25%, dầu và chất béo 15%, kim loại đen 9%), trong khi hàng nhập khẩu của Trung Quốc chủ yếu là công nghệ cao. Dựa trên điều này, khả năng sử dụng Trung Quốc như một sự thúc đẩy mới để phát triển nền kinh tế cho Ukraine là thấp.

Thứ ba, trong Chiến lược An ninh Quốc gia mới của Ukraine được thông qua vào năm 2020, Trung Quốc không được liệt kê là đối tác chiến lược. Có thể thấy, giới lãnh đạo Ukraine đang cố gắng vạch ra ranh giới đỏ trong hợp tác với Trung Quốc và hạn chế trong các vấn đề thương mại và đầu tư, đóng cửa các lĩnh vực chiến lược của nền kinh tế, mạng 5G và các cơ sở hạ tầng quan trọng. TIN LIÊN QUAN Tàu ngầm Mỹ 3 tỷ USD mà vẫn „đâm ổ gà“ ở Biển Đông: Chuyện thật như đùa – Đây là lý do! Cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, Ukraine đã dần nhận ra những rủi ro liên quan đến hợp tác với Trung Quốc.

Gần đây, những lời chỉ trích về chính sách đối ngoại của Trung Quốc đã gia tăng đáng kể trong cộng đồng chuyên gia Ukraine và giới truyền thông. Ngoài ra, các hoạt động mờ ám của các công ty Trung Quốc trên thế giới, bẫy nợ, ngoại giao vắc xin, và thậm chí cả thông tin sai lệch đến từ nước này cũng khiến Ukraine phiền lòng. Về phía Trung Quốc, sự quan tâm đang gia tăng đối với Ukraine, điều đánh dấu khả năng nước này đang thay đổi chiến lược. Ukraine thực sự có thể là một mục tiêu có giá trị đối với Trung Quốc, cả trên quan điểm mở rộng thị trường cho hàng hóa Trung Quốc và với mục đích hình thành một đồng minh trung thành trong khu vực địa chính trị quan trọng.

Ở đây, nhiều khả năng các công cụ truyền thống của Trung Quốc sẽ được sử dụng nhằm gia tăng liên kết thương mại và sự phụ thuộc về tài chính và công nghệ. Nếu Trung Quốc trở thành một đối tác thương mại quan trọng, một nhà cung cấp thiết bị và công nghệ hay thậm chí là vắc-xin, thì Kiev sẽ ít có khả năng chỉ trích Bắc Kinh về các hành động gây tranh cãi. Tuy nhiên, sau cùng, Ukraine không có khả năng thay đổi đường lối chiến lược của mình. Kiev hiểu rõ về cả cơ hội và rủi ro khi hợp tác với Trung Quốc, cũng như sự sẵn lòng của các đối tác phương Tây trong việc đưa ra một giải pháp thay thế có thể chấp nhận được cho „củ cà rốt“ của Trung Quốc. Cho đến nay, lời đề nghị của phương Tây vẫn còn khá nhiều thứ đáng mong đợi.

vovankienthuc.com

Loading

Views: 0

Thoả thuận „Liên minh đèn giao thông“ thành lập chính phủ Đức đã được ký kết

Nhiều vấn đề trong thỏa thuận này người ta có thể nhận ra từ trước.

Chưa chính thức nhưng nhiều khả năng, Thủ tướng Olaf Scholz (SPD), Phó thủ tướng Robert Habeck (Grün) kiêm Bộ trưởng Bộ Kinh tế và Bảo vệ khí hậu, Chủ tịch đảng FDP Lindner sẽ trở thành Bộ trưởng Bô tài chính (thay mặt Phó thủ tướng), Chủ tịch đảng Grün Annalena Baerbock Bộ trưởng Ngoại giao.

Hôm nay, ứng cử viên Thủ tướng Olaf Scholz và các lãnh đạo đảng Grün, SPD và FDP đã trình bày hơn 170 trang Thoả thuận Liên minh đèn giao thông – Vị trí lãnh đạo hàng đầu thứ 2 và thứ 3 đã được xác định và cuối cùng „đèn giao thông“ đã chính thức chuyển sang màu xanh lá cây. Như mong đợi, những vấn đề trọng tâm trong chương trình hành động của chính phủ mới được khẳng định như:

  • Nâng mức lương tối thiểu lên 12.00 Euro/giờ
  • Năng lượng tái tạo
  • Không tăng thuế

Tuy nhiên cũng có 5 bất ngờ lớn sau đây:

  1. FDP nhận Bộ Giao thông vận tải

Xe đạp chở hàng, đi tàu, ô tô điện – nhiều chủ đề với biểu tượng „xanh“ có liên quan đến giao thông. Chính sách giao thông vận tải luôn là một trong những vấn đề cốt lõi của đảng FDP. Về mặt này, nhiều người đã tưởng rằng Grün sẽ đảm nhận Bộ giao thông, đặc biệt là vì có hai nhân vật nổi tiếng trong đảng là Anton Hofreiter và Cem Özdemir đang là „chuyên gia“ trong lĩnh vực này. Nhưng dường như đã đến lúc cần có một chính sách „giao thông xanh“. Xe buýt và đường sắt đang được củng cố tăng cường và ô tô điện sẽ trở thành tiêu chuẩn. Việc một người nào đó từ FDP tiếp quản chức vụ này có thể trấn an một số người trong trong phe chính trị „giữa“.

  1. Lại có một Bộ xây dựng riêng biệt

Đây là một ngạc nhiên: Thực ra là có lý. Kể từ năm 1998 đến nay không có Bộ này, vì vậy sự trở lại của nó không ai đoán trước được. Tuy nhiên, Thủ tướng tương lai Scholz thực sự hầu như không có khả năng nào để đạt được mục tiêu đề ra là, xây dựng 400.000 căn hộ/năm. Đây là một con số rất cao trong bối cảnh phải chấp hành các quy định nghiêm ngặt và thiếu lực lượng lao động lành nghề. Khoảng 306.000 căn hộ được xây dựng năm 2020, con số cao nhất kể từ năm 2001. Để đạt thêm khoảng 100.000 căn hộ nữa có lẽ phải tăng tốc chạy đua với thời gian. Vì vậy, thật hợp lý khi giao phó lại toàn bộ nhiệm vụ này cho một Bộ. Ưu điểm thứ hai: Bạn có thêm một bộ để phân phối „ghế“. Từ đó, SPD hiện chiếm 6 Bộ, Grün 5 Bộ và FDP 4 Bộ.

  1. Lauterbach có thể sẽ không làm Bộ trưởng Bộ Y tế

Trong cuộc khủng hoảng Corona, Karl Lauterbach – tốt nghiệp y khoa và giáo sư Harvard – hầu như ngày nào cũng lên truyền hình hoặc trả lời phỏng vấn ở đâu đó và khi bình luận về đại dịch anh ta biết rất rõ mình đang nói về điều gì. Nhiều người trong nước đã mong đợi rằng SPD cũng sẽ bổ nhiệm ông làm Bộ trưởng Bộ sức khoẻ Đức. Nhưng dường như không giống như vậy, tên của ông không xuất hiện trong danh sách nội các. Điều đó nới lên 1 thực tế là, anh ta không có nhiều quyền lực trong đảng, mà chính điều đó đôi khi lại quan trọng để có được một vị trí Bộ trưởng hơn là khả năng thể hiện chuyên môn. Cho nên, ứng cử viên khả dĩ là bà Sabine Dittmar, phát ngôn viên về chính sách y tế của đảng SPD ở Bundestag, ít người biết đến bà vì cách xa ánh đèn sân khấu. Quyền lực của Lauterbach nằm ngoài đảng – hashtag #WirwollenKarl đã thịnh hành trên Twitter trong nhiều ngày. Liệu điều này có làm được gì? Chúng ta hãy chờ xem.

  1. Thoả thuận như là một hiệp ước bảo vệ khí hậu

Đó cũng chỉ là một chút ngạc nhiên. Các nhà hoạt động môi trường và khí hậu như Carla Reemtsma của Fridays for Future đã nói, như dự kiến, các biện pháp được lên kế hoạch là không đủ. Nhưng khi bạn nhìn vào các mục tiêu của Liên minh, chủ yếu là về bảo vệ khí hậu. Có thể kể đến như: việc mở rộng năng lượng tái tạo, 15 triệu ô tô điện, sớm loại bỏ than đá và tái cơ cấu nền kinh tế theo hướng trung hòa với khí hậu thân thiện với môi trường. Ngoài ra tăng lương tối thiểu, cải cách Hartz IV và nhiều thứ khác. Nhưng phần lớn vẫn là các chủ đề „xanh kinh điển“ mà SPD đã quảng bá chúng trong nhiều năm.

  1. Christian Lindner trích lời Egon Bahr

Điều đáng đáng chú ý là người đứng đầu FDP ngày hôm nay lại hay trích dẫn lời của „tiền bối“ SPD Egon Bahr. Ông đã làm điều này một cách rõ ràng như chỉ ra rằng, Olaf Scholz có „chỗ dựa bên trong“ để điều hành đất nước trên „nền tảng các giá trị trong sáng“. Egon Bahr là bạn thân tín của Willy Brandt, người từng là Thủ tướng của Liên minh tự do-xã hội đầu tiên (1969 đến 1974), mà Helmut Schmidt sau đó tiếp tục cho đến năm 1982. Có một ám chỉ khác về thời kỳ này: Phương châm của thỏa thuận Liên minh là „Mạo hiểm đạt nhiều tiến bộ hơn“ – khẩu hiệu tranh cử của Brandt đã từng là „Dám dân chủ hơn“. Thực tế khi FDP tán tỉnh quá nhiều về lịch sử của SPD là một điều đáng ngạc nhiên. Với FDP tân tự do của thời đại Westerwelle, điều đó có lẽ sẽ không xảy ra.

Lê Hoàng

Loading

Views: 0

Ampel-Check: Mit einem Bürgergeld will die neue Koalition Hartz IV reformieren

  • Liên minh thỏa thuận giữa SPD, Đảng Greens và FDP đã có hiệu lực; ứng cử viên SPD cho Thủ tướng Olaf Scholz sẽ được bầu làm người kế hoạch cho Angela Merkel chậm nhất vào ngày 6 hoặc 7 tháng 12. Nhưng trước đó, các thành viên thu thập dữ liệu sẽ được thu thập.
  • Business Insider kiểm tra đèn giao thông để xem các bên lên kế hoạch về các chủ đề khác nhau như khí hậu, lương, công việc hoặc các vấn đề xã hội.
  • Hartz IV sẽ được thay thế bằng lợi ích của công ty, nhưng các biện pháp trừng phạt không được bãi bỏ. Tuy nhiên, nhìn chung, họ muốn làm cho hệ thống gây tranh cãi trở nên nhân đạo hơn.
liên minh hình ảnh / dpa | Carsten Koall

Bürgergeld statt Hartz IV: Konkret soll die sogenannte Grundsicherung (Hartz IV) durch ein Bürgergeld ersetzt werden. Damit will die Ampel das Image der Sozialleistungen deutlich aufbessern. So heißt es: „Das Bürgergeld stellt die Potenziale der Menschen und Hilfen zur nachhaltigen Integration in den Arbeitsmarkt in den Mittelpunkt und ermöglicht gesellschaftliche Teilhabe.“ In den ersten beiden Jahren des Bürgergeldbezuges sollen die Leistung ohne Anrechnung des Vermögens gezahlt werden. Zudem soll die Angemessenheit der Wohnung anerkannt werden. Weiter heißt es. „Wir werden das Schonvermögen erhöhen und dessen Überprüfung entbürokratisieren, digitalisieren und pragmatisch vereinfachen.“

Beratung: Die gesetzlichen Rahmenbedingungen verändern wir so, dass künftig eine Beratung auf Augenhöhe möglich ist und eine Vertrauensbeziehung entstehen kann. Die Eingliederungsvereinbarung zwischen Arbeitslosem und Jobcenter soll verändert werden durch eine sogenannte Teilhabevereinbarung. „Es werden die Stärken und Entwicklungsbedarfe durch ein Kompetenzfeststellungsverfahren ermittelt, mit dem auch ‚Soft Skills‘ zertifizierbar werden.“ Es gelte eine sechsmonatige Vertrauenszeit.

Sanktionen: Bis spätestens Ende 2022 sollen die Mitwirkungspflichten von Arbeitslosen „neu geordnet“ werden. Wörtlich: „Den Unter-25-Jährigen machen wir im Sanktionsfall ein Coaching-Angebot in Abstimmung mit der örtlichen Jugendhilfe (nach § 16h SGB II). Bis zur gesetzlichen Neuregelung schaffen wir ein einjähriges Moratorium für die bisherigen Sanktionen unter das Existenzminimum, das auch für kommunale Jobcenter gelten muss.“

Bonus: Der Vermittlungsvorrang im SGB II wird abgeschafft. „Bürgergeldberechtigten kann im Rahmen der Teilhabevereinbarung für die Teilnahme an der Eingliederung dienenden Förder- oder Unterstützungsmaßnahmen ein befristeter Bonus gezahlt werden“, heißt es im Vertrag weiter.

Frauenförderung: Die Ampel will Jobcenter, Arbeitsagenturen und Kommunale Träger besser miteinander verzahnen. Frauen wolle man „gezielt mit passenden Angeboten unterstützen und dabei insbesondere darauf achten, dass Mütter von kleinen Kindern früher, auch durch Angebote in Teilzeit (z. B. Teilzeitausbildungen) besser erreicht werden.“

Zuverdienstmöglichkeit: Die Zuverdienstmöglichkeiten sollen verbessert werden. „Die Anrechnung von Schüler- und Studentenjobs von Jugendlichen und jungen Erwachsenen in Bedarfsgemeinschaften nach dem SGB II sowie Pflege- oder Heimkindern soll entfallen“, heißt es. Bei Auszubildenden soll der Freibetrag auf eine nicht genannte Summe erhöht werden. Weiter heißt es: „Auch die Möglichkeit für erwerbsgeminderte Personen sowie für Rentnerinnen und Rentner in der Grundsicherung, mit einer Erwerbstätigkeit ihr Einkommen zu verbessern, wollen wir ausweiten. Die Anrechnung von Aufwandsentschädigungen für ehrenamtliche Arbeit soll in Anlehnung an das Steuerrecht mit einem jährlichen Freibetrag gestaltet werden.“

Quelle:

https://www.businessinsider.de/politik/deutschland/ampel-check-mit-einem-buergergeld-will-die-neue-koalition-hartz-iv-reformieren/

Loading

Views: 0

Thủ tướng Phạm Minh Chính thăm, làm việc tại tỉnh Tochigi, Nhật Bản

Ngày 23/11, trong khuôn khổ chuyến thăm chính thức Nhật Bản, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính cùng đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam đã đến thăm tỉnh Tochigi; tiếp và dự chiêu đãi của Thống đốc tỉnh Tochigi Fukuda Tomikazu; tham dự Hội nghị hợp tác địa phương Việt Nam-Nhật Bản tại Tochigi.

Thủ tướng Phạm Minh Chính và Thống đốc tỉnh Tochigi Fukuda Tomikazu. (Nguồn: TTXVN)

Tỉnh Tochigi nằm ở miền Trung Nhật Bản, cách Tokyo 102 km về phía Bắc. Với vị trí trung tâm của nước Nhật, Tochigi được coi là trạm trung chuyển giữa khu vực phía Bắc và phía Nam, giữa phía Đông và phía Tây của Nhật Bản.

Tochigi cũng là địa điểm du lịch nổi bật với nhiều phong cảnh đẹp, nhiều đền thờ cổ, vườn bách thảo, công viên chủ đề, suối nước nóng…

Tại buổi tiếp Thống đốc Fukuda Tomikazu, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính giới thiệu trong đoàn có lãnh đạo nhiều địa phương của Việt Nam, bao gồm Vĩnh Phúc, Bắc Ninh, Hưng Yên, Thanh Hóa, Thừa Thiên Huế, Đà Nẵng, Bình Định, Phú Yên, là đại diện các tỉnh, thành phố có nhiều quan hệ hợp tác với Nhật Bản.

Bày tỏ vui mừng tới thăm tỉnh Tochigi, Thủ tướng Phạm Minh Chính cảm ơn sự đón tiếp nồng hậu, trọng thị dành cho đoàn, bày tỏ ấn tượng về sự phát triển hiện đại, bền vững, hài hòa giữa kinh tế và xã hội, cân đối giữa công nghiệp, nông nghiệp, dịch vụ.

Thủ tướng Phạm Minh Chính và Thống đốc tỉnh Tochigi Fukuda Tomikazu. (Nguồn: TTXVN)

Thủ tướng Phạm Minh Chính hoan nghênh sự phát triển tích cực của quan hệ hợp tác giữa tỉnh Tochigi và các địa phương Việt Nam, trong đó có việc ký kết Bản ghi nhớ hợp tác với tỉnh Vĩnh Phúc trong chuyến thăm lần này, qua đó đóng góp thiết thực cho sự phát triển mạnh mẽ, sâu rộng và thực chất trên các lĩnh vực của quan hệ hợp tác hữu nghị Việt Nam-Nhật Bản.

Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính bày tỏ đánh giá cao những tình cảm tốt đẹp của Thống đốc Fukuda dành cho Việt Nam; cảm ơn Thống đốc và tỉnh Tochigi đã tạo điều kiện thuận lợi cho cộng đồng người Việt Nam sinh sống, học tập, làm việc tại tỉnh trong giai đoạn dịch bệnh Covid-19.

Thủ tướng Phạm Minh Chính và Thống đốc tỉnh Tochigi Fukuda Tomikazu chứng kiến Lễ trao văn kiện hợp tác giữa tỉnh Vĩnh Phúc và tỉnh Tochigi. (Nguồn: TTXVN)

Người đứng đầu Chính phủ Việt Nam đề nghị Thống đốc tỉnh Tochigi ủng hộ việc mở rộng giao lưu, hợp tác, đầu tư với nhiều địa phương của Việt Nam nhằm khai thác hiệu quả mọi tiềm năng và các cơ chế hợp tác sẵn có, trao đổi kinh nghiệm phát triển bền vững, thông qua đẩy mạnh các hoạt động giao lưu, trao đổi đoàn các cấp; ủng hộ doanh nghiệp của tỉnh tăng cường hợp tác kinh tế, thương mại, đầu tư với Việt Nam, đặc biệt trong các lĩnh vực tỉnh có thế mạnh như sản xuất thiết bị y tế, chế biến chế tạo, nông nghiệp…; tăng cường tiếp nhận thực tập sinh kỹ năng, lao động Việt Nam sang làm việc tại tỉnh; thúc đẩy hợp tác du lịch, các hoạt động giao lưu tăng cường sự hiểu biết và tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước.

Thủ tướng Phạm Minh Chính nhấn mạnh dư địa hợp tác hai bên còn rất lớn, Việt Nam có thế mạnh, thuận lợi về chính trị, ngoại giao, thể chế được từng bước hoàn thiện theo hướng hội nhập. Chính phủ Việt Nam sẵn sàng tạo mọi điều kiện thuận lợi để doanh nghiệp của tỉnh Tochigi đầu tư, kinh doanh thành công tại Việt Nam, đặc biệt là phục hồi phát triển kinh tế – xã hội sau đại dịch Covid-19.

Thủ tướng Phạm Minh Chính và Thống đốc tỉnh Tochigi Fukuda Tomikazu cùng các đại biểu chụp ảnh chung. (Nguồn: TTXVN)

Thống đốc Fukuda bày tỏ vinh dự đón tiếp Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính và đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam tới thăm tỉnh.

Ông Fukuda đã báo cáo Thủ tướng Chính phủ về tình hình hợp tác giữa tỉnh Tochigi và Việt Nam trong thời gian qua; cho biết hiện đã có 22 doanh nghiệp của tỉnh đang đầu tư tại Việt Nam, cộng đồng người Việt Nam tại tỉnh hiện là cộng đồng người nước ngoài lớn nhất tại tỉnh Tochigi với 8.000 người.

Thống đốc tỉnh Fukuda khẳng định tỉnh Tochigi mong muốn tăng cường hợp tác với thêm nhiều địa phương hơn nữa tại Việt Nam, muốn tiếp nhận nhiều hơn nữa lao động chất lượng cao, thực tập sinh kỹ năng Việt Nam sang làm việc tại tỉnh.

Thủ tướng Phạm Minh Chính dự và phát biểu tại Diễn đàn kinh tế Việt Nam-Tochigi với chủ đề “Cơ hội giao lưu địa phương, kết nối doanh nghiệp”. (Nguồn: TTXVN)

Phát biểu tại Hội nghị hợp tác địa phương Việt Nam-Nhật Bản tại Tochigi, Thủ tướng Phạm Minh Chính cho biết hiện nay Việt Nam đang thực hiện 3 đột phá chiến lược để phát triển đất nước gồm: xây dựng thể chế, trong đó có cải cách thủ tục hành chính; nâng cao chất lượng nguồn nhân lực; xây dựng kết cấu hạ tầng gồm hạ tầng cứng và mềm, từ đó tạo môi trường thuận lợi hơn cho các nhà đầu tư.

Ngoài ra, người Việt Nam có phẩm chất thông minh, đoàn kết, hiếu khách, khiêm tốn, nhường nhịn… được coi là yếu tố có tính chất quyết định cho sự phát triển.

Đặc biệt, Việt Nam có môi trường chính trị ổn định; đang có quan hệ tốt đẹp nhất từ trước tới nay với Nhật Bản, nên là thời cơ thuận lợi để các doanh nghiệp ở Tochigi nói riêng và Nhật Bản nói chung đầu tư vào Việt Nam. Thủ tướng mong muốn các doanh nghiệp Tochigi và Nhật Bản đầu tư vào Việt Nam trên các lĩnh vực chống biến đổi khí hậu, nâng cao năng lực y tế, năng lượng sạch, năng lượng xanh, kinh tế số…

Người đứng đầu Chính phủ Việt Nam nhấn mạnh, cũng như những nước đang phát triển, Việt Nam đang phải tập trung giải quyết nhiều thách thức như về hạ tầng; nhân lực chất lượng cao; mở rộng thị trường; cải cách thủ tục hành chính; phòng, chống tham nhũng, tiêu cực.. song thời cơ và thuận lợi vẫn là yếu tố cơ bản.

Do đó, Thủ tướng Chính phủ tin tưởng với phương châm “lợi ích hài hòa; rủi ro chia sẻ”, các doanh nghiệp Việt Nam nói chung và doanh nghiệp Nhật Bản đầu tư tại Việt Nam nói riêng sẽ tiếp tục phát triển đi lên.

Nhân dịp này, Thủ tướng Phạm Minh Chính cảm ơn các doanh nghiệp Nhật Bản đã đầu tư và có ý định đầu tư tại Việt Nam; thời gian qua đã đồng hành, chia sẻ, thấu hiểu Việt Nam, đồng thời tiếp tục kiên định mở rộng đầu tư, đẩy mạnh thương mại Việt Nam-Nhật Bản.

Thủ tướng Phạm Minh Chính chia sẻ với những thiệt thòi do thiên tai, khủng hoảng kinh tế, dịch bệnh… mà doanh nghiệp Nhật Bản phải trải qua, trong đó có thiệt thòi khi đầu tư tại Việt Nam trong thời điểm đại dịch Covid-19.

TG&VN

Loading

Views: 0

Trung Quốc có vũ khí siêu vượt âm ‘nhanh chưa từng thấy‘?

Giới chức quân sự Mỹ được cho là đang bối rối trước việc Trung Quốc có thể làm chủ công nghệ vũ khí siêu vượt âm vượt qua các rào cản vật lý.

Báo Financial Times, dẫn một nguồn tin tình báo từ Mỹ, hôm 21/11 cho biết trong cuộc thử nghiệm hồi tháng 7, một phương tiện siêu vượt âm của Trung Quốc đã có khả năng bắn tên lửa khi tiếp cận mục tiêu với vận tốc nhanh gấp 5 lần tốc độ âm thanh.

Thông tin này đã khiến giới chức và các chuyên gia quân sự Mỹ bất ngờ, vì việc một phương tiện siêu vượt âm có thể vượt qua các rào cản vật lý để bắn ra tên lửa với tốc độ như trên là một bước tiến công nghệ mà chưa nước nào có thể làm được.

Các chuyên gia tại Cơ quan Nghiên cứu các dự án quốc phòng tiên tiến (DARPA) của Lầu Năm Góc đang xem xét những dữ liệu liên quan đến vụ thử để tìm hiểu cách Trung Quốc có thể làm chủ công nghệ này. Họ cũng đang tranh luận về mục đích của việc phóng tên lửa từ phương tiện siêu vượt âm, thứ sau đó đã rơi xuống biển mà không có mục tiêu rõ ràng.

Một số chuyên gia tin rằng, phương tiện đã phóng tên lửa không đối không trong cuộc thử nghiệm. Số khác thì cho biết đó là biện pháp đối phó với hệ thống phòng thủ tên lửa của đối phương.

Nga và Mỹ cũng đang theo đuổi việc phát triển vũ khí siêu vượt âm trong nhiều năm qua, song giới chuyên gia cho rằng, việc thử nghiệm biện pháp đối phó gần đây của Trung Quốc là bằng chứng mới nhất cho thấy Bắc Kinh đã tiến xa hơn rất nhiều so với Moscow và Washington trong công nghệ này.

Nhà Trắng từ chối bình luận về thông tin trên, song vẫn bày tỏ quan ngại về vụ thử. Phía Trung Quốc không xác nhận về vụ thử vũ khí siêu vượt âm, và tuyên bố nước này chỉ đang thử nghiệm một phương tiện vũ trụ có khả năng tái sử dụng.

Giới chức Lầu Năm Góc đang ngày càng lo ngại về sự tụt hậu của nước này trong công nghệ vũ khí siêu vượt âm trước các quốc gia đối thủ. Trong một phát biểu tại Diễn đàn An ninh quốc tế Halifax ở Canada ngày 20/11, Tướng David Thompson thuộc Lực lượng không gian của Mỹ đã thừa nhận, nước này đang bị Trung Quốc và Nga bỏ xa trong lĩnh vực quân sự tiên tiến trên, đồng thời cảnh báo điều này có thể gây nguy hiểm đối với an ninh quốc gia.

Loading

Views: 0

Trung Quốc tập trận 7 ngày ở vịnh Bắc Bộ

Cục Hải sự Trung Quốc (MSA) mới đây đăng thông báo rằng một cuộc tập trận diễn ra ở vịnh Bắc Bộ từ ngày 21-27.11.

Khu vực tập trận nói trên có bán kính 6 km từ tâm có tọa độ 21o14,87 vĩ bắc/ 109o32,73 kinh đông, theo thông báo được MSA đăng ngày 19.11. Kết quả đối chiếu tọa độ này lên Google Maps cho thấy khu vực tập trận nằm ở vùng biển thuộc phía Trung Quốc trong vịnh Bắc Bộ.

Thông báo không cung cấp chi tiết về cuộc tập trận, chỉ nói tàu thuyền bị cấm vào vùng biển liên quan.

Trung Quốc thường xuyên tiến hành cuộc tập trận ở vịnh Bắc Bộ trong thời gian gần đây. Hôm 29.10, MSA đăng thông báo rằng một cuộc tập trận diễn ra ở vịnh Bắc Bộ từ ngày 29-31.10, theo sau cuộc tập trận diễn ra ở khu vực từ ngày 25-26.10.

Tính từ đầu năm đến nay, Trung Quốc tiến hành hoặc lên kế hoạch ít nhất 49 cuộc tập trận ở Biển Đông, theo các thông báo được đăng trên website của MSA. Trong đó có 20 cuộc tập trận ở vịnh Bắc Bộ và ít nhất 1 cuộc tập trận trái phép ở quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam, diễn ra từ ngày 6-10.8.

east-sea.de

Loading

Views: 0

Hàm ý từ nghị quyết thứ ba về lịch sử của Đảng Cộng sản Trung Quốc

Khoảng một phần tư thế kỷ sau khi qua đời, cựu lãnh đạo tối cao Đặng Tiểu Bình vẫn được nhiều người tôn kính vì đã giúp Trung Quốc giàu lên. Chính sách “cải cách khai phóng” của ông đã đưa hàng triệu người thoát khỏi cảnh đói nghèo.

Sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc thông qua “nghị quyết thứ ba về lịch sử” vào tuần trước, câu hỏi lớn là: Tập Cận Bình, đương kim tổng bí thư kiêm chủ tịch nước, có thực sự vượt qua Đặng về mặt thành tích?

Nhiều đảng viên không còn cách nào khác là phải im lặng trước câu hỏi cực kỳ nhạy cảm này, điều mà mọi người chắc chắn đang quan tâm.

Thật vậy, thông cáo của phiên họp toàn thể lần thứ sáu Ban Chấp hành Trung ương đảng dành nhiều lời lẽ cho ông Tập hơn ba nhà lãnh đạo cao nhất trước ông là Đặng, Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào.

Nội dung về ông Tập ngang ngửa nội dung về Mao Trạch Đông, người sáng lập nước Trung Quốc cộng sản, người xuất hiện trong các nghị quyết lịch sử trước và sau khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập năm 1949.

Trong toàn văn của bản nghị quyết lịch sử, được công bố hôm thứ Ba, rõ ràng là ông Tập đã chiếm vai trò trung tâm, với nửa sau nghị quyết gần như hoàn toàn nói về ông.

Nhưng số trang dành cho ông Tập và thành tích thực tế của ông là những vấn đề khác nhau. Ở giai đoạn này, người ta không thể không kết luận rằng việc tô hồng cho ông Tập đã diễn ra quá đà.

Ví dụ, thông cáo đề cập đến những thành tựu của ông Tập, nói rằng Ban Chấp hành Trung ương, với ông Tập là nòng cốt, “đã giải quyết được nhiều vấn đề hóc búa nằm trong chương trình nghị sự từ lâu nhưng chưa bao giờ được giải quyết, và hoàn thành nhiều việc đảng muốn làm nhưng chưa làm được.”

Nghị quyết tiếp tục: “Chính điều này đã tạo nên những thành tựu lịch sử và những bước chuyển mình lịch sử đối với sự nghiệp của Đảng và của đất nước”.

Vậy thông cáo đang đề cập đến những thành tựu lịch sử nào? Không có nhiều thành tựu người ta có thể nghĩ đến.

Có lẽ là phần này: Đảng đã “điều tra và trừng phạt các quan chức tham nhũng như Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai, Tôn Chính Tài, và Lệnh Kế Hoạch vì những vi phạm kỷ luật đảng và pháp luật nghiêm trọng.”

Có thể một thành tựu đáng nhớ khác là việc ông Tập cải cách quân đội, thông qua những thay đổi mạnh mẽ về mặt tổ chức.

Ông Tập đặc biệt thiếu các thành tựu trên mặt trận kinh tế, điều liên quan mật thiết đến đời sống người dân.

Sự thật của vấn đề là những đề cập về ông Tập trong nghị quyết lịch sử chỉ là những tuyên bố về những gì ông dự định làm. Những thay đổi lịch sử đó vẫn chưa diễn ra.

Chính sách mới của ông về “thịnh vượng chung”, trong đó tập trung vào việc điều chỉnh sự chênh lệch giàu nghèo, là một phần trong nỗ lực của Tập để vượt qua Đặng, vì nó có nghĩa là chấm dứt chính sách “để một số người làm giàu trước.”

Tại sao Tập lại mong muốn vượt qua Đặng đến vậy? Một câu chuyện bí mật xảy ra gần 35 năm trước và liên quan đến người cha quá cố của Tập là Tập Trọng Huân, có thể cung cấp một số manh mối.

Câu chuyện này không tồn tại trong hồ sơ chính thức. Nó chỉ được biết đến bởi một nhóm nhỏ những người quen thuộc với các hoạt động nội bộ ở Trung Nam Hải, Bắc Kinh, nơi đặt trụ sở làm việc của các nhà lãnh đạo Trung Quốc thời kỳ đó.

Tập Trọng Huân đã xung đột với nhà lãnh đạo cao nhất khi đó là Đặng Tiểu Bình về việc loại bỏ Tổng bí thư Hồ Diệu Bang vào tháng Giêng năm 1987. Tập Trọng Huân lúc đó là ủy viên Bộ Chính trị.

Hồ Diệu Bang đã bị chỉ trích vì phản ứng được cho là mềm yếu của ông trước làn sóng biểu tình của các sinh viên ủng hộ dân chủ vốn lan tràn khắp đất nước vào năm trước. Tập Trọng Huân cố gắng can thiệp và bảo vệ Hồ Diệu Bang.

“Anh đã quên những bài học của thời kỳ Mao Trạch Đông rồi sao?” ông phản ứng với nhà lãnh đạo tối cao.

Một Tập Trọng Huân kiên quyết thậm chí đã tự giam mình trong Đại lễ đường Nhân dân trong một tuần. Đó là một cuộc đình công một người.

Sự phản đối kịch liệt của Tập Trọng Huân đã làm trì hoãn đáng kể các thủ tục cách chức Hồ Diệu Bang. Nhưng việc đứng lên chống lại vị lãnh đạo tối cao đã gây ra hậu quả lớn. Tập Trọng Huân cuối cùng đã đổ bệnh và trải qua những năm tháng cuối đời trong quên lãng.

Các cuộc đấu tranh chính trị nội bộ của Trung Quốc luôn khắc nghiệt, với kẻ thua cuộc phải đối mặt với số phận bi thảm. Tập Cận Bình xem câu chuyện của cha mình như một tấm gương tiêu cực và đã tận mắt học được bản chất của nền chính trị Trung Quốc.

Chỉ đơn giản chống lại một nhà lãnh đạo hoặc một chính sách không phải là một chiến lược. Người ta cần có một kế hoạch tổng thể để giành chiến thắng trong các cuộc đấu tranh chính trị. Nghị quyết mới nhất về lịch sử, theo nghĩa đó, sẽ cung cấp cho ông kho vũ khí mạnh mẽ cho các trận chiến chính trị trong tương lai.

Đảng không thiếu những người có thể tính toán đẩy lùi Tập nếu Tập tự mãn. Một số lượng đáng kể các nguyên lão trong đảng đã nghỉ hưu vào năm 2012 hoặc trước đó đều đã được Đặng, Giang và Hồ đề bạt vào các chức vụ cao.

Một bài báo do Tân Hoa xã đăng ngày 6 tháng 11 ca ngợi những thành tựu của ông Tập đã bao gồm một cụm từ thú vị ở phần cuối.

Sau khi tham quan một cuộc triển lãm tại bảo tàng trưng bày các hiện vật liên quan đến lịch sử hiện đại của Trung Quốc, ông Tập và các đồng sự đã tuyên thệ trước lá cờ của đảng, bài báo cho biết.

“Tôi sẽ chiến đấu cho chủ nghĩa cộng sản trong suốt quãng đời còn lại của mình”, ông Tập nói, theo tường thuật của Tân Hoa xã.

Cụm từ “đấu tranh cho chủ nghĩa cộng sản trong suốt quãng đời còn lại của mình” là lời tuyên thệ mà các đảng viên tập sự phải thực hiện trước cờ đảng, theo quy định tại Chương 1 của Điều lệ đảng. Nhưng việc Tập đọc lời tuyên thệ trên đã làm dấy lên các suy đoán mới trong số những người tham gia chính trị Trung Quốc về tham vọng của Tập muốn làm lãnh đạo trọn đời.

Giờ đây, khi nghị quyết thứ ba về lịch sử đã được thông qua theo sáng kiến ​​của Tập, các quy tắc được đưa ra vào thời của Đặng để thay đổi các vị trí lãnh đạo cao nhất dường như không còn nữa.

Sự thay đổi thế hệ ở cấp lãnh đạo cao nhất đã dừng lại. Điều này có thể gây ra rất nhiều rủi ro khác nhau, bắt đầu từ sự hỗn loạn lớn có thể xảy ra ​​nếu Tập mất khả năng làm việc; khi đó không có ai là người kế nhiệm rõ ràng.

Những năm tới có thể sẽ không ổn định khi Tập tiếp tục cuộc chiến để khẳng định mình là một nhà lãnh đạo vĩ đại hơn Đặng.

Liên quan mật thiết đến vấn đề này là hành vi của Trung Quốc đối với Đài Loan, những hành vi mà Tổng thống Mỹ Joe Biden đã lưu ý trong hội nghị thượng đỉnh trực tuyến của ông với ông Tập là “đi ngược lại hòa bình và ổn định của Eo biển Đài Loan.”

Chính sách đối ngoại cơ bản của Đặng là “thao quang dưỡng hối”, hay giấu mình chờ thời. Thành tựu dễ hiểu nhất có thể cho phép Tập vượt qua Đặng là việc thống nhất Đài Loan.

Tập không có thành tựu lớn nào về Đài Loan cho đến nay. Nội dung duy nhất đề cập đến Đài Loan trong toàn văn của nghị quyết lịch sử là cuộc gặp mà ông đã tổ chức với nhà lãnh đạo Đài Loan lúc bấy giờ là Mã Anh Cửu vào năm 2015.

Việc ông Tập muốn một ngày nào đó đạt được thành tích lớn về Đài Loan là điều đương nhiên. Nhưng mong muốn của ông gây nguy hiểm cho phần còn lại của thế giới.

Ông Tập vẫn còn nửa chặng đường để đạt được mục tiêu vượt qua Đặng. Điều này có nghĩa là bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra, dù là về đối nội hay đối ngoại, cho đến khi đạt được mục tiêu đó.

Hành động đó sẽ được thực hiện trong năm tới, trước thềm đại hội toàn quốc năm 2022 của đảng, hay trong vòng sáu năm sau, trước đại hội toàn quốc năm 2027 của đảng? Hay nó sẽ xảy ra vào khoảng trước năm 2035, mốc mà toàn văn nghị quyết về lịch sử đặt ra là thời điểm phải thực hiện cơ bản việc hiện đại hóa quân đội? Không ai có câu trả lời chắc chắn.

Nguồn: Katsuji Nakazawa, “Analysis: Xi’s need to overtake Deng poses big risk for Taiwan”, Nikkei Asia, 18/11/2021.

Biên dịch: Phan Nguyên

nghiencuuquocte.org

Loading

Views: 0

Mỹ: Tổng thống Biden tạm thời chuyển giao quyền lực cho Phó Tổng thống Harris, vì sao?

Thông báo của Nhà Trắng nêu rõ: „Tổng thống Biden sẽ chuyển giao quyền lực cho Phó Tổng thống trong thời gian ngắn khi ông được gây mê (để nội soi đại tràng)“.

Tổng thống Biden vẫy tay khi ông đến Trung tâm Y tế Walter Reed ngày 19/11. (Nguồn: Getty)

Thư ký Nhà Trắng Jen Psaki thông báo Tổng thống Mỹ Joe Biden sẽ tạm thời chuyển giao quyền lực cho Phó Tổng thống Kamala Harris trong ngày 19/11 để tiến hành kiểm tra tổng quát và chuyên sâu sức khỏe định kỳ hằng năm.

Với quyết định này, bà Harris trở thành nữ chính khách Mỹ đầu tiên đảm đương vai trò quyền lực của tổng thống.

Thông báo của Nhà Trắng nêu rõ: „Tổng thống Biden sẽ chuyển giao quyền lực cho Phó Tổng thống trong thời gian ngắn khi ông được gây mê (để nội soi đại tràng). Phó Tổng thống sẽ điều hành công việc từ văn phòng của bà ở Cánh Tây trong thời gian này“.

Hoạt động kiểm tra sức khỏe định kỳ thường niên này không phải bắt buộc, nhưng các tổng thống hiện đại của nước Mỹ thường kiểm tra sức khỏe định kỳ và công bố báo cáo của bác sĩ, để khẳng định năng lực thể chất và tinh thần đủ để lãnh đạo cường quốc hàng đầu thế giới.

TG&VN

Loading

Views: 0

Kịch tính trước thềm bầu cử tổng thống Philippines

Con trai của vị cựu độc tài Ferdinand Marcos và con gái của vị tổng thống dân túy đương nhiệm Rodrigo Duterte đang tìm cách củng cố quyền lực của liên minh giữa hai gia đình. Việc hình thành một liên minh giữa các “triều đại” này sẽ có những tác động đến bối cảnh chính trị của đất nước trong nhiều năm tới.

The President of the Philippines Rodrigo Duterte looks on as he signs the guest book next to his daughter (L) on September 3, 2018 during his visit to the Yad Vashem Holocaust Memorial museum in Jerusalem commemorating the six million Jews killed by the German Nazis and their collaborators during World War II. (Photo by GALI TIBBON / AFP)

Trong gần một tuần, người dân Philippines đã chứng kiến ​​sự hỗn loạn chính trị chưa từng thấy trong suốt lịch sử của nền dân chủ bầu cử ở nước mình. Màn kịch chính trị xoay quanh việc ai sẽ là ứng cử viên tổng thống đại diện chính quyền sắp mãn nhiệm của Tổng thống Rodrigo Duterte. Trong khi đảng chính thức của ông Duterte là PDP-Laban đã đăng ký được một thượng nghị sĩ đương nhiệm cho vị trí này, Ronald dela Rosa chỉ được coi là người giữ chỗ cho con gái ông, Thị trưởng thành phố Davao Sara Duterte.

Cuối cùng, Sara Duterte đã khiến tất cả mọi người, kể cả cha ruột bà, phải ngạc nhiên. Đầu tiên, bà chấm dứt mọi suy đoán bằng cách hủy bỏ cuộc đua tái cử chức thị trưởng Davao của mình. Sau đó, bà rút khỏi đảng Hugpong ng Pagbabago, một đảng khu vực có trụ sở tại Mindanao do chính bà thành lập. Nhưng thay vì tham gia PDP-Laban, bà đã chọn tham gia Đảng Dân chủ Lakas-Cơ đốc-Hồi giáo, một đảng liên kết với cựu tổng thống Gloria Arroyo. Trước sự thất vọng của cha mình, Sara Duterte đã chọn tranh cử với tư cách là ứng cử viên phó tổng thống trong liên danh với Ferdinand Marcos Jr., con trai của nhà độc tài quá cố của đất nước. Nhiều nhà quan sát suy đoán rằng Arroyo, người đang tranh cử một ghế trong Hạ viện, đã tạo dựng thành công liên minh giữa Marcos Jr. và Sara Duterte.

Người ta cho rằng Sara Duterte sẽ thay đổi lời hứa của mình và tìm kiếm một vị trí ở tầm quốc gia. Rốt cuộc, đây là một phần trong “bí kíp” của cha bà khi ông tranh cử tổng thống trong cuộc bầu cử năm 2016. Khi đó, Duterte đã từ chối tranh cử tổng thống cho đến ngày cuối cùng được luật bầu cử của đất nước cho phép. Thủ thuật này đã ngăn cản các ứng cử viên khác lập chiến lược cho các chiến dịch của họ nhằm chống lại Duterte.

Kế vị kiểu cha truyền con nối là một con đường dẫn đến quyền lực, bao gồm cả chức vụ tổng thống, và truyền thống này đã ăn sâu vào nền chính trị của đất nước. Nếu Marcos Jr đắc cử tổng thống, ông sẽ là người thứ ba theo bước cha mình giữ chức vụ đó, sau Gloria Arroyo và Benigno Simeon Aquino. Sara Duterte được cho là sẽ đi theo xu hướng này.

Tuy nhiên, Tổng thống Duterte đã tìm cách nâng cao một bước truyền thống này khi tìm cách đưa con gái kế vị mình ngay lập tức. Ông đã tìm cách nói giảm cho kế hoạch này bằng cách tuyên bố rằng ông không muốn con gái mình phải chịu nỗi khổ cực khi trở thành tổng thống, và nói rằng vị trí tổng thống không phải là công việc dễ dàng dành cho phụ nữ. Thậm chí, năm ngoái còn có suy đoán rằng chính quyền của ông sẽ trình làng một liên danh hai cha con Sara Duterte và Rodrigo Duterte, trong đó ông Duterte sẽ tranh cử chức phó tổng thống.

Chính mối quan hệ gia đình này đã khiến Sara Duterte trở thành một ứng cử viên tổng thống mạnh. Xét cho cùng, quan hệ gia đình họ hàng chứ không phải hệ tư tưởng mới là sợi dây mạnh nhất gắn kết các chính trị gia Philippines với nhau. Kết quả các cuộc thăm dò hiện tại cho thấy Sara có khả năng sẽ giành được sự ủng hộ vững chắc của cử tri Mindanao, nơi chiếm gần 1/4 tổng số cử tri cả nước.

Nhưng tại sao Sara lại đồng ý đóng vai “kép phụ” cho Marcos Jr. khi bà có thể tranh cử vị trí tổng thống? Nhiều người tin rằng tuổi đời còn khá trẻ của bà (năm nay bà mới 43 tuổi) có nghĩa là bà vẫn có thể chạy đua cho chức tổng thống vào năm 2028. Trong khi đó, Marcos Jr. đang ở chặng cuối của sự nghiệp chính trị của mình. Sau khi thất cử chức phó tổng thống một cách đầy cay đắng hồi năm 2016, ông và những người trong “triều đại” của mình tin rằng năm 2022 là cơ hội cuối cùng để gia đình này quay trở lại đỉnh cao quyền lực chính trị.

Có một số bằng chứng cho thấy bản thân Sara không hài lòng với chính quyền của cha bà. Đôi khi, bà đã thể hiện một mức độ độc lập đối với cha mình bằng cách bất đồng với các quan chức trong nội các và chính đảng của cha bà. Trên thực tế, thái độ tiêu cực của bà đối với đảng của cha mình được nhiều người coi là dấu hiệu cho thấy bà có khả năng để thoát ra khỏi cái bóng của cha mình và thực hiện một mức độ tự chủ nhất định.

Mặc dù thiếu kinh nghiệm chính trị và chưa quen thuộc với chính trị quốc gia, dòng dõi gia đình và nền tảng ủng hộ chính trị của Sara Duterte khiến bà trở thành một đồng minh hấp dẫn của Marcos Jr., vì khu vực ảnh hưởng chính trị của họ mang tính bổ sung thay vì cạnh tranh với nhau. Với cơ sở vững chắc của Marcos Jr. ở khu vực miền Bắc (còn Sara Duterte mạnh ở miền Nam), liên danh của họ là liên danh đáng gờm nhất cho đến nay ở tầm quốc gia.

Tuy nhiên, kế hoạch hoàn hảo của vị con trai nhà cựu độc tài và con gái của vị tổng thống đương nhiệm đã nhanh chóng gặp thách thức. Dù là người đứng đầu liên minh chính trị từng bao gồm nhà Marcos và nhà Arroyo, nhưng ông Rodrigo Duterte rõ ràng đã không được tham khảo ý kiến ​​về việc thành lập liên danh này.

Bị tước bỏ vai trò thiết lập ngai vàng, Duterte nhanh chóng phá bĩnh bằng cách đẩy cựu trợ lý chính của mình là Thượng nghị sĩ Bong Go ra tranh cử tổng thống. Trong một động thái chưa từng có tiền lệ, ông còn đe dọa sẽ tranh cử chức phó tổng thống để cạnh tranh với con gái mình. Nhưng ông đã thay đổi ý định và thay vào đó quyết định tranh cử một ghế thượng nghị sĩ trong cuộc bầu cử năm 2022. Đây là lần đầu tiên một tổng thống tranh cử chức thượng nghị sĩ sau nhiệm kỳ của mình. Nhiều người cho rằng ông có đủ đồng minh trong Thượng viện để giành chức chủ tịch Thượng viện. Về phần mình, Arroyo cũng sẽ tìm kiếm vị trí chủ tịch Hạ viện nếu bà được bầu vào viện này.

Tất cả những diễn biến này cho thấy một liên minh lỏng lẻo giữa các gia đình Duterte, Marcos và Arroyo. Nhưng nếu được thành lập, liên minh này sẽ duy trì sự kiểm soát vững chắc của mình đối với chính trường Philippines trong sáu năm nhiệm kỳ tổng thống tiếp theo và cả giai đoạn sau đó.

Nhưng suy đoán về một liên minh giữa ba gia đình này dường như hơi quá đà. Tổng thống Duterte đã thay đổi thái độ ủng hộ trước đây của mình đối với Marcos, nói rằng Marcos là một người ‘ủng hộ cộng sản’. Với việc Go và Marcos Jr cạnh tranh với nhau, người ta cho rằng khối cử tri đáng gờm từng do Tổng thống Duterte kiểm soát sẽ bị chia rẽ. Chiến thắng của Duterte vào năm 2016 có được là nhờ tổng số phiếu bầu của quê nhà Mindanao của ông và khối cử tri phía bắc vững chắc do nhà Marcos mang lại. Là ứng cử viên duy nhất có liên hệ với Tổng thống Duterte và do thiếu vắng những đổi thủ nặng ký, Sara Duterte có thể có một con đường tương đối dễ dàng để giành được ghế phó tổng thống.

Một tác động rõ ràng của việc liên minh ủng hộ Duterte bị chia rẽ là sự cải thiện vị thế của phe đối lập, đặc biệt là Phó Tổng thống đương nhiệm Leni Robredo, người cũng đang tranh cử chức tổng thống. Mặc dù trước mắt vẫn sẽ là một chặng đường khó khăn đối với các ứng cử viên tự do và ủng hộ dân chủ, nhưng việc khối cử tri ủng hộ Duterte bị chia rẽ sẽ giúp cán cân nghiêng về phía có lợi cho họ hơn.

Các cuộc bầu cử vào tháng 5 năm 2022 mang lại cho cử tri một sự lựa chọn rõ ràng giữa việc duy trì chính phủ dân túy-độc tài do Duterte và các đồng minh của ông duy trì, và khôi phục nền chính trị đất nước theo hướng tự do-dân chủ hơn. Một quyết định cho tương lai của Philippines chưa bao giờ quan trọng hơn thế.

Nguồn: Aries A. Arugay, “The 2022 Philippine Elections: Like Father, like Daughter-te”, Fulcrum, 17/11/2021.

Biên dịch: Phan Nguyên

nghiencuuquocte.org

Loading

Views: 0

Hạm đội Nhật Bản cùng Hải quân Mỹ phô sức mạnh ở Biển Đông, lần đầu tiên tập trận chung chống tàu ngầm

Ngày 16/11, Đại diện Lực lượng Phòng vệ Biển Nhật Bản (JMSDF) thông báo, Hạm đội nước này và Hải quân Mỹ đã lần đầu tiên tiến hành tập trận chung chống tàu ngầm ở Biển Đông.

Tàu sân bay trực thăng JS Kaga (DDH-184). (Nguồn: mod.go.jp)

Các phương tiện của Nhật Bản gồm tàu sân bay trực thăng JS Kaga (DDH-184), tàu khu trục JS Murasame (DD101), trực thăng SH-60J, một tàu ngầm lớp Oyashio và một máy bay tuần tra trên biển P-1 đã tiến hành tập trận chống tàu ngầm trên Biển Đông với tàu khu trục USS Milius (DDG-69) và máy bay tuần tra trên biển P-8A của Hải quân Mỹ hồi tuần trước.

Ngoài ra, theo hai thông cáo báo chí của JMSDF, từ ngày 18-28/11, lực lượng này sẽ tiến hành tập trận rà phá thủy lôi với Hải quân Mỹ tại khu vực Hyuga Nada ngoài khơi đảo Kyushu (Nhật Bản).

Cuộc tập trận chung này có sự tham gia của 17 tàu quét thủy lôi thuộc JMSDF, một tàu tiếp liệu và hai trực thăng vận tải/quét mìn cỡ lớn MCH101, trong khi phía Hải quân Mỹ sẽ triển khai 2 tàu quét thủy lôi cùng với 2 trực thăng MH-53E.

Từ ngày 21-30/11, tại khu vực biển xung quanh Nhật Bản, hai bên cũng sẽ tiến hành một cuộc tập trận hải quân song phương cùng với hai cuộc tập trận đa phương.

Cuộc tập trận đa phương đầu tiên bao gồm các lực lượng JMSDF, Hải quân Mỹ, Hải quân Hoàng gia Australia (RAN) và Hải quân Đức, trong khi cuộc tập trận thứ hai bao gồm JMSDF, Hải quân Mỹ và Hải quân Hoàng gia Canada (RCN).

Tổng cộng có 20 tàu và 40 máy bay thuộc JMSDF, 10 tàu Hải quân Mỹ, hai tàu RAN, một tàu RCN và một tàu Hải quân Đức sẽ tham gia tập trận.

TG&VN

 

Loading

Views: 0

Thượng đỉnh Mỹ-Trung: Liệu có được tiến triển gì đáng mong đợi?

Cuộc gặp Thượng đỉnh trực tuyến giữa Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Mỹ Joe Biden vào sáng 16/11 thảo luận về các vấn đề căn bản và chiến lược đã kết thúc sau hơn 3 tiếng đồng hồ.

Theo ông Tập, có đủ cơ hội để cả Trung Quốc, Mỹ cùng phát triển mà không nên va chạm và vướng vào những trò chơi „có tổng bằng không”. Trong khi đó, Tổng thống Biden cho rằng, hai bên cần thiết lập một số “hạn chế phù hợp với lẽ thường”, đặc biệt là đối với các vấn đề có ý nghĩa quan trọng sống còn của thế giới.

Truyền thông nhà nước Trung Quốc mô tả cuộc gặp là „thẳng thắn, mang tính xây dựng, thực chất và có hiệu quả“.

Trong khi đó, một quan chức cấp cao của Mỹ cho hay cuộc gặp trực tuyến diễn ra lâu hơn dự kiến và hai bên đã thảo luận một loạt vấn đề từ vấn đề Đài Loan cho tới thương mại, Triều Tiên, Afghanistan và Iran.

Sau cuộc gặp thượng đỉnh, một quan chức cấp cao của Mỹ cho rằng, mục đích trao đổi từ phía Washington không hẳn là xoa dịu căng thẳng. Quan chức này nhấn mạnh: „Chúng tôi không kỳ vọng đạt được đột phá. Không có gì để báo cáo“.

Sau Thượng đỉnh Mỹ-Trung, Chánh Văn phòng Nội các Nhật Bản Hirokazu Matsuno cho biết, việc Washington và Bắc Kinh duy trì quan hệ ổn định „vô cùng quan trọng“ với cộng đồng quốc tế nói chung.

Phát biểu trong cuộc họp báo, ông Matsuno nêu rõ: „Nhật Bản sẽ tiếp tục hợp tác với đồng minh Mỹ của chúng tôi dựa trên tình hữu nghị của sự tin tưởng mạnh mẽ, đồng thời kêu gọi Trung Quốc hoàn thành những trách nhiệm của họ với tư cách là một cường quốc“.

Về phía Hàn Quốc, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Hàn Quốc cho biết, nước này đang theo dõi tình hình trên quan điểm ủng hộ một cuộc đối thoại mang tính xây dựng giữa Mỹ và Trung Quốc. (Reuters, Kyodo, Yonhap)

TG&VN

Loading

Views: 0

Lý do thực sự Australia hủy thỏa thuận tàu ngầm với Pháp

Phản bội. Gian dối. Một cú đâm sau lưng. Một sự bội tín.

Đây chỉ là một vài trong những cách đầy màu sắc mà các quan chức Pháp đã dùng để mô tả quyết định của Australia trong việc hủy bỏ thỏa thuận để đóng 12 tàu ngầm chạy bằng năng lượng thông thường hồi năm 2016, thay vào đó bằng ít nhất 8 tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân do Mỹ và Anh cung cấp.

Bề ngoài, sự phẫn nộ của Pháp – thể hiện qua việc Tổng thống Emmanuel Macron triệu hồi các đại sứ của mình ở Úc và Mỹ – dường như là chính đáng. Rốt cuộc, đã thỏa thuận là thỏa thuận.

Nhưng khi xem xét các vấn đề đã khiến dự án tàu ngầm này thất bại ngay từ đầu – chi phí bị đội giá 30 tỷ đô la, các lần trễ hẹn vô tận, và các cam kết không rõ ràng để đáp ứng các yêu cầu về nội địa hóa – bạn có thể thấy sự đồng cảm của mình đối với người Pháp bắt đầu tan biến.

Và khi tôi nghĩ về tất cả những người Úc đã hy sinh để bảo vệ nước Pháp trong hai cuộc chiến tranh thế giới vào thế kỷ trước, tôi bắt đầu cảm thấy hơi bực mình trước thái độ ngạo mạn của một quốc gia chưa bao giờ nhấc ngón tay lên để giúp đỡ Australia trong chiến trận. Đó là chưa kể hàng tỷ đô la bị tước đoạt khỏi tay nông dân Úc thông qua các khoản trợ cấp nông nghiệp của châu Âu phần lớn do Pháp thúc đẩy.

Trong Chiến tranh Thế giới lần thứ nhất, một cuộc xung đột không đe dọa đến Australia, 295.000 người Úc đã tình nguyện lên đường và chiến đấu ở Mặt trận phía Tây. Một phần năm trong số đó đã không bao giờ trở về nhà, trong đó có 53.000 người đã bỏ mạng trên đất Pháp và Bỉ. Thêm 152.171 người Úc khác bị thương, nhiều người còn bị thương nhiều lần.

Người Pháp đã cảm ơn những góa phụ Úc trong chiến tranh và các em bé Úc, những người lớn lên không có cha sau chiến tranh, như thế nào? Bằng cách thu tiền của họ để xây tượng đài cho những người đã hi sinh vì họ. Một số thậm chí còn vớ bẩm thông qua các khoản tiền lại quả.

“Để đáp lại sự hỗ trợ tài chính của Australia, chúng tôi xin đưa ra lời đề nghị này”, thị trưởng thị trấn Steenwer của Pháp viết cho Toàn quyền Australia hồi năm 1920. “Chúng tôi sẽ chăm sóc hài cốt của những người lính dũng cảm của các bạn, và sẽ coi việc chăm sóc những ngôi mộ và trang trí chúng bằng hoa là một vinh dự đối với chúng tôi.”

Hai năm sau, khi một quỹ cựu chiến binh Australia hỏi thị trưởng của thành phố Villers-Bretonneux, Tiến sĩ Jules Vendeville, tiền tiết kiệm của họ nên được sử dụng thế nào để tưởng niệm 2.473 binh sĩ Úc đã hy sinh khi bảo vệ xã này của Pháp, Vendeville đã đề xuất xây dựng một lò mổ.

Cho đến ngày nay, chương trình sách giáo khoa lịch sử quốc gia của Pháp không hề đề cập đến sự tham chiến của Úc trên đất Pháp trong Chiến tranh Thế giới lần thứ nhất, theo Đại học Flinders tại Adelaide.

Trong Chiến tranh thế giới lần thứ hai, 40.500 người Úc khác đã hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ Pháp và các đồng minh châu Âu chống lại cỗ máy chiến tranh của Đức Quốc xã cũng như những kẻ phản bội người Pháp đã thành lập chính phủ bù nhìn Vichy. Nhưng có bao nhiêu binh lính Pháp đã hy sinh để bảo vệ Australia? Không một ai cả.

Đến năm 1973, Australia và New Zealand, nước cũng đã mất 16.000 binh sĩ tại Pháp trong Chiến tranh Thế giới lần thứ nhất, đã buộc phải tiến hành các thủ tục tố tụng tốn kém tại Tòa án Công lý Quốc tế nhằm ngăn Pháp tiến hành các vụ thử hạt nhân ở Nam Thái Bình Dương.

Điều đó đã không ngăn được Pháp tiến hành thêm các vụ thử hạt nhân ở Thái Bình Dương thêm 22 năm nữa, và sự kiện cuối cùng khiến Pháp phải dừng tay chính là Chiến dịch Satanique, trong đó các đặc vụ Pháp đánh chìm con tàu chủ chốt của Tổ chức Hòa bình Xanh mang tên Chiến binh Cầu vồng ở New Zealand, dẫn đến cái chết của một nhiếp ảnh gia đang ngủ trên tàu.

Cũng trong năm 1973, Vương quốc Anh gia nhập Thị trường chung Châu Âu, cướp đi thị trường xuất khẩu nông sản lớn nhất của nông dân Úc vì thuế quan và hạn ngạch chống lại các nước không phải thành viên EU. Bơ, pho mát và thịt bò Úc đã biến mất khỏi các kệ hàng siêu thị của Vương quốc Anh, và được thay thế chủ yếu bằng các sản phẩm của Pháp.

“Tôi phải nói với bạn rằng điều đó quá tàn khốc đối với rất nhiều nông dân Australia”, Thủ tướng Anh Boris Johnson đã nói như vậy hồi tháng 6 sau khi Australia và Anh ký một hiệp định thương mại tự do để sửa chữa sai lầm lịch sử đó. “Một số người đã phải tự sát, khi đối mặt với những gì đã xảy ra đối với nền nông nghiệp Australia hồi những năm 1970”.

Vậy tại sao Australia lại hủy hợp đồng đóng tàu ngầm với Pháp? Sự phản đối kịch liệt của Trung Quốc đối với quan hệ đối tác an ninh ba bên tăng cường mang tên AUKUS đã nói lên tất cả.

Sự thật là Bắc Kinh không muốn Australia sở hữu tàu ngầm hạt nhân, vốn có thể ẩn mình dưới nước gần như vô hạn. Nói một cách đơn giản, các tàu ngầm của Pháp không còn phù hợp với mục đích bảo vệ Australia trước sự bành trướng quân sự ngày càng gia tăng của Trung Quốc ở châu Á – Thái Bình Dương.

Cũng có những vấn đề khác. Các nhân viên Pháp và Australia làm việc tại Adelaide, nơi các tàu ngầm sẽ được thiết kế và chế tạo, đã không hòa thuận với nhau, khi người Úc kinh ngạc trước việc người Pháp xin nghỉ phép hưởng nguyên lương cả tháng 8, thời gian nghỉ hè truyền thống của người Pháp, trong khi người Pháp cũng ngạc nhiên không kém trước việc người Úc khăng khăng yêu cầu họ phải đi họp đúng giờ.

Tất cả những điều này đã khiến việc triển khai hợp đồng bị chậm trễ liên tục. Năm ngoái, Pháp yêu cầu gia hạn thêm 15 tháng trước khi bàn giao thiết kế, khiến Australia không có gì để báo cáo công chúng sau khi đã thổi bay 400 triệu đô la tiền thuế của dân. Tỷ lệ thiết bị do Úc sản xuất trên tàu ngầm cũng phải bị giảm xuống để tránh tình trạng chậm trễ kéo dài hơn nữa.

Trích dẫn những thực tế này, Thủ tướng Australia Scott Morrison đã bác bỏ các tuyên bố rằng người Pháp đã bị sốc với việc Australia quyết định hủy bỏ thỏa thuận năm 2016. Ông nói: “Tôi nghĩ rằng Pháp biết rõ chúng tôi có những quan ngại sâu sắc và nghiêm trọng, rằng các năng lực mà tàu ngầm Pháp cung cấp sẽ không đáp ứng được các lợi ích chiến lược của chúng tôi”.

Những tuyên bố giả vờ ngạc nhiên của người Pháp là phi lý đến mức chúng khiến tôi liên tưởng đến câu thoại nổi tiếng của Đại úy Louis Renault trong bộ phim Casablanca năm 1942, rằng “tôi sốc, sốc quá khi biết rằng” có chuyện đánh bạc diễn ra tại quán Rick’s Cafe.

Giống như một đứa trẻ ăn vạ, Pháp hiện đang tiến hành trả thù, tranh thủ sự ủng hộ của các nước láng giềng để bỏ bom một thỏa thuận thương mại tự do được lên kế hoạch từ trước giữa EU và Australia, tuyên bố rằng Canberra không đáng tin cậy. Và người Pháp có thể sẽ đạt được ý muốn của mình. Ý tôi là, với những người bạn như thế này, ai cần kẻ thù nữa?

Nguồn: Ian Lloyd Neubauer, “Australia owes France nothing”, Nikkei Asia, 25/09/2021.

Biên dịch: Phan Nguyên

nghiencuuquocte.org

Loading

Views: 0

Mỹ-NATO tập trận đột xuất ở Biển Đen, Nga tuyên bố không muốn leo thang căng thẳng

Ngày 13/11, Tổng thống Nga Vladimir Putin cho biết, các cuộc tập trận bất ngờ của Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) ở Biển Đen làm dấy lên thách thức nghiêm trọng đối với Moscow.

Tổng thống Nga Vladimir Putin. (Nguồn: AFP)

Trong cuộc phỏng vấn của kênh Rossiya 24, Tổng thống Putin nói: „Hiện nay, Mỹ và các đồng minh NATO đang tiến hành các cuộc tập trận đột xuất ở các vùng của Biển Đen. Không chỉ một nhóm tàu hùng mạnh đã được thành lập, mà cả lực lượng hàng không (hàng không chiến lược) cũng tham gia cuộc tập trận“.

Ông Putin cho hay, Bộ Quốc phòng Nga đã đề xuất rằng nước này nên tổ chức một cuộc tập trận ở Biển Đen để đáp trả các hành động của Mỹ, nhưng điều đó là không hợp lý và không cần thiết phải leo thang căng thẳng ở đó.

Theo ông, Nga sẽ không làm gì khác ngoài việc „hộ tống các máy bay và tàu (nước ngoài)“.

Trong cuộc phỏng vấn của Sputnik, Chuẩn Đô đốc Hải quân Thổ Nhĩ Kỳ đã nghỉ hưu Cem Gürdeniz bình luận về việc Mỹ đang gia tăng hoạt động quân sự trên Biển Đen.

Ông nói: “Theo quan điểm địa chính trị của Mỹ, việc bao vây và kiềm chế Liên bang Nga và Trung Quốc là mục tiêu chính của họ. Trật tự thế giới đã thay đổi. Mặc dù Mỹ không chấp nhận điều này, nhưng trật tự thế giới đa cực đang trong quá trình hình thành. Và các bên sẽ tiếp tục ‚đấu vật tay‘ cho đến khi hoàn thành quá trình này“.

TG&VN

Loading

Views: 0

Đài Loan sẽ an toàn cho đến năm 2027, trừ khi điều này xảy ra

Sáu năm. Đó là khoảng thời gian còn lại Đài Loan có thể có trước khi hứng chịu một cuộc tấn công quân sự của Trung Quốc. Ít nhất, đó là ước tính của vị tư lệnh sắp mãn nhiệm tại Bộ Tư lệnh Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương của Hoa Kỳ, Đô đốc Philip Davidson, hồi tháng 3 khi phát biểu tại một phiên điều trần mở của Quốc hội.

Kể từ đó, các nhà quan sát đã dựa vào các bình luận của Davidson – vốn rõ ràng ám chỉ dịp lễ kỷ niệm 100 năm ngày thành lập Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) vào năm 2027 có thể là một sự kiện mà Trung Quốc muốn kỷ niệm bằng cách chinh phục Đài Loan – để ủng hộ quan điểm của họ về việc Bắc Kinh có sớm thực hiện một bước đi nguy hiểm hay không.

Đối với những người đồng tình với quan điểm của Davidson, số lượng máy bay chiến đấu chưa từng có xâm nhập vùng nhận dạng phòng không của Đài Loan, lên tới gần 150 chiếc trong vài ngày đầu tháng trước, là bằng chứng mới nhất cho thấy điều gì đó đang xảy ra.

Đối với những người bác bỏ quan điểm trên, có thể dễ dàng giải thích rằng các cuộc xâm nhập không phận gần đây chỉ đơn giản là một phần cho thấy sự gia tăng phản ứng quân sự nói chung của Bắc Kinh nhằm ngăn chặn việc Mỹ và Đài Loan tăng cường thắt chặt quan hệ song phương.

Có nhiều lý do chính đáng để tin rằng dự đoán của Davidson có phần hơi quá táo bạo.

Mặc dù Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình rõ ràng đang tìm cách khiến Đài Loan khuất phục, và bằng vũ lực nếu cần, ông vẫn tiếp tục thúc đẩy “tái thống nhất hòa bình” như là phương thức ưa thích của Bắc Kinh. Đến giờ ông Tập có thể đã dùng những ngôn từ mạnh mẽ hơn nếu ông nghĩ rằng chiến tranh là một khả năng thực sự. Thay vào đó, ông Tập đã đưa ra các biện pháp nhằm dập tắt các suy đoán về một cuộc tấn công tiềm tàng bằng cách kiểm duyệt các tin đồn trên mạng xã hội Trung Quốc rằng Bắc Kinh đã huy động lực lượng quân dự bị và hướng dẫn người dân tích trữ lương thực.

Liệu có khả năng ông Tập đang âm mưu tiến hành một cuộc đánh lén hay không? Chắc chắn là có thể, nhưng cho đến nay, không có bằng chứng nào cho thấy ông đang làm vậy, và những gì chúng ta biết lại cho thấy điều ngược lại – một cách tiếp cận từ từ, nghe ngóng, với hy vọng rằng áp lực ngoại giao, kinh tế và quân sự đối với Đài Loan sẽ dẫn đến việc Quốc Dân Đảng, vốn thân thiện với Trung Quốc, sẽ giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống Đài Loan tiếp theo vào năm 2024.

Ngoài ra, Bắc Kinh vẫn chưa cập nhật Luật Chống ly khai năm 2005, cho thấy trái với hầu hết các phân tích của phương Tây, Đài Loan không phải là ưu tiên hàng đầu. Ông Tập thường bỏ qua việc nhắc đến “Đài Loan” trong các bài phát biểu quan trọng của Đảng Cộng sản. Trong một bài phát biểu như vậy trước các quan chức hàng đầu hồi tháng Giêng, ông Tập tập trung vào các mục tiêu hiện đại hóa và phát triển kinh tế xã hội hơn là giải quyết vấn đề Đài Loan.

Ông Tập cũng phải lo lắng về khả năng thành công của PLA nếu tiến hành một cuộc đổ bộ vào Đài Loan. Các cuộc tấn công đổ bộ bằng đường biển nổi tiếng là khó thành công, hãy xem trường hợp của Anh trong chiến tranh Quần đảo Falklands là một ví dụ – và PLA trong quá khứ đã thể hiện những khiếm khuyết trong các lĩnh vực quan trọng như không vận chiến lược, hậu cần và chiến tranh chống tàu ngầm, bên cạnh những vấn đề khác.

Có thể việc Trung Quốc tái cơ cấu quân đội vào năm 2016 theo một khái niệm chung về hợp đồng tác chiến, đồng thời mở rộng và hiện đại hóa mạnh mẽ các lực lượng để phù hợp với lời kêu gọi của ông Tập là đạt được vị thế quân sự “đẳng cấp thế giới” vào năm 2049, đã nâng cao hiệu quả của các lực lượng này. Nhưng nếu chỉ cải thiện năng lực thì không nhất thiết sẽ dẫn tới mức độ hiệu quả cao hơn trên chiến trường, đặc biệt là đối với một quân đội đã không tham chiến lần nào kể từ cuộc chiến tranh với Việt Nam năm 1979.

Các bản tự đánh giá của PLA thường nêu bật những thách thức về khả năng sẵn sàng nhân sự, đặc biệt là trong lãnh đạo chiến đấu. PLA nhấn mạnh sự cần thiết phải huấn luyện trong “các điều kiện chiến đấu thực tế.” Do đó, sẽ không có gì ngạc nhiên nếu Trung Quốc cố gắng thực hiện một chiến dịch quân sự ít khó khăn hơn trước khi tấn công Đài Loan. Người đứng đầu cơ quan tình báo Đài Loan hồi đầu tháng này đã đưa ra một lời chứng đáng chú ý rằng Trung Quốc đã tranh luận trong nội bộ về việc chiếm quần đảo Pratas (Đông Sa) của Đài Loan.

Cũng cần lưu ý rằng dù hành vi của Trung Quốc đối với Đài Loan trong vài năm qua có nghiêm trọng tới đâu, thì Bắc Kinh cũng đã thực sự kiềm chế so với những gì họ có thể đã làm cho tới nay. Ví dụ, trong cuộc Khủng hoảng eo biển Đài Loan năm 1995-1996, Bắc Kinh đã cho phóng các tên lửa đạn đạo đến gần Đài Loan – một biện pháp mang tính khiêu khích cao mà nước này đến giờ vẫn chưa lặp lại.

Trung Quốc cũng đã quyết định giữ nguyên Hiệp định Khung Hợp tác Kinh tế (ECFA), được ký hồi năm 2010 dưới thời người tiền nhiệm của Tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn là Mã Anh Cửu thuộc Quốc dân Đảng đối lập, bất chấp việc Đài Loan từ chối tái khẳng định nguyên tắc Một Trung Quốc theo cái gọi là Đồng thuận năm 1992.

Việc chấm dứt Hiệp định ECFA sẽ gây áp lực kinh tế đáng kể lên hòn đảo. Nói rộng ra, nhiều người có thể mong đợi Bắc Kinh siết chặt áp lực mọi mặt lên Đài Bắc trước khi tiến hành bất kỳ cuộc tấn công quân sự cuối cùng nào. Tuy nhiên, thực tế cho đến nay chưa xảy ra theo hướng đó.

Tất cả những điều này là tin tốt cho an ninh của Đài Loan cho đến năm 2027. Nhưng có một ngoại lệ lớn có thể diễn ra. Nếu đương kim phó tổng thống đang rất được lòng dân của bà Thái là Lại Thanh Đức (Lai Ching-te), có tên tiếng Anh là William Lai, trở thành ứng viên tổng thống năm 2024 của Đảng Dân Tiến, và nếu ông thắng cử, thì khả năng Trung Quốc tiến hành hành động quân sự chống lại Đài Loan sẽ gia tăng.

Bắc Kinh đã gọi bà Thái là một người ly khai và bí mật ủng hộ độc lập, điều đã rất nghiêm trọng. Nhưng nếu ông Lại đắc cử tổng thống, thì Bắc Kinh sẽ đối mặt với một nhà lãnh đạo vốn lúc đang nắm chức thủ tướng hồi năm 2018 đã công khai tuyên bố rằng ông là “một người chiến đấu vì sự độc lập của Đài Loan”. Việc một người như vậy đắc cử tổng thống rất có thể sẽ thúc đẩy Trung Quốc tiến tới hành động quân sự.

Tuy vậy, nhiều điều vẫn có thể xảy ra trong khoảng thời gian từ nay đến năm 2024, và chúng ta nên hạn chế đưa ra những kết luận dễ dãi. Trong thời gian đó, Đài Loan cũng sẽ được hưởng lợi từ sự hỗ trợ bổ sung của Hoa Kỳ để tăng cường khả năng răn đe chống lại Trung Quốc. Đài Bắc sẽ được hưởng lợi hơn nữa nếu Mỹ cam đoan với Trung Quốc rằng Washington không có kế hoạch khuyến khích hoặc công nhận một Đài Loan độc lập.

Trong năm đầu tiên nắm quyền, chính quyền Biden đã thực hiện một cách hiệu quả cách tiếp cận này.

Nguồn: Derek Grossman, “Taiwan is safe until at least 2027, but with one big caveat”, Nikkei Asia, 10/11/2021.

Biên dịch: Trần Hùng

Loading

Views: 0

Bildungsministerin Karliczek fordert offenbar Aus für chinesische Konfuzius-Institute

  • Tại hai trường đại học, buổi đọc sách về nguyên thủ Trung Quốc Tập Cận Bình đã bị hủy bỏ sau khi các quan chức chính phủ can thiệp.
  • Ban tổ chức là Viện Khổng Tử do Trung Quốc tài trợ.
  • Bộ trưởng Bộ Giáo dục Liên bang Anja Karliczek (CDU) hiện đang kêu gọi các cơ sở giáo dục ở Đức chấm dứt.

Duisburg, Hanover. Theo một báo cáo “Spiegel”, Bộ trưởng Bộ Giáo dục Liên bang Anja Karliczek (CDU) kêu gọi các Viện Khổng Tử do Trung Quốc tài trợ ở Đức chấm dứt.

Các trường đại học được kêu gọi „đánh giá lại vai trò của các Viện Khổng Tử trong bối cảnh đại học Đức và đưa ra kết luận đúng đắn từ nó“, thư của chính trị gia gửi hội nghị các hiệu trưởng trường đại học và hội nghị các bộ trưởng giáo dục, cho biết. tạp chí “Der Mirror” có sẵn.

Hintergrund ist der Fall der Konfuzius-Institute an den Universitäten Duisburg-Essen und Hannover, wo eine geplante Online-Lesung aus einem Buch über Staatschef Xi Jinping nach Interventionen chinesischer Regierungsvertreter abgesagt worden war. Die Journalisten Stefan Aust und Adrian Geiges wollten dabei in dieser Woche ihre Biografie „Xi Jinping – der mächtigste Mann der Welt“ vorstellen. Medienberichten zufolge erhielten die veranstaltenden Konfuzius-Institute jedoch kurzfristig die Anweisung aus China, dass diese Lesung auf keinen Fall stattfinden dürfe.

Über Xi dürfe nicht als normalen Menschen gesprochen oder geschrieben werden

Dabei soll es nicht um einen möglicherweise kritischen Inhalt des Buches gegangen sein, sondern um eine in China um Xi Jinping herrschende nahezu kultische Verehrung. Über ihn dürfe nicht als normalen Menschen gesprochen oder geschrieben werden.

Die Absage der Lesung stieß auf massive Kritik. Die Leitung der Leibniz Universität Hannover nannte sie „nicht akzeptabel, befremdlich und unverständlich“. Auch von SPD, FDP und CDU in Niedersachsen kam Widerspruch. Die Lesung wurde schließlich kurzfristig von der Uni Duisburg-Essen organisiert. Die Uni Hannover will im November zu einer weiteren Lesung einladen.

Karliczek viết rằng cô đã xem công việc của 19 Viện Khổng Tử tại các trường đại học ở Đức „một thời gian với sự quan tâm lớn“. Sự ảnh hưởng có thể nhìn thấy được đối với công việc của các trường đại học là „không thể chấp nhận được“. Bà khuyến nghị các trường đại học liên quan “xem xét kỹ lưỡng” sự hợp tác của họ với các viện văn hóa và “xem xét chuyên sâu” ảnh hưởng của Trung Quốc. Ngoài ra, các trường đại học nên duy trì liên hệ chặt chẽ hơn với Văn phòng Bảo vệ Hiến pháp và Cơ quan Tình báo Liên bang.

Nguồn:

https://www.rnd.de/politik/anja-karliczek-cdu-bildungsministerin-endung-aus-fuer-chinesische-konfuzius-inscharge-DY4YAJZV5KPMB4IHZFIWOHAG6I.html

Loading

Views: 0